Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 79 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 54

❊ ❊ ❊

BÙM. LÚC HAI RƯỠI CHIỀU THỨ BA (tôi trở lại Washington lúc mười một giờ trưa), tôi nhận được điện thoại của Sampson. Cậu ta muốn gặp tôi ở nhà của gia đình Sanders. Sampson nghĩ chúng tôi đã tìm ra mối liên hệ giữa vụ bắt cóc và những vụ giết người ở khu nhà giá rẻ. Cậu ta sôi nổi thấy rõ trước những tin tức có được. Nỗ lực đã đem lại thành quả cho chúng tôi với một trong những manh mối đầu tiên.

Tôi đã không trở lại hiện trường vụ án nhà Sanders trong nhiều tháng nhưng nó vẫn buồn thảm y như cũ. Nhìn từ bên ngoài, các ô cửa sổ tối đen. Tôi tự hỏi không biết sau này liệu ngôi nhà có bán được, hoặc thậm chí là có cho thuê lại được không.

Tôi ngồi trong xe đỗ trên lối dẫn vào ngôi nhà của gia đình Sanders và đọc lướt qua báo cáo gốc của các thanh tra. Chẳng có gì trong các báo cáo mà tôi không biết hoặc chưa từng xem qua cả chục lần.

Tôi chăm chú nhìn ngôi nhà. Lớp chắn nắng màu vàng đã được kéo xuống nên tôi không thể thấy gì bên trong. Sampson đâu nhỉ, cậu ta muốn tôi ở đây làm gì chứ?

Cậu ta đột ngột xuất hiện cạnh tôi lúc ba giờ. Cậu ta chui ra khỏi chiếc Nissan xập xệ và ngồi vào ghế trước chiếc Porsche của tôi.

“Ồ, trông cậu bây giờ rám nắng rồi. Bóng sáng đấy.”

“Còn cậu thì vẫn to béo và xấu xí. Chẳng thay đổi gì cả. Cậu có gì ở đây thế?”

“Công việc của cảnh sát ở mức hiệu quả cao nhất,” Sampson nói. Cậu ta châm một điếu Corona. “Tiện đây phải nói rằng, cậu đã đúng khi tiếp tục bám theo vụ này.”

Bên ngoài xe, gió thổi mạnh và có mưa nặng hạt. Đã có vài cơn bão quét qua vùng Kentucky và Ohio. Thời tiết trở nên kỳ dị trong suốt kỳ nghỉ cuối tuần khi chúng tôi không ở đây.

“Cậu có lặn, chèo thuyền buồm và mặc đồ trắng chơi tennis không thế?” Sampson hỏi tôi.

“Bọn tớ không có thời gian cho những việc kiểu đó. Bọn tớ đã làm rất nhiều việc để gắn kết về mặt tinh thần, những việc mà cậu chẳng hiểu được đâu.”

“Ái chà.” Sampson nói như một cô bạn gái da đen, cậu ta nhập vai rất giỏi. “Anh thích nói những chuyện rác rưởi, em không thích sao em gái?”

“Chúng ta vào trong nhà chứ?” tôi hỏi Sampson.

Những cảnh tượng được chọn lựa từ quá khứ đã lóe qua đầu tôi trong vài phút, chẳng có cảnh nào là vui vẻ. Tôi vẫn nhớ gương mặt của cô con gái mười bốn tuổi nhà Sanders. Và thằng bé ba tuổi Mustaf. Tôi nhớ chúng từng là những đứa trẻ thật xinh xắn. Tôi cũng nhớ rằng đã chẳng có ai quan tâm khi chúng chết đi ở khu Đông Nam này.

“Sự thực là, chúng mình ở đây là để ghé thăm những người hàng xóm bên cạnh,” rốt cuộc Sampson nói. “Chúng mình vào việc thôi. Có chuyện gì đó xảy ra ở đây mà tớ vẫn chưa hiểu. Dù vậy, điều đó vẫn rất quan trọng, Alex ạ. Tớ cần cái đầu của cậu trong việc này.”

