BA GIỜ MƯỜI SÁU PHÚT SÁNG HÔM SAU, Gary SonejiMurphy tì trán lên các song kim loại lạnh toát ngăn cách phòng giam hắn với hành lang nhà tù. Hắn có một vai lớn khác để diễn. Tuyệt cú mèo!
Hắn bắt đầu nôn mửa khắp nơi trên sàn nhà vốn được trải vải sơn bóng loáng - đúng như hắn dự tính. Hắn bị bệnh rất nặng trong phòng giam. Hắn la hét cầu cứu giữa những tiếng thở hồng hộc.
Cả hai người gác đêm chạy tới. Luôn có sự giám sát đề phòng Gary tự tử ngay từ những ngày đầu hắn có mặt ở đây. Laurence Volpi và Phillip Halyard là những tay kỳ cựu, đã làm việc nhiều năm tại nhà tù liên bang này. Họ chẳng thích thú gì với nhũng phiền nhiễu trong phòng giam, nhất là sau nửa đêm.
“Có chuyện quái gì với mày thế?” Volpi hét lên khi trông thấy đống bầy nhầy màu xanh nâu lan ra trên sàn nhà. “Mày sao thế hả thằng ngu?”
“Tôi nghĩ tôi bị ngộ độc rồi,” SonejiMurphy thở hồng hộc, tiếng khò khè dội lên từ rất sâu trong ngực hắn. “Ai đó đã đầu độc tôi. Tôi đã bị đầu độc! Tôi nghĩ tôi sắp chết rồi. Ôi Chúa ơi, tôi sắp chết rồi!”
“Tin tốt nhất tôi nghe được gần đây,” Phillip Halyard nói với người cộng sự và ngoác miệng cười. “Ước gì tôi nghĩ ra chuyện này trước. Đầu độc thằng vô lại này.”
Volpi lôi máy bộ đàm ra, gọi cho viên giám thị trực đêm. Theo dõi ngăn chặn hành động tự sát của Soneji là vấn đề lớn với các sếp của nhà tù. Chắc chắn không thể để điều này xảy ra trong ca trực của Volpi.
“Tôi sẽ lại bị bệnh nữa,” Gary SonejiMurphy rên rỉ. Hắn nặng nề gục vào các song kim loại và thổ ra lần nữa, rất dữ dội.
Một lát sau, viên giám thị của tầng xuất hiện. Laurence Volpi mau chóng thuật lại cho cấp trên những gì đã xảy ra. Đó là bài trình bày đúng quy chuẩn để cấp trên không thể trách cứ bất kỳ điều gì.
“Hắn nói hắn bị đầu độc, thưa sếp. Tôi không biết chuyện quái gì đã xảy ra. Có thể là vậy. Có đủ những tên khốn ở đây ghét cay ghét đắng gã này.”
“Tôi sẽ trực tiếp đưa hắn xuống gác và tới bệnh viện,” Robert Fishenauer nói với đám người dưới quyền mình. Fishenauer dẫu sao cũng là một tay sếp quyết đoán và mạnh mẽ. Volpi đã trông đợi điều đó. “Họ sẽ rửa ruột cho hắn, tôi đoán thế. Nếu còn lại gì đó để rửa. Còng hắn lại cho tôi yên tâm. Cả hai tay và hai chân. Tối nay trông hắn không đủ khỏe để gây quá nhiều rắc rối.”
Một lát sau, Gary SonejiMurphy nghĩ hắn sắp được tự do. Thang máy nhà tù được trải vật liệu mềm. Các thành trong thang được phủ lớp vải dày. Ngoài những đặc điểm đó thì nó cổ lỗ và chậm chạp kinh khủng. Tim hắn đập dồn dập như trống. Một nỗi sợ hãi nhỏ bé vô hại trong cuộc đời hắn. Hắn thật nhớ sự kích thích của adrenaline.
“Anh ổn chứ?” Fishenauer hỏi khi anh ta và Gary SonejiMurphy đi xuống, gần như nhích từng xăng ti mét một. Một bóng đèn đơn trơ trụi thò ra từ cái lỗ nhỏ giữa những miếng vải. Nó tỏa ra ánh sáng lờ mờ.
“Tôi ổn không ấy à? Chuyện đó như thế nào nhỉ? Tôi tự làm cho mình khỏe và ốm. Tôi đang ốm,” Soneji/ Murphy nói với anh ta. “Sao cái thứ quái quỷ này không chạy nhanh hơn nhỉ?”
“Anh sắp nôn nữa à?”
“Hoàn toàn có thể như vậy. Một cái giá rẻ phải trả.” SonejiMurphy nở một nụ cười đầy ẩn ý. “Một cái giá quá rẻ, sếp ạ.”
Fishenauer lầm bầm. “Tôi cho là thế. Hãy tránh xa tôi ra nếu anh định nôn mửa lần nữa.”
Chiếc thang máy trôi qua tầng kế tiếp, và tầng kế tiếp. Nó không dừng lại. Nó chạy một mạch tới tầng ngầm của tòa nhà, rồi tiếp đất bằng một âm thanh khô khốc.
