VỚI TƯ CÁCH một cảnh sát hay chuyên gia tâm lý, tôi chưa bao giờ gặp khó khăn với việc cười vào những nỗi thất vọng của bản thân. Lần này vượt qua trở ngại khó hơn nhiều. Soneji đã qua mặt chúng tôi ở khu Nam, ở Florida, và Carolina. Chúng tôi vẫn chưa giành lại được Maggie Rose. Chúng tôi không biết con bé còn sống hay đã chết.
Sau khi bị Cục thẩm vấn suốt năm giờ, tôi được cho lên máy bay đưa tới Washington, nơi tôi nhận được những câu hỏi y hệt từ chính phòng mình. Một trong những người thẩm vấn cuối cùng là Trưởng phòng thanh tra Pittman. Jefe xuất hiện lúc nửa đêm. Ông ta đã tắm rửa và cạo râu để chuẩn bị cho cuộc gặp đặc biệt của hai người.
“Anh trông tơi bời hoa lá quá,” ông ta nói với tôi. Đó là câu đầu tiên tuôn ra từ miệng ông ta.
“Từ sáng qua tới giờ tôi chưa chợp mắt chút nào,” tôi giải thích. “Tôi biết mình trông thế nào. Cho tôi biết điều gì đó mà tôi chưa biết đi.”
Ngay khi chưa nói hết câu, tôi đã biết đó là một sai lầm. Thường thì ít khi tôi nói hớ và liều như thế này, nhưng bây giờ thì tôi đang chệnh choạng, mệt mỏi và nhìn chung là không được tỉnh táo.
Jefe ngồi trên một trong những chiếc ghế kim loại trong phòng họp riêng, người ngả về phía trước. Khi ông ta cất tiếng, tôi có thể trông thấy những chiếc răng vàng trong miệng ông ta. “Chắc chắn rồi Cross. Tôi sẽ phải gạt anh ra khỏi đội xử lý vụ bắt cóc. Dù đúng hay sai, cánh báo chí đang đưa ra rất nhiều thông tin gây rối tung về anh, và về chúng tôi. FBI không nhận chút trách nhiệm nào. Thomas Dunne cũng đang làm ầm ĩ lên. Có vẻ đáng đời tôi. Tiền chuộc biến mất; chúng ta không tìm được con gái ông ta.”
“Hầu hết những chuyện đó hoàn toàn là nhảm nhí,” tôi nói với sếp Pittman. “Soneji đã đề nghị tôi làm người liên lạc. Không ai biết vì sao. Đáng ra tôi không nên đi, nhưng tôi lại chấp nhận. FBI đã làm hỏng vụ tập kích chứ không phải tôi.”
“Bây giờ hãy nói cho tôi điều tôi chưa biết,” Pittman phản đòn. “Dù sao anh và Sampson cũng có thể trở lại với vụ sát hại nhà Sanders và Turner. Đúng như mong muốn ban đầu của các anh. Tôi không bận tâm nếu anh vẫn đứng sau hỗ trợ giải quyết vụ bắt cóc. Đó là tất cả những gì ta cần nói.” Jefe nói xong phần của mình rồi bỏ đi. Chấm hết và bỏ ra ngoài. Không bàn luận, trao đổi gì cả.
Sampson và tôi đã được trả về chỗ của mình: khu Đông Nam Washington. Bây giờ mọi người đều có những ưu tiên của họ. Vụ giết sáu người da đen lại trở thành vấn đề quan tâm của bọn tôi.