Chúng tôi ghé thăm những người hàng xóm kề bên của gia đình Sanders, gia đình Cerisier. Điều đó thực sự quan trọng. Nó thu hút toàn bộ sự chú ý của tôi, ngay lập tức.

Tôi đã biết Nina Cerisier là bạn thân nhất của Suzette Sanders từ khi họ còn là những cô bé. Hai gia đình đã sống cạnh nhau từ năm 1979. Nina cũng giống như cha và mẹ của cô, vẫn chưa hết lo sợ vì vụ giết người. Nếu có đủ tiền, chắc chắn họ đã chuyển đi.

Bà Cerisier mời chúng tôi vào rồi gọi với lên cho cô con gái Nina ở trên gác. Chúng tôi ngồi quanh chiếc bàn bếp nhà Cerisier. Bức tranh Magic Johnson đang mỉm cười được treo trên tường. Mùi thuốc lá và mùi mỡ thịt lợn muối phảng phất trong không khí.

Nina Cerisier trông rất lạnh lùng và xa cách khi xuất hiện trong bếp. Đây là một cô bé ưa nhìn, khoảng chừng mười lăm, mười sáu tuổi. Tôi có thể thấy là cô bé không muốn có mặt ở đó.

“Tuần trước,” Sampson nói với riêng tôi, “Nina đã chủ động tới nói với một người trợ giảng ở khu Đông Nam rằng rất có thể cô bé đã trông thấy tên giết người vài đêm trước khi xảy ra vụ án. Cô bé rất sợ phải nói về chuyện đó.”

“Tớ hiểu,” tôi nói. Gần như không thể khiến các nhân chứng nói chuyện với cảnh sát ở các vùng như Condon hay Langley, hoặc bất cứ khu vực dân cư nào của người da đen ở DC.

“Cháu đã thấy hắn ta bị bắt,” Nina nói với vẻ cởi mở. Đôi mắt màu gỉ sắt xinh đẹp trên gương mặt nhợt nhạt của cô bé chăm chú nhìn tôi. “Cháu đã không còn sợ như trước nữa. Nhưng cháu vẫn còn hơi sợ.”

“Cháu đã nhận ra hắn như thế nào?” tôi hỏi Nina.

“Thấy hắn trên truyền hình. Hắn đã gây ra một vụ bắt cóc khủng khiếp nữa,” cô bé đáp. “Trên truyền hình tràn ngập hình ảnh hắn.”

“Cô bé nhận ra Gary Murphy,” tôi bảo Sampson.

Điều đó có nghĩa cô bé đã gặp hắn khi hắn không hóa trang thành tay giáo viên trung học.

“Cháu có chắc đó chính là người đàn ông trên ti vi không?” Sampson hỏi Nina.

“Vâng. Hắn quan sát ngôi nhà cô bạn Suzette của cháu. Cháu nghĩ việc đó thật kỳ lạ. Không có nhiều người da trắng ở quanh đây.”

“Cháu nhìn thấy hắn vào ban ngày hay ban đêm?” tôi hỏi cô bé.

“Buổi đêm. Nhưng cháu biết đó là hắn. Đèn trên hiên nhà Sanders luôn sáng. Bà Sanders sợ mọi thứ, sợ mọi người. Poo sợ bị nhát ma. Đó là những gì mà Suzette và cháu vẫn thường nói về bà ấy.”

Tôi xoay qua Sampson. “Hãy đặt hắn vào hiện trường vụ án.” Sampson gật đầu và nhìn lại Nina. Cái miệng hơi trễ ra của cô bé mở hình chữ “o” nho nhỏ. Hai tay cô bé liên tục vặn xoắn bím tóc.

“Cháu có thể nói với thanh tra Cross về những điều khác cháu thấy không?” Sampson hỏi.

“Có một người đàn ông da trắng khác đi cùng với hắn,” Nina Cerisier nói. “Người này ngồi trong ô tô của hắn trong khi người kia quan sát nhà của Suzette. Lúc nào người đàn ông da trắng này cũng có mặt. Hai người.”

