Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 156 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48

❊ ❊ ❊

TÔI NGỦ nốt thời gian còn lại của ngày hôm đó. Có cảm giác hơi thiếu trách nhiệm, nhưng làm thế tốt cho tôi. Đôi khi đặt cả trái đất lên hai vai ta cũng không thành vấn đề nếu ta biết cách hạ nó xuống.

Khi tôi chạy xe đến Nhà tù Lorton, nhiệt độ xuống dưới cả mức đóng băng nhưng mặt trời vẫn ló dạng. Bầu trời bừng sáng, gần như là một màu xanh chói lóa. Đẹp đẽ và đầy hy vọng. Hình ảnh ẩn dụ thường thấy của những năm chín mươi.

Buổi sáng, trong lúc lái xe, tôi nghĩ về Maggie Rose Dunne. Tôi phải kết luận rằng bây giờ con bé đã chết. Cha con bé đang làm ầm ĩ trên phương tiện truyền thông. Tôi không thể trách ông. Tôi đã nói chuyện điện thoại với Katherine Rose vài lần. Cô vẫn chưa từ bỏ hy vọng. Cô nói với tôi là cô có thể “linh cảm” rằng đứa con gái nhỏ của mình vẫn còn sống. Đó là điều buồn nhất tôi phải nghe.

Tôi cố gắng chuẩn bị tinh thần cho cuộc gặp Soneji/ Murphy nhưng vẫn bị phân tâm. Những hình ảnh của đêm trước cứ liên tục hiện lên trước mắt. Tôi phải nhắc nhở mình rằng tôi đang lái xe giữa ban ngày, trong dòng phương tiện giao thông ở DC., và lúc này tôi đang làm việc.

Đó là lúc một ý tưởng sáng suốt đến với tôi: một giả thuyết về Gary SonejiMurphy có thể kiểm chứng, giả thuyết dường như có ý nghĩa về mặt tâm lý học.

Có được một giả thuyết thú vị tạm thời giúp tôi có sự tập trung khi ở nhà tù. Tôi được đưa lên tầng sáu để gặp Soneji. Hắn đang đợi tôi. Hắn trông như thể không hề ngủ chút nào suốt cả đêm trước. Đến lượt tôi phải làm cho chuyện gì đó xảy ra.

Buổi chiều tôi thẩm vấn hắn suốt một giờ, có khi lâu hơn một chút. Tôi không ngừng hối thúc. Có lẽ mạnh hơn so với bất kỳ bệnh nhân nào của tôi.

“Gary, anh đã bao giờ thấy các hóa đơn trong túi mà không nhớ ra mình tiêu gì chưa - hóa đơn khách sạn, nhà hàng, tiệm tạp hóa ấy?”

“Làm thế nào ông biết việc đó?” Hai mắt Gary sáng lên khi nghe câu hỏi của tôi. Vẻ gì đó giống như nhẹ nhõm tràn đầy gương mặt hắn. “Tôi đã bảo người ta rằng tôi muốn ông làm bác sĩ điều trị cho tôi. Tôi không muốn gặp bác sĩ Walsh chút nào nữa. Ông ta chỉ giỏi kê đơn thuốc an thần thôi.”

“Tôi không chắc đó là ý tưởng hay đâu. Tôi là chuyên gia tâm lý, không phải bác sĩ trị liệu tâm lý như bác sĩ Walsh. Tôi cũng là một trong những người của đội đã giúp bắt giữ anh.”

Gary lắc đầu. “Tôi biết toàn bộ chuyện đó. Ông cũng là người duy nhất lắng nghe trước khi đưa ra những đánh giá cuối cùng. Tôi biết là ông căm ghét tôi - ý nghĩ về việc tôi bắt hai đứa bé đó, hay những việc khác mà người ta cho là tôi đã làm. Nhưng ít nhất ông cũng lắng nghe. Walsh chỉ vờ lắng nghe.”

“Anh cần tiếp tục gặp bác sĩ Walsh,” tôi nói.

“Cũng được. Tôi cho là bây giờ tôi đã hiểu các mối quan hệ ở đây. Xin đừng bỏ rơi tôi ở chỗ khốn nạn này.”

“Tôi sẽ không làm thế. Kể từ giờ trở đi tôi sẽ luôn ở bên anh. Chúng ta sẽ tiếp tục nói chuyện như thế này.”

Tôi yêu cầu SonejiMurphy kể cho tôi nghe về tuổi thơ của hắn.

“Tôi không nhớ được hết mọi chuyện khi tôi lớn lên. Điều đó có lạ lùng lắm không?” Hắn muốn nói chuyện. Tôi là người quyết định, là người kết luận, xem tôi đang nghe sự thật hay một hệ thống những lời dối trá được dàn xếp tỉ mỉ.