“Chúng ta sẽ tìm ai đó, chúng ta sẽ đi chụp Xquang,” Fishenauer nói khi cửa thang máy mở ra. “Máy chụp Xquang ở dưới tầng hầm này.”
“Vâng, tôi biết kế hoạch rồi. Đó là kế hoạch của tôi,” Gary SonejiMurphy nói.
Vì mới hơn ba giờ sáng, họ không trông thấy ai khi bắt đầu đi bộ dọc theo đường hầm dài trong tầng ngầm nhà tù. Tới nửa đường hầm, có một cánh cửa ở bên. Fishenauer dùng chìa khóa của anh ta để mở cánh cửa ra.
Có một lối đi ngắn trống trải và yên ắng khác. Sau đó họ tới chỗ cửa an ninh. Đây là nơi âm mưu tồi tệ sẽ được thực hiện, và SonejiMurphy phải làm công việc của mình. Đây là nơi Fishenauer sẽ được xem Gary Soneji/ Murphy có thực sự tài giỏi như đồn đại hay không. Fishenauer không có chìa khóa mở cánh cửa an ninh này.
“Bây giờ hãy đưa tôi khẩu súng của ông đi, sếp. Hãy cứ nghĩ về mười triệu đô la đi. Tôi có thể lo mọi chuyện tiếp theo, vì thế tất cả những gì ông phải lo là phần tiền của ông.”
Vậy đó. Soneji khiến điều đó nghe thật ngon lành. Làm thế này, làm thế nọ. Nhận một phần của khoản tiền mười triệu đô la. Fishenauer miễn cưỡng giao ra khẩu súng lục của mình. Anh ta không muốn nghĩ về những việc mình đang làm nữa. Đây cũng là cơ hội để thoát khỏi Fallston. Cơ hội duy nhất của anh ta. Nếu không làm được, Fishenauer biết mình sẽ phải ở lại Fallston trong suốt phần đời còn lại.
“Chẳng có gì đáng mơ mộng ở đây đâu, sếp, nhưng việc này sẽ thành công. Ông phải giả bộ mọi thứ trước mặt Kessler. Tỏ ra thực sự sợ hãi.”
“Tôi đang sợ bỏ mẹ đây này.”
“Ông nên thế, sếp ạ. Tôi có súng của ông rồi mà.”
Có hai viên lính gác ngục phía bên kia cánh cửa an ninh. Ô cửa sổ bằng kính chịu lực Plexiglas cao tầm thắt lưng giúp họ nhìn thấy cảnh tượng không thể tin nổi đang diễn ra trước mắt.
Họ thấy SonejiMurphy đang cầm khẩu súng gí sát vào thái dương bên trái của viên giám thị Bob Fishenauer. SonejiMurphy bị còng cả tay và chân nhưng hắn lại có súng. Cả hai người lính gác đứng dậy rất nhanh. Họ nâng hai khẩu súng săn chống bạo động lên trên phần gắn kính. Họ chẳng còn thời giờ để kịp làm gì khác nữa.
“Chúng mày sẽ phải đần mặt nhìn xác một thằng gác ngục” Gary lớn tiếng hét lên, “trừ phi chúng mày mở được cái cửa khốn kiếp đó chỉ trong năm giây. Không được lâu hơn!”
“Xin đừng!” Fishenauer bất chợt la lên với đám đồng nghiệp gác ngục của mình. Anh ta sợ, dĩ nhiên rồi. Soneji gí mạnh khẩu súng vào bên thái dương của anh ta. “Hắn đã giết Volpi trên gác.”
Mất không tới năm giây để người lính gác lớn tuổi hơn là Stephen Kessler đưa ra quyết định. Anh ta vặn chiếc chìa khóa mở cánh cửa an ninh. Kessler là một người bạn của Robert Fishenauer, và Soneji tin tưởng ở điều đó. Soneji đã nghĩ trước mọi thứ. Hắn biết Robert Fishenaur là một “phạm nhân chung thân” ở nhà tù; rằng anh ta cũng bị mắc kẹt ở đó giống như những tù nhân. Hắn đã nói về nỗi tức giận và vỡ mộng của Fishemaur và hắn đã hoàn toàn chính xác. Hắn là tên khốn kiếp thông minh nhất Robert Fishenauer từng gặp. Hắn sẽ biến Fishenauer thành một triệu phú.
Cả hai tiến về phía chiếc ô tô của Fishenauer. Chiếc Firebird đỗ gần cửa trước. Trước đó Fishenauer đã không khóa cửa chiếc xe hơi thể thao.
Loáng một cái cả hai đã chui vào trong xe.
“Xe đẹp lắm, sếp ạ,” Gary SonejiMurphy nói. “Bây giờ ông sẽ đủ khả năng mua được một chiếc Lamborghini. Hai hoặc ba chiếc, nếu ông muốn gây ấn tượng.”
Soneji nằm dài ra ghế sau. Hắn chui xuống dưới cái chăn chỗ con chó giống cô li của Fishenauer thường ngủ. Cái chăn nồng nặc mùi chó.