Sampson xoay chiếc ghế trong phòng ăn đối diện với tôi. “Họ đang bận rộn với việc đưa hắn ra tòa,” cậu ta nói. “Họ không biết chuyện thực sự đang xảy ra đâu. Dù sao thì họ cũng sẽ kết thúc chuyện đó. Vùi chôn nó. Có lẽ chúng ta đã có câu trả lời rồi Alex ạ.”

“Cho tới giờ, chỉ có chúng ta biết được vài câu trả lời,” tôi đáp.

Sampson và tôi rời nhà Cerisier và về thành phố bằng xe riêng của mỗi người. Đầu óc tôi lướt qua tất cả mọi chuyện chúng tôi biết được tới giờ, một vài kịch bản có thể xảy ra được chọn lựa từ hàng ngàn khả năng. Công việc của cảnh sát. Từng chút từng chút một.

Tôi lại nghĩ về Bruno Hauptmann và vụ bắt cóc con trai nhà Lindbergh. Sau khi bị bắt, hoặc cũng có thể là bị đưa vào tròng, Bruno Hauptmann cũng đã bị đưa ra trước vành móng ngựa một cách vội vã. Hauptmann đã bị kết án, có thể do nhầm lẫn.

Gary SonejiMurphy đã biết tất cả chuyện đó. Liệu tất cả có phải là một trong những kế hoạch phức tạp của hắn không? Một kế hoạch mười hay mười hai năm? Người đàn ông da trắng kia là ai? Là viên phi công dưới Florida chăng? Hay một người nào đó như Simon Conklin, một người bạn ở Princeton của Gary?

Có thể hắn đã có một tòng phạm ngay từ đầu rồi chăng?

Khuya hôm đó, tôi ở bên Jezzie. Cô một mực đòi tôi nghỉ làm lúc tám giờ. Trong hơn một tháng, cô đã có được những tấm vé cho trận bóng chày của đội Georgetown mà tôi cực kỳ thích xem. Trên đường tới nơi thi đấu, chúng tôi đã làm một điều hiếm thấy: không nói về điều gì khác ngoài công việc. Tôi thả quả bom mới nhất, “giả thuyết tòng phạm,” xuống đầu Jezzi.

“Em không hiểu một khía cạnh thú vị trong toàn bộ chuyện này,” Jezzie nói sau khi nghe tôi kể câu chuyện về Nina Cerisier. Cô vẫn rất quan tâm tới vụ bắt cóc, không kém gì tôi. Dù phần nào đó bớt sôi nổi hơn nhưng tôi biết là cô vẫn rất quan tâm.

“Hãy hỏi chương trình Ask the Shell Answer Man[1]. Anh hiểu là mọi chuyện thú vị. Thú vị kinh khủng.”

“Được rồi. Cô bé này là bạn của Suzette Sanders, phải không nào? Cô bé rất gần gũi với gia đình nạn nhân. Nhưng, cô bé lại không lên tiếng. Bởi lẽ mối quan hệ với cảnh sát ở khu vực đó vốn rất tệ phải không? Em không biết mình có thể tin được chuyện này hay không. Rồi bất thình lình, lúc này, cô bé lại trình diện và khai báo.”

“Anh thì tin,” tôi nói với Jezzie. “Với rất nhiều người dân ở các khu vực này, cảnh sát thành phố cũng giống như thuốc chuột vậy. Anh sống ở đó, họ biết anh, thế mà anh chỉ được chấp nhận một phần thôi đấy.”

“Nhưng mọi chuyện vẫn rất lạ lùng với em, Alex ạ. Nó quá kỳ quặc. Những cô bé này được xem là bạn bè của nhau cơ mà.”

“Hẳn là lạ rồi. Tổ chức Giải phóng Palestine còn chịu nói chuyện với quân đội Israel trước khi một số người ở khu Đông Nam nói chuyện với cảnh sát đấy.” 

“Vậy bây giờ anh nghĩ sao về những điều cô bé nhà Cerisier nói và phát hiện của cô bé. Anh lý giải như thế nào về chuyện...tòng phạm này?”

