Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 116 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 45

❊ ❊ ❊

RỐT CUỘC HÔM NAY lại là một ngày rất dài nữa ở Wilkinsburg, Pennsylvania. Chúng tôi thẩm vấn từng người đã bị bắt làm con tin trong tiệm McDonald. Trong khi ấy, FBI đã bắt giữ SonejiMurphy.

Tôi ở lại qua đêm. Jezzie Flanagan cũng vậy. Chúng tôi ở bên cạnh nhau đêm thứ hai liên tiếp. Tôi không muốn gì hơn nữa.

Ngay khi chúng tôi vào trong một phòng của khách sạn Cheshire Inn ở Millvale nằm gần Wilkinsburg, Jezzie nói, “Anh hãy ôm tôi một lúc đi, Alex. Có lẽ bề ngoài tôi trông vững vàng hơn những gì tôi đang thực sự cảm thấy đấy.”

Tôi thích ôm Jezzie và thích được cô ôm. Tôi thích hương thơm từ người cô. Tôi thích cô trong vòng tay mình. Mọi thứ giữa chúng tôi vẫn như có luồng điện chạy qua.

Tôi phấn khích với ý nghĩ lại được ở bên cô. Chỉ có vài người mà tôi có thể mở lòng. Từ sau Maria thì chưa có người phụ nữ nào. Tôi có cảm giác Jezzie có thể là một trong số những người đó, và tôi cần có sự gắn bó với một ai đó một lần nữa. Phải mất một thời gian tôi mới hiểu ra điều ấy.

“Chuyện này có kỳ quặc không?” Jezzie thì thầm. “Hai cảnh sát trong một cuộc săn lùng ráo riết.” Cơ thể cô run lên khi tôi ôm lấy cô. Bàn tay cô vuốt nhẹ lên cánh tay tôi.

Tôi chưa bao giờ là loại người thích “tình một đêm”, và tôi nghĩ có lẽ bây giờ tôi cũng không nên bắt đầu việc ấy. Làm thế sẽ gây ra một số trục trặc và dẫn đến một số câu hỏi không thực tế mà tôi chưa sẵn sàng đối mặt vào lúc này.

Jezzie nhắm mắt. “Ôm tôi thêm một phút nữa đi,” cô thì thào. “Anh biết điều gì thực sự dễ chịu không? Là được ở bên cạnh người hiểu những gì mình đã trải qua. Chồng tôi chưa bao giờ hiểu cái nghề này.”

“Tôi cũng thế. Thực ra, càng ngày tôi càng hiểu cái nghề này ít đi,” tôi đùa. Nhưng tôi đang nói một phần sự thật.

Tôi ôm Jezzie lâu hơn nhiều so với khoảng thời gian vài phút. Cô có vẻ đẹp không tuổi khiến người ta phải giật mình. Tôi thích ngắm Jezzie.

“Chuyện này kỳ lạ quá, Alex. Kỳ lạ một cách dễ chịu, nhưng vẫn kỳ lạ,” cô nói. “Toàn bộ chuyện này có phải một giấc mơ không?”

“Không thể là mơ. Tên đệm của tôi là Isaiah[1] Cô không biết à.”

Jezzie lắc đầu. “Tôi biết tên đệm của anh là Isaiah. Tôi đã trông thấy ở một báo cáo từ Cục. Alexander Isaiah Cross.”

“Thảo nào cô leo được cao thế,” tôi nói với Jezzie. “Cô còn biết gì về tôi nữa?”

“Cứ từ từ, anh sẽ sớm biết thôi,” cô đáp. Và đặt một ngón tay lên môi tôi.