“Điều đó bình thường với một số người. Không nhớ được. Đôi lúc, khi anh nói chuyện về những vấn đề đó, khi anh thể hiện bằng lời thì những ký ức ấy sẽ trở lại.”

“Tôi biết những sự thật và các con số. Được rồi. Ngày sinh, hai mươi tư tháng Hai, năm 1957. Nơi sinh, Princeton, New Jersey. Những thứ đại loại thế. Nhưng đôi khi tôi cảm giác mình học được tất cả những điều ấy khi tôi lớn lên. Tôi đã có những trải nghiệm về việc không thể phân biệt giữa những giấc mơ và hiện thực. Tôi không chắc cái nào là cái nào. Tôi thực sự không chắc chắn.”

“Hãy cố gắng cho tôi biết những ấn tượng đầu tiên của anh,” tôi nói với Soneji.

“Không nhiều niềm vui và tiếng cười,” hắn nói. “Tôi luôn bị mất ngủ. Tôi chưa bao giờ ngủ được một giấc liền mạch dài quá một hoặc hai giờ. Tôi không nhớ có lúc nào mình không thấy mệt mỏi. Và tôi bị trầm uất - như thể trong suốt cuộc đời tôi đã phải cố gắng đào bới để đưa mình thoát khỏi một cái hố. Không phải tôi muốn làm thay phần việc của ông đâu, nhưng tôi không đánh giá cao bản thân lắm.”

Mọi điều tôi biết về Gary Soneji đến lúc ấy cho thấy một tính cách đối lập: đầy sức sống, quan điểm tích cực, đánh giá bản thân cực kỳ cao.

Gary tiếp tục phác họa tuổi thơ kinh hoàng của hắn, trong đó có việc ngược đãi về thể xác của mẹ kế khi hắn còn nhỏ, tình trạng lạm dụng tình dục của cha khi hắn lớn lên.

Gary cứ tả đi tả lại cách hắn buộc phải tách bản thân khỏi sự lo lắng và xung đột bủa vây quanh mình. Năm 1961, mẹ kế của hắn cùng hai đứa con riêng của bà ta xuất hiện. Gary khi ấy bốn tuổi và đã là một đứa bé có tính khí thất thường. Kể từ đó mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn. Tệ hơn đến mức nào thì hắn vẫn chưa sẵn lòng kể cho tôi nghe.

Để thực hiện kiểm tra toàn diện theo chỉ đạo của bác sĩ Walsh, SonejiMurphy đã thực hiện bài kiểm tra Wechsler dành cho người lớn, bộ trắc nghiệm đa diện nhân cách Minnesota và các bài kiểm tra Rorschach. Mảng hắn đạt các thang điểm tuyệt đối là sáng tạo. Tiêu chí này được tính bằng việc hoàn thành các câu đơn. Hắn đạt điểm cao ở cả phần trả lời miệng và trả lời viết.

“Còn gì khác nữa, Gary? Hãy cố hồi tưởng xa đến hết mức mà anh có thể. Tôi chỉ có thể giúp được khi hiểu anh rõ hơn.”

“Luôn có những ‘giờ lạc lối’. Khoảng thời gian tôi không thể giải thích được,” hắn nói. Khi nói, gương mặt hắn càng đanh lại. Những mạch máu trên cổ Soneji phồng lên. Mồ hôi nhẹ lăn trên mặt hắn.

“Họ trừng phạt tôi bởi tôi không thể nhớ…” hắn nói.

“Ai đã làm việc ấy? Ai đã trừng phạt anh?”

“Chủ yếu là mẹ kế của tôi.”

Điều đó đồng nghĩa với việc hầu hết tổn thương xảy đến với Soneji khi hắn còn rất nhỏ, khi mẹ kế của hắn thực hiện việc trừng phạt.

“Một căn phòng tối,” hắn nói.

“Điều gì xảy ra trong căn phòng tối? Đó là kiểu phòng nào?”

“Bà ta nhốt tôi vào đó, dưới tầng hầm. Đó là hầm chứa của nhà chúng tôi, hầu như ngày nào bà ta cũng nhốt tôi xuống đó.”

Soneji bắt đầu thở quá gấp gáp. Điều này cực kỳ khó khăn với hắn, tình trạng tôi đã thấy rất nhiều lần ở những nạn nhân bị lạm dụng khi còn nhỏ. Soneji nhắm chặt hai mắt. Nhớ lại. Thấy một phần quá khứ mà hắn chưa bao giờ thực sự muốn lặp lại.

“Chuyện gì xảy ra dưới tầng hầm?”

“Không có gì... không có gì xảy ra. Chính xác là lúc nào tôi cũng bị phạt. Bị bỏ lại một mình.”