“Nó vẫn chưa thật rõ ràng với anh,” tôi thừa nhận. “Dù chuyện đồng phạm ấy hoàn toàn khớp với mọi diễn biến đã xảy ra tính tới thời điểm này. Anh tin là cô bé nhà Cerisier đã nhìn thấy ai đó. Nhưng câu hỏi là, con bé đã thấy ai?”

“Đúng vậy, em phải nói rằng, Alex ạ, manh mối này quá mơ hồ. Em hy vọng anh không trở thành Jim Garrison[2] trong vụ bắt cóc này.”

Ngay trước tám giờ, chúng tôi tới sân Trung tâm Thủ đô ở Landover, Maryland. Đội Georgetown đang đấu với đội St. John’s đến từ New York. Jezzie có những tấm vé ưu tiên. Điều đó chứng tỏ cô quen biết hết mọi người trong thành phố. Tham dự buổi lễ nhậm chức tổng thống còn dễ hơn việc được có mặt trong một số trận đấu lớn của đại hội thể thao Big East.

Chúng tôi nắm tay nhau khi sải bước qua bãi đỗ xe hướng về phía sân Trung tâm Thủ đô rực rỡ. Tôi thích đội bóng rổ Georgetown và ngưỡng mộ huấn luyện viên của họ, một người da đen tên là John Thompson. Mỗi mùa bóng, Sampson và tôi thường xem hai đến ba trận đấu sân nhà của đội.

“Em rất thích xem Quái vật miền Đông,” Jezzie dùng một vài từ chuyên môn của dân chơi bóng rổ và nháy mắt khi chúng tôi tiến gần tới sân vận động.

“Đấu với Hoyas,” tôi bảo cô. 

“Hoyas chính là Quái vật miền Đông.” Cô thổi kẹo cao su kêu bốp một cái và chế giễu tôi. “Đừng có mà qua mặt em thế chứ.”

“Em đúng là cái gì cũng biết.” Tôi nhe răng cười. Cô cũng cười. Thật khó để đưa ra một đề tài nào đó mà Jezzie chưa từng đọc, hay trải qua. “Vậy biệt danh của đội St. John’s là gì?”

“Là St. John’s Redmen. Chris Mullin cũng xuất thân từ đây. Người ta cũng gọi họ là Những Chàng Trai Áo Ngắn nữa. Bây giờ thì ngược lại, Chris Mullin chơi cho đội chuyên nghiệp Golden State. Đội đó được gọi là Những Chiến Binh.”

Cả hai chúng tôi cùng ngưng nói một lúc. Những gì tôi định nói bỗng tắc lại trong họng.

“Ê... ê, thằng người tình mọi kia!” Kẻ nào đó la toáng lên trên bãi đỗ xe. “Ê này, muối và tiêu[3].”

Jezzie siết chặt tay tôi.

“Alex? Anh bình tĩnh nhé. Cứ đi tiếp thôi,” Jezzie nói với tôi.

“Anh vẫn ở đây mà,” tôi nói với cô. “Anh vẫn bình tĩnh mà.”

“Mặc kệ nó đi anh. Cứ đi vào sân với em đi. Chúng chỉ là mấy thằng khốn nạn - không đáng để mình phản ứng.”

Tôi buông tay Jezzie. Tôi đi về hướng ba gã thanh niên đang đứng phía sau chiếc xe hơi dẫn động bốn bánh màu xanh bạc. Chúng không phải sinh viên trường Georgetown, cũng không phải sinh viên trường St. John’s Redmen. Đám thanh niên mặc áo da có mũ trùm và đội mũ lưỡi trai có logo của các đội bóng hay công ty gì đó. Trông chúng xấc xược, da trắng và tầm trên hai mốt tuổi. Đủ lớn để hiểu biết hơn thế này.

“Ai vừa nói câu đó?” tôi hỏi chúng. Cơ thể tôi như cứng lại và có gì đó không thật. “Ai vừa nói câu, ‘Ê... ê, thằng người tình mọi kia’? Điều đó đáng cười lắm hả? Tao đang bỏ lỡ một chuyện rất vui ở đây phải không?”

