Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 156 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 39

❊ ❊ ❊

ĐÃ QUÁ MƯỜI MỘT GIỜ nhưng Sampson và tôi vẫn ở nhà Murphy. Cánh báo chí đang tập trung phía sau các dây bảo vệ hiện trường màu vàng sáng bên ngoài nhà. Cả vài trăm người là bạn bè và láng giềng quanh khu Wilmington cũng thế. Nơi này chưa bao giờ có một đêm náo động hơn thế.

Một cuộc săn lùng lớn khác đã được thực hiện không chỉ dọc theo Bờ Đông mà còn triển khai cả về phía Tây, tới bang Pennsylvania và Ohio. Dường như không thể có khả năng Gary SonejiMurphy trốn thoát được lần thứ hai. Chúng tôi không tin là thủ phạm có thể vạch kế hoạch cho lần trốn chạy này theo cái cách hắn đã lên kế hoạch cho vụ lần trước ở Washington.

Một đứa trong đám trẻ con dự tiệc đã nhìn thấy một xe tuần tra của cảnh sát lượn lờ vài phút trước khi chúng tôi có mặt ở khu vực này. Nó đã hồn nhiên kể với Murphy về chiếc xe cảnh sát. Tên tội phạm đã tẩu thoát hoàn toàn nhờ may mắn! Chúng tôi đã chậm chân hơn hắn chỉ vài phút là cùng.

Sampson và tôi thẩm vấn Missy Murphy hơn một giờ. Cuối cùng chúng tôi cũng biết được một chút về con người thật của SonejiMurphy.

Missy Murphy có thể hòa mình vào các bà mẹ của đám học sinh trường Washingon Day. Cô có mái tóc vàng óng không uốn lọn. Missy mặc chiếc váy màu xanh hải quân, áo cánh trắng, đội mũ rơm vành tròn. So với mức thông thường thì cô nặng quá chừng một cân, nhưng vẫn xinh.

“Không ai trong số các ông có vẻ tin điều này, nhưng tôi hiểu Gary. Tôi biết anh ấy là người thế nào,” cô nói với chúng tôi. “Anh ấy không phải là kẻ bắt cóc.”

Trong khi nói, Missy liên tục châm những điếu Marlboro Light. Đó là dấu hiệu duy nhất bộc lộ sự khổ sở và lo lắng. Chúng tôi nói chuyện với cô Murphy trong bếp. Căn bếp gọn gàng, ngăn nắp ngay cả trong ngày tổ chức tiệc sinh nhật. Tôi nhận ra nhiều cuốn sách nấu ăn của Betty Crocker xếp bên cạnh những cuốn của Silver Palate và một cuốn Phương pháp thiền cho những phụ nữ làm việc quá nhiều. Một bức ảnh chụp cận cảnh Gary Soneji/ Murphy trong bộ đồ tắm đặt trên tủ lạnh. Hắn trông như một ông bố Mỹ đúng chất.

“Gary không phải người bạo lực. Anh ấy thậm chí không thể chịu được việc buộc Roni vào khuôn phép,” Missy Murphy nói với chúng tôi.

Điều ấy khiến tôi chú ý. Nó khớp với các biểu mẫu mà tôi đã nghiên cứu nhiều năm: các báo cáo về những người tâm thần và con cái của họ. Những kẻ tâm thần thường gặp khó khăn trong việc uốn nắn con cái mình.

“Chồng cô đã bao giờ nói với cô vì sao anh ta gặp khó khăn trong việc uốn nắn con gái chưa?” tôi hỏi.

“Bản thân Gary không có tuổi thơ hạnh phúc. Anh ấy chỉ muốn những gì tốt đẹp nhất cho Roni. Anh ấy biết rằng mình đang bù đắp cho con bé. Anh ấy là một người rất thông minh. Anh ấy có thể dễ dàng lấy bằng tiến sĩ Toán học.”

“Gary lớn lên ở Wilmington này à?” Sampson hỏi Missy. Với người phụ nữ này, cậu ta rất thẳng thắn và mềm mỏng.

“Không, anh ấy lớn lên ở Princeton, New Jersey. Gary sống ở đó cho tới năm mười chín tuổi.”

Sampson ghi chép một chút, rồi liếc về phía tôi. Princeton gần Hopewell, nơi đã xảy ra vụ bắt cóc Lindbergh những năm 1930. Con Trai Nhà Lindbergh, Soneji đã ký tên như thế trên những bức thư đòi tiền chuộc. Chúng tôi vẫn chưa biết vì sao.

“Gia đình anh ta vẫn ở Princeton à?” tôi hỏi cô Murphy. “Chúng tôi có thể liên lạc với họ ở đó được chứ?”

“Gia đình không còn ai nữa. Một đám cháy xảy ra khi Gary đang đi học. Cha, mẹ kế, em trai và em gái cùng cha khác mẹ của anh ấy đều chết trong thảm kịch ấy.”