“Anh bị nhốt ở đó bao lâu?”

“Tôi không biết... tôi không thể nhớ hết mọi chuyện!”

Hai mắt Soneji mở hé. Hắn quan sát tôi qua khe mắt nheo lại.

Tôi không chắc hắn có thể chịu đựng thêm được bao nhiêu. Tôi phải cẩn thận. Tôi cần nhẹ nhàng đưa hắn vào những phần khó khăn hơn trong quá khứ của hắn, với cảm giác rằng tôi quan tâm, rằng hắn có thể tin tưởng tôi, rằng tôi đang lắng nghe.

“Có bao giờ chuyện đó diễn ra suốt cả ngày không? Qua đêm?”

“Ồ, không. Không. Chuyện đó diễn ra trong khoảng thời gian dài. Để tôi sẽ không thể nào quên. Để tôi sẽ trở thành thằng bé ngoan. Không phải Thằng Bé Hư.”

Hắn nhìn tôi nhưng không nói gì thêm. Tôi cảm nhận được rằng hắn đang đợi nghe điều gì đó từ tôi.

Tôi thử khen ngợi, một phản ứng dường như phù hợp trong trường hợp này. “Như thế tốt đấy, Gary, khởi đầu tốt đấy. Tôi biết rằng chuyện này khó khăn đối với anh như thế nào.”

Khi nhìn gã đàn ông trưởng thành, tôi tưởng tượng ra một thằng nhỏ bị giam trong hầm chứa tối om. Hằng ngày. Trong suốt vài tuần mà chắc chắn theo cảm nhận sẽ dài hơn rất nhiều lần. Rồi tôi nghĩ về Maggie Rose Dunne. Liệu có khả năng hắn đang giam con bé ở đâu đó và nó vẫn còn sống không? Tôi cần moi những bí mật đen tối nhất ra khỏi đầu Soneji và cần làm điều ấy nhanh hơn bất kỳ lần trị liệu nào tôi từng thực hiện. Katherine Rose và Thomas Dunne đáng được biết những gì đã xảy ra với đứa con gái bé nhỏ của họ.

“Chuyện gì đã xảy ra với Maggie Rose, Gary? NhớMaggie Rose chứ?

Đây là thời điểm đầy mạo hiểm trong cuộc gặp của hai chúng tôi. Soneji có thể trở nên sợ hãi và từ chối gặp lại tôi nếu hắn cảm thấy rằng tôi không còn là một “người bạn” nữa. Hắn có thể rút lui. Thậm chí có khả năng xảy ra tình trạng loạn thần kinh hoàn toàn. Hắn có thể bị rối loạn tâm lý. Rồi mọi thứ sẽ mất hết.

Tôi cần tiếp tục khen ngợi Gary vì những nỗ lực của hắn. Việc hắn trông mong những chuyến thăm của tôi là điều quan trọng. “Những gì anh nói với tôi cho đến giờ cực kỳ có ích,” tôi nói với Soneji. “Anh thực sự đã làm rất tốt. Tôi cảm thấy ấn tượng với mức độ tự ép mình để nhớ lại quá khứ của anh.”

“Alex,” Soneji nói khi tôi chuẩn bị ra về, “thề có Chúa, tôi đã không làm gì kinh khủng hay tệ hại. Làm ơn hãy giúp tôi.”

Chiều hôm đó dự kiến có cuộc kiểm tra phát hiện nói dối cho Soneji. Chỉ riêng ý nghĩ về máy phát hiện nói dối đã khiến Gary lo lắng, nhưng hắn thề là mình hài lòng khi được thực hiện bài kiểm tra này.

Hắn bảo tôi rằng tôi có thể ở lại và đợi xem kết quả nếu muốn. Tôi muốn lắm chứ.

Người thực hiện cuộc kiểm tra là một nhân viên rất giỏi được điều từ DC. tới. Sẽ có mười tám câu hỏi được đặt ra. Mười lăm trong số đó liên quan tới “sự kiểm soát”. Ba câu còn lại được dùng để tính điểm cho bài kiểm tra phát hiện nói dối.

Bác sĩ Campbell gặp tôi bốn mươi phút sau khi SonejiMurphy đã được đưa xuống để thực hiện bài kiểm tra phát hiện nói dối. Mặt Campbell đỏ lựng vì phấn khích. Ông trông như thể vừa chạy bộ từ nơi tiến hành bài kiểm tra về thẳng chỗ tôi. Đã có chuyện gì đó rất ghê gớm xảy ra.

“Anh ta đã ghi được số điểm cao nhất có thể,” Campbell nói với tôi. “Anh ta đã vượt qua một cách xuất sắc. Mười cộng. Có thể Gary Murphy đang nói sự thật!”

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.