Một đứa trong bọn chúng bước ra phía trước thừa nhận hành động đó. Hắn cất tiếng nói từ bên dưới chiếc mũ lưỡi trai có dòng chữ Day-Glo Redskins. “Thì sao? Mày muốn một chọi ba à, Magic? Tình hình là như thế đấy.”

“Tao biết sẽ hơi bất công một chút nếu mình tao đấu với ba đứa mày, nhưng tao có thể làm được,” tôi nói với hắn. “Có lẽ mày có thể mau mau tìm thằng thứ tư giúp sức đấy.”

“Alex?” Tôi nghe tiếng Jezzie vang lên phía sau. “Alex, đừng mà. Hãy tránh xa bọn chúng đi.”

“Mẹ mày, Alex,” một thằng trong số chúng nói. “Mày cần con đàn bà này giúp nữa hả?”

“Em thích Alex hả em yêu? Alex là người yêu của em hả?” Tôi lắng nghe. “Đó là con thỏ rừng của riêng em hả?”

Tôi nghe có tiếng vụt rất nhanh bên dưới khóe mắt mình. Âm thanh dường như rất thật. Và tôi cũng cảm nhận được rằng mình đã ra đòn.

Cú đấm đầu tiên của tôi trúng gã đội mũ Redskins. Tôi xoay người nhẹ nhàng và giáng một cú khác vào thái dương của gã thứ hai trong nhóm ba tên.

Gã đầu tiên đổ ập xuống, cái mũ của hắn văng ra như một chiếc đĩa Frisbee. Gã thứ hai loạng choạng. Không thể đứng vững. Hắn khuỵu lên một bên đầu gối và giữ yên như vậy với vẻ ngơ ngác. Hắn đã bị loại khỏi vòng chiến đấu.

“Tao đã quá mệt mỏi với mấy chuyện nhảm nhí kiểu này. Tao chán lắm rồi.” Tôi vừa lắc đầu vừa nói.

“Cậu ta đã uống quá nhiều, thưa ngài. Tất cả chúng tôi đều vậy cả,” gã thanh niên còn đứng đó nói. “Cậu ta hành động ngu ngốc quá. Gần đây có quá nhiều áp lực. Mẹ kiếp, chúng tôi làm việc cùng với người da đen. Chúng tôi cũng có những người bạn da đen. Tôi có thể nói gì nhỉ? Chúng tôi rất lấy làm tiếc.”

Tôi cũng thấy thế. Thấy nhiều đến mức chẳng buồn nói gì với ba thằng khốn nạn đó. Bỏ chúng ở đó, tôi cùng Jezzie trở lại ô tô. Cảm giác tay chân tôi rắn đanh như đá. Tim tôi đập mạnh như giàn khoan bơm dầu vậy.

“Anh xin lỗi,” tôi bảo cô. Tôi thấy hơi mệt. “Anh không thể chịu được mấy trò nhảm nhí đó. Anh không thể bỏ qua được nữa.”

“Em hiểu mà,” Jezzie dịu dàng nói. “Anh đã làm việc cần phải làm.” Cô đã ở bên tôi. Bất kể chuyện này hay dở thế nào.

Chúng tôi nắm tay nhau rất lâu trong ô tô. Sau đó cả hai cùng lên đường về nhà.

❀ ❀ ❀

[1] Tên một loạt chương trình quảng cáo truyền hình được chiếu trong những năm từ 1960 đến 1990 được tài trợ bởi hãng dầu Shell, cung cấp các câu trả lời cho những thắc mắc phổ biến của công chúng về việc lái xe, đưa ra lời khuyên cho việc bảo trì, sửa chữa và an toàn xe cộ cũng như hướng dẫn cho người dùng về việc sử dụng dầu đốt trong gia đình.

[2] Một công tố viên bang Louisiana, rất tích cực điều tra vụ ám sát Tổng thống Mỹ John F.Kennedy - vụ án đến nay vẫn chưa có kết luận chính xác.

[3] Salt and pepper: cách gọi miệt thị dành cho các cặp tình nhân có một người da trắng và một người da đen.

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.