“Bây giờ chứng ta sẽ thoát khỏi cái bẫy chuột này,” SonejiMurphy nói với lên từ phía sau. Robert Fishenauer khởi động chiếc Firebird.
Cách nhà tù gần một dặm, cả hai đổi ô tô. Một chiếc Bronco đỗ trên đường và cả hai mau chóng vào trong xe.
Vài phút sau, cả hai đã ở trên quốc lộ. Xe cộ thưa thớt, nhưng quá đủ để hai gã đàn ông trà trộn và mất hút trong đó.
Gần chín mươi phút sau, chiếc Bronco rẽ lên lối đi ngập cổ vào khu nông trại cũ ở vùng nông thôn Maryland. Trong suốt chuyến đi, SonejiMurphy tự cho phép mình hưởng niềm vui nhỏ bé nhưng mạnh mẽ khi nhấm nháp kế hoạch lớn ban đầu của hắn. Hắn yêu ý tưởng này từ nhiều năm trước, hắn thực sự đã nghĩ về chuyện giấu đi một khoản tiền mặt trong gara. Không phải món tiền chuộc, dĩ nhiên là thế rồi. Chỉ để phục vụ cho thời điểm này thôi. Hắn có khả năng tiên tri thật tuyệt vời.
“Chúng ta tới đó chưa?” Cuối cùng Gary SonejiMurphy cất tiếng hỏi từ dưới chăn.
Fishenauer không trả lời ngay, nhưng nhờ những mô đất trên đường, Gary biết rằng cả hai đã tới nơi. Hắn nhổm dậy trên hàng ghế sau chật chội của chiếc Bronco. Hắn gần như đã trở về nhà một cách an toàn. Hắn bất khả chiến bại.
“Đến lúc giàu rồi,” hắn nói và phá lên cười lớn. “Ông có ý định lúc nào đó tháo bỏ mấy cái còng đồng bộ này giúp tôi chứ?”
Robert Fishenauer không buồn quay lại. Theo suy nghĩ của anh ta, đây vẫn là mối quan hệ người giam giữ/ kẻ bị giam giữ. “Chỉ tới khi tôi có được phần của mình trong món tiền chuộc,” anh ta khẽ nhếch mép nói. “Khi đó, và chỉ khi đó anh mới được tự do!”
SonejiMurphy lại cất tiếng từ phía sau Fishenauer. “Ông chắc là ông có khóa mở mấy cái còng này chứ, Robert?”
“Đừng lo chuyện đó. Anh có chắc phần còn lại của món tiền chuộc được giấu ở đâu không?”
“Tôi chắc.”
SonejiMurphy cũng chắc chắn là Fishenauer có mang theo chìa khóa. Gary cảm thấy vô cùng bức bối, chật chội trong suốt một tiếng rưỡi qua. Đó là một trong những lý do hắn dồn tâm trí sang chỗ khác: kế hoạch lớn của hắn. Ký ức về tầng hầm của căn nhà hồi nhỏ cứ hiện ra trước mắt hắn trong toàn bộ chuyến đi. Hắn đã thấy người mẹ kế của mình. Đã thấy hai đứa con hư hỏng đáng ghét của bà ta. Hắn đã nhập vai trở lại là một cậu bé - cuộc phiêu lưu đầy vinh quang của Thằng Bé Hư. Cuộc sống tưởng tượng của hắn đã thế chỗ cho thực tại trong chốc lát.
Khi chiếc Bronco xóc nẩy chầm chậm dọc theo con đường kỷ niệm, Gary SonejiMurphy choàng cả hai tay hắn qua đầu Fishenauer và siết mạnh quanh cổ họng anh ta. Yếu tố bất ngờ. Hắn siết phần kim loại của chiếc còng vào thẳng yết hầu của viên cai ngục.
“Rốt cuộc tôi cũng phải nói với anh, sếp ạ - tôi là một thằng nói dối bị tâm thần, vậy đấy.”
Fishenauer bắt đầu vùng vẫy và chống trả dữ dội. Anh ta không thở được. Có cảm giác như đang bị chết đuối.
Hai đầu gối anh ta va mạnh phía dưới bảng đồng hồ và tay lái. Màn đêm bị lấp đầy bởi những tiếng gầm gừ ồn ào như thú vật của cả hai gã đàn ông.
Fishenauer cố đặt hai chân mình lên phần ghế hành khách phía trước xe. Đôi giày cao cổ của anh ta đá vào trần chiếc Bronco. Thân trên của anh ta bị vặn xoắn sang một bên, hệt như xoay trên bản lề. Anh ta thở hổn hển và phát ra thứ âm thanh kỳ dị. Nó giống như tiếng kim loại bị đốt và nổ lách tách trên một cái bếp lò.
Sự kháng cự của Fishenauer yếu dần và cuối cùng ngưng hẳn, chân tay chỉ còn hơi co giật.
Gary được tự do. Đúng như hắn đã biết ngay từ đầu - Gary SonejiMurphy lại được tự do.