Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần Kết Công Lý Áp Đặt (1994)

❊ ❊ ❊

PHẦN KẾT

CÔNG LÝ ÁP ĐẶT (1994)

KHI CÁI NGÀY ĐỊNH MỆNH rốt cuộc cũng tới, tôi đã không thể chợp mắt được dù chỉ vài giờ. Tôi cũng không thể chơi piano ở ngoài hiên nhà. Tôi không muốn gặp bất cứ ai để nói về những chuyện sắp xảy ra chỉ trong vài tiếng nữa. Tôi mặc quần áo và hôn Damon cùng Jannie lúc chúng đang ngủ. Sau đó tôi rời nhà vào khoảng hai giờ sáng.

Tôi có mặt ở Nhà tù Liên bang Lorton lúc ba giờ. Những người tuần hành đã trở lại, cầm theo các khẩu hiệu tự làm, đứng dưới bầu trời sáng trăng. Vài người đang hát những bài hát trong những cuộc biểu tình từ những năm 1960. Nhiều người cầu nguyện. Có nhiều bà xơ, tu sĩ và giáo sĩ. Tôi để ý thấy phần lớn những người phản đối là phụ nữ.

Phòng hành quyết ở Nhà tù Lorton là một phòng nhỏ, không có gì đặc biệt với ba cửa sổ. Một cửa sổ dành cho báo chí. Một cửa dành cho các quan sát viên chấp pháp của bang. Cửa sổ thứ ba dành cho bạn bè và người thân của phạm nhân.

Có những tấm rèm xanh đậm che phủ từng cửa sổ.

Lúc ba giờ ba mươi sáng, một nhân viên nhà tù lần lượt mở rèm của từng cửa sổ. Cuối cùng thì phạm nhân cũng lộ diện, bị trói trên một chiếc băng ca bệnh viện. Chiếc băng ca có một khung tạm thời được lắp thêm dành cho cánh tay trái.

Jezzie đang nhìn chằm chằm lên trần nhà, nhưng cô chợt bừng tỉnh và tỏ ra căng thẳng khi hai nhân viên kỹ thuật bước về phía băng ca. Một trong hai người mang theo ống kim tiêm đặt trên chiếc khay bằng thép không gỉ thường dùng trong bệnh viện. Nếu việc hành quyết bằng biện pháp tiêm thuốc độc được thực hiện đúng cách, việc bị cắm mũi tiêm vào người là sự đau đớn thể xác duy nhất.

Tôi đã tới Lorton thăm cả Jezzie và Gary Murphy trong nhiều tháng trước đó. Tôi đang được lực lượng cảnh sát DC. cho nghỉ phép, và mặc dù đang viết cuốn sách này tôi vẫn có nhiều thời gian thực hiện các chuyến thăm.

Gary có vẻ đang phân thân. Điều này được thấy rõ trong các báo cáo kiểm tra sức khỏe tổng thể của hắn. Suốt ngày hắn mê muội trong thế giới tưởng tượng phức tạp của mình. Càng ngày càng khó dụ hắn trở lại với thế giới thực tại.

Hoặc hắn tỏ ra như thế. Và điều đó đã cứu hắn thoát khỏi một phiên xét xử nữa, thoát khỏi nguy cơ lĩnh án tử hình. Tôi chắc là hắn đang giở trò, nhưng chẳng ai muốn nghe cả. Tôi cũng chắc là hắn đang phác ra một kế hoạch khác.

Jezzie đã đồng ý nói chuyện với tôi. Chúng tôi vẫn luôn có thể nói chuyện. Cô không hề ngạc nhiên khi tòa án của bang quyết định tuyên án tử hình cô và Charles Chakely. Cuối cùng cô phải chịu trách nhiệm về cái chết của con trai bộ trưởng Bộ Tài chính. Cô và hai gã nhân viên Sở Mật vụ đã thực hiện vụ bắt cóc Maggie Rose Dunne. Họ phải chịu trách nhiệm về cái chết của Michael Goldberg và cả cái chết của Vivian Kim. Jezzie và Devine đã sát hại Joseph Denyeau, viên phi công ở Florida.