Tôi muốn tìm hiểu sâu mọi điều Missy Murphy đang nói. Rồi tôi phải ngừng lại một chút. Như vậy là đã xảy ra đám cháy trong nhà của một thanh niên có vấn đề về tâm thần? Một gia đình nữa đã chết, một gia đình nữa bị hủy diệt. Đó có phải là mục tiêu thực sự của Gary Soneji/ Murphy không? Những gia đình? Nếu đúng như vậy thì trường hợp Vivian Kim là sao? Liệu hắn giết nữ giáo viên có phải chỉ để gây tiếng vang không?

“Cô biết người nào trong gia đình đó không?” tôi hỏi Missy.

“Không. Họ qua đời trước khi Gary và tôi quen nhau. Hai chúng tôi gặp nhau khi là sinh viên đại học năm cuối. Khi ấy tôi ở Delaware.”

“Chồng cô đã kể cho cô những gì về những năm sống ở Princeton?”

“Không nhiều lắm. Anh ấy rất kín kẽ. Tôi biết là gia đình Murphy sống cách xa thành phố. Láng giềng gần nhà họ nhất cũng ở cách ba hay bốn cây số. Gary không có bạn bè nào cho tới tận khi đi học. Thậm chí đến lúc đó anh ấy vẫn thường là kẻ lạc lõng. Đôi khi anh ấy có thể rất nhút nhát.”

“Thế còn người em trai và em gái mà cô đã nhắc tới thì sao?” Sampson hỏi.

“Thực ra là em cùng cha khác mẹ. Đó là một phần vấn đề của Gary. Anh ấy không gần gũi với họ lắm.”

“Anh ta có bao giờ nhắc đến vụ bắt cóc Lindbergh không? Anh ta có cuốn sách nào về Lindbergh không?” Sampson lại tiếp tục. Kỹ thuật cậu ta áp dụng là tập trung vào điểm mấu chốt khi hỏi đáp.

Missy Murphy lắc đầu. “Không. Tôi không biết điều đó. Dưới tầng hầm có một phòng chứa đầy sách của anh ấy. Các ông có thể xem.”

“Ồ, chúng tôi sẽ xem,” Sampson nói với cô.

Đây là nguồn cung cấp thông tin dồi dào và tôi thấy nhẹ nhõm khi nghe đề cập đến nó. Trước đó, không có gì hoặc có rất ít manh mối cho chúng tôi khai thác.

“Mẹ đẻ của anh ta còn sống chứ?” tôi hỏi.

“Tôi không biết. Gary không bao giờ nói về bà ấy. Anh ấy không hề đả động tới bà ấy.”

“Thế còn mẹ kế của anh ta?”

“Gary không ưa bà mẹ ghẻ. Rõ ràng bà ấy rất gắn bó với những đứa con do bà ấy sinh ra. Anh ấy gọi bà ấy là ‘con điếm Babylon’. Tôi tin rằng bà ấy có gốc gác vùng Tây Babylon của New York. Tôi nghĩ là nó ở đâu đó trên Long Island.”

Sau nhiều tháng không có chút thông tin nào, tôi không thể đưa ra những câu hỏi đủ nhanh. Cho tới giờ, mọi thứ tôi nghe được đều liên quan đến việc truy tìm dấu vết. Một câu hỏi hiện lên: liệu Gary SonejiMurphy có nói sự thật với vợ hắn không? Hắn có khả năng nói sự thật với một người khác không?

“Cô Murphy, cô có ý kiến nào về nơi anh ta có thể đã tới không?” Bây giờ tôi mới hỏi.

“Điều gì đó đã thực sự khiến Gary sợ hãi,” cô đáp. “Tôi nghĩ có lẽ điều đó liên quan tới công việc của anh ấy. Và liên quan tới anh trai tôi, ông chủ của Gary. Tôi không thể tưởng tượng là anh ấy trở về nhà ở New Jersey, nhưng có thể anh ấy đã làm thế. Có thể Gary đã trở về nhà. Anh ấy thuộc dạng bốc đồng.”

Một trong những đặc vụ FBI là Marcus Connor nhòm vào chỗ bếp nơi chúng tôi đang nói chuyện. “Tôi có thể gặp hai anh một phút được không?... Tôi xin lỗi, chuyện này chỉ mất một phút thôi,” anh ta nói với cô Murphy.

Connor đưa hai chúng tôi xuống tầng hầm của căn nhà. Gerry Scorse, Reilly, và Kyle Craig từ FBI đang ở dưới đó chờ đợi.

Scores giơ lên một đôi tất mỏng hiệu Fido Dido. Tôi nhận ra chúng từ bản mô tả về những gì Maggie Rose Dunne đã mặc vào ngày bị bắt cóc. Và từ những lần vào quan sát phòng của con bé, nơi tôi đã thấy bộ sưu tập quần áo và nữ trang rẻ tiền của nó.

“Vậy anh nghĩ thế nào, Alex?” Scorse hỏi tôi. Tôi nhận ra rằng cứ khi nào mọi thứ trở nên thực sự kỳ quặc thì anh ta đều tham khảo ý kiến của tôi.

“Chính xác là điều tôi đã nói về chiếc giày ở Washington. Hắn để lại nó cho chúng ta. Bây giờ hắn đang chơi một trò chơi. Và hắn muốn chúng ta chơi cùng hắn.”

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.