HAI CẢNH SÁT TUẦN TRA QUỐC LỘ Mick Fescoe và Bobby Hatfield đang chuẩn bị vào cửa hàng McDonald thì nghe thấy những tiếng súng phát ra từ phòng ăn. Tiếng súng phải không? Vào giờ ăn trưa ở tiệm McDonald? Chuyện quái gì đang xảy ra thế?
Fescoe bốn mươi tư tuổi, cao và to lớn. Hatfield trẻ hơn gần hai chục tuổi. Cậu mới chỉ làm cảnh sát tuần tra được khoảng một năm. Bất chấp cách biệt về tuổi tác, hai cảnh sát này có chung sở thích hài tục. Họ đã trở thành những người bạn thân thiết của nhau.
“Chết tiệt,” Hatfield thì thầm khi tiếng súng vang lên phía trong tiệm McDonald. Cậu hụp xuống theo tư thế tránh đạn mới được học nhưng chưa bao giờ áp dụng khi ở ngoài tầm đạn.
“Nghe tôi nhé, Bobby,” Fescoe nói với cậu.
“Đừng lo, tôi đang nghe đây.”
“Cậu hướng tới lối ra phía kia.” Fescoe trỏ về một lối ra gần quầy thu ngân. “Tôi sẽ vòng qua mé trái. Cậu đợi lệnh tôi rồi hãy hành động.”
“Đừng làm gì cho tới khi tôi lao vào hắn. Rồi sau đó, nếu cậu có khoảng trống để bắn, hãy hành động. Đừng nghĩ gì về việc đó. Chỉ cần siết cò thôi Bobby.”
Bobby Hatfield gật đầu. “Tôi hiểu rồi.” Rồi cả hai tách ra.
Khi chạy vòng qua mé bên kia của tiệm McDonald, sĩ quan Mick Fescoe không thể thở nổi. Anh bám sát bức tường gạch, tì lưng vào đó. Từ nhiều tháng nay anh đã hạ quyết tâm phải lấy lại dáng. Anh đã bắt đầu thở dốc. Cảm thấy hơi choáng. Anh không muốn điều ấy. Đấu súng với một tên điên trong tình trạng xây xẩm mặt mày thật chẳng hay ho gì.
Fick Fescoe đến gần sát cửa. Anh có thể nghe thấy tiếng tên điên đang la hét bên trong.
Nhưng cũng có điều buồn cười vì tên điên đó như thể được điều khiển từ xa. Những động tác của hắn rất giật cục. Giọng nói thì cao, như giọng một thằng bé.
“Tao là Gary Soneji. Tất cả bọn mày hiểu điều đó chứ? Tao chính là Hắn. Có thể nói là bọn mày đã tìm thấy tao. Bọn mày đều là những anh hùng lớn.”
Có thể như thế không? Fescoe tự hỏi khi nấp gần cửa và lắng nghe. Tên bắt cóc Soneji đang ở Wilkinsburg này sao? Dù là ai đi nữa, kẻ đó dứt khoát đang có một khẩu súng trong tay. Một người đã bị bắn. Một người đàn ông đang nằm sóng soài trên sàn. Ông ta không động đậy gì.
Fescoe nghe thấy thêm một phát súng nữa. Những tiếng thét sợ hãi chói tai vọng ra từ bên trong tiệm McDonald chật ních người.
“Anh phải làm gì đó đi chứ!” một người đàn ông mặc chiếc áo có mũ trùm đầu hiệu Dolphins màu xanh nhạt hét lên với viên cảnh sát.
Biết rồi, khổ lắm, nói mãi, sĩ quan Mick Fescoe lẩm bẩm. Người ta luôn thực sự dũng cảm khi có cảnh sát thế mạng. Anh trước đi, sĩ quan. Anh là người lĩnh hai ngàn năm trăm đô một tháng để làm việc này mà.
Mick Fescoe cố gắng kiểm soát hơi thở của mình. Khi làm được điều ấy, anh di chuyển tới chỗ cửa ra vào bằng kính. Anh thầm cầu nguyện và lao xuyên qua cửa kính.
Ngay lập tức viên sĩ quan trông thấy kẻ cầm súng. Một gã da trắng, đã xoay người về phía anh. Như thể hắn đã chờ đợi viên sĩ quan. Như thể hắn đã lên kế hoạch cho việc này.
“Bùm!” Gary Soneji hét lên. Đồng thời hắn bóp cò.