Jezzie bảo tôi rằng cô cảm thấy hối hận, và đã có cảm giác ấy ngay từ đầu. “Nhưng điều đó không đủ ngăn em lại. Chắc hẳn có gì đó trong em đã tan vỡ từ lâu rồi. Nếu bây giờ được làm lại thì có lẽ em sẽ vẫn làm vậy. Em sẽ chộp lấy cơ hội kiếm mười triệu đô la. Nhiều người khác cũng sẽ làm thế, Alex ạ. Đây là thời đại của lòng tham. Nhưng không, anh thì không thế.”

“Làm thế nào em biết được?” tôi hỏi.

“Bằng một cách nào đó, em biết như vậy. Anh là Hiệp Sĩ Đen mà.”

Cô bảo tôi rằng tôi không nên thấy buồn sau khi mọi chuyện kết thúc. Cô bảo những người tuần hành và những người phản đối khác làm cô tức giận. “Nếu con họ chết, hầu hết họ sẽ hành động theo một cách rất khác trước việc này.”

Tôi cảm thấy rất buồn. Tôi không biết mình đã tin Jezzie nhiều tới mức nào, nhưng tôi thấy buồn. Tôi không muốn có mặt ở Lorton, nhưng Jezzie đã đề nghị tôi đến.

Không có người nào khác ở ô cửa sổ dành cho Jezzie. Không một ai trên thế gian này. Mẹ Jezzie đã qua đời không lâu sau khi cô bị bắt. Sáu tuần trước đó, cựu nhân viên Sở Mật vụ Charles Chakely đã bị hành quyết trước mặt gia đình anh ta. Việc ấy coi như đã định đoạt số phận của Jezzie.

Các ống nhựa dài nối kim tiêm trên cánh tay trái của Jezzie với rất nhiều dây truyền tĩnh mạch. Dây đầu tiên, mà lúc này đã bắt đầu hoạt động, truyền vào cơ thể một loại dung dịch muối không gây nguy hiểm.

Theo tín hiệu của viên giám thị, chất natri thiopental sẽ được bổ sung vào hệ thống truyền tĩnh mạch. Đây là loại thuốc an thần được dùng như chất gây mê giúp người bệnh nhẹ nhàng đi vào giấc ngủ. Sau đó một liều Pavulon nặng sẽ được bổ sung. Chất này sẽ gây tử vong trong khoảng mười phút. Để đẩy nhanh quá trình ấy, một lượng kali chloride tương đương được sử dụng. Loại thuốc này làm giảm dần nhịp tim và ngừng hoạt động bơm máu của nó. Nó sẽ gây tử vong chỉ trong khoảng mười giây.

Jezzie trông thấy mặt tôi trong ô cửa sổ “bạn bè” của cô. Cô khẽ vẫy bằng các đầu ngón tay, và thậm chí còn cố mỉm cười. Trước khi hành quyết cô còn để tâm chải mái tóc, lúc này đã cắt ngắn, nhưng vẫn rất đẹp. Tôi nhớ về Maria, nghĩ đến việc chúng tôi đã không kịp nói lời tạm biệt với nhau trước khi cô ấy mất như thế nào. Tôi nghĩ lần này có lẽ còn tệ hơn một chút. Tôi rất muốn rời khỏi nhà tù song vẫn ở lại. Tôi đã hứa với Jezzie rằng tôi sẽ ở lại. Tôi luôn giữ lời hứa.

Thực tế, không có gì rõ ràng lắm. Cuối cùng Jezzie khép hai mắt lại. Tôi tự hỏi liệu loại thuốc độc nào vừa được bổ sung, nhưng tôi không có cách nào biết được điều đó.

Cô hít một hơi thở sâu, và rồi tôi thấy lưỡi của Jezzie rụt lại trong miệng. Hành quyết một con người theo kiểu hiện đại chỉ có thế. Thế là dấu chấm hết cho cuộc đời của Jezzie Flanagan.

Tôi rời nhà tù và vội vàng ra xe của mình. Tôi là một nhà tâm lý học và là một thanh tra, tôi tự nhủ. Tôi có thể chịu đựng được chuyện này. Tôi có thể chịu đựng bất cứ điều gì. Tôi mạnh mẽ hơn bất cứ ai. Luôn là thế.

Hai tay tôi thọc sâu vào trong túi áo khoác. Trong bàn tay phải, bóp chặt đến mức thấy đau, là chiếc lược bằng bạc mà Jezzie đã tặng tôi, từ lâu lắm rồi.

Khi tôi tới chỗ xe mình, một phong bì thông thường màu trắng đã được gài dưới chiếc cần gạt nước bên phía người lái. Tôi nhét chiếc phong bì vào túi áo khoác và không buồn mở nó ra cho tới lúc đang trên đường trở về Washington. Tôi nghĩ mình biết nó là gì, và tôi đã đúng. Thứ Đó đã gửi cho tôi một thông điệp. Rất gần và trực tiếp. Nhắm thẳng vào tôi.

Alex,

Cô ta có nức nở, có than vãn, và có cầu xin tha thứ trước khi người ta tiêm thuốc cho cô ta không? Cô ta có nhỏ giọt nước mắt nào không?

Hãy nhớ nhắc nhở gia đình ông về tôi. Tôi muốn được nhớ tới.

Luôn luôn,

Con Trai Nhà L.

Hắn vẫn đang chơi những trò đấu trí kinh khủng của mình. Hắn sẽ luôn luôn làm thế. Tôi đã kể điều đó cho bất cứ ai sẵn lòng lắng nghe. Tôi đã viết bản mô tả chẩn đoán gửi cho các tạp chí. Gary SonejiMurphy phải chịu trách nhiệm với những hành vi của hắn. Tôi cảm thấy hắn phải bị xét xử vì những vụ án mạng hắn gây ra ở khu vực Đông Nam. Gia đình những nạn nhân da đen của hắn cũng cần được hưởng công lý và được bù đắp. Nếu ai đó đáng chịu án tử hình thì kẻ đó phải là SonejiMurphy.

Thông điệp kia cho tôi biết rằng hắn đã tìm ra cách lừa một trong những người gác tù. Hắn đã gây ảnh hưởng được đến ai đó trong Nhà tù Lorton. Hắn có một kế hoạch khác. Một kế hoạch mười hay hai mươi năm đây? Thêm nhiều ảo tưởng và những trò đấu trí của hắn.

Khi lái xe về hướng DC., tôi tự hỏi ai là kẻ điều khiển người khác khéo léo hơn? Gary hay Jezzie? Tôi biết cả hai người họ đều là những kẻ tâm thần. Đất nước này đang sản sinh ra những người giống như họ nhiều hơn bất cứ nơi nào trên hành tinh này. Họ xuất hiện ở mọi dáng vẻ, kích thước, mọi chủng tộc, tín ngưỡng và giới tính. Đó là điều đáng sợ hơn tất thảy.

Sau khi về tới nhà sáng hôm đó, tôi chơi một chút bản “Rhapsody in Blue” ngoài hiên nhà. Tôi chơi bản “Let’s Give Them Something to Talk About” của Bonnie Raitt. Janelle và Damon chơi đùa quanh đó và lắng nghe phần biểu diễn của nhạc công piano mà chúng yêu thích. Nghĩa là xếp ngay sau Ray Charles. Chúng ngồi cùng tôi trên chiếc ghế băng chơi piano. Cả ba chúng tôi đều thấy nhẹ nhõm khi nghe tiếng nhạc, và cả ba chạm vào người nhau thật lâu.

Sau đó, tôi tới nhà thờ Thánh Anthony ăn trưa và làm những việc đại loại thế. Ông Bơ Lạc tiếp tục sống.

HẾT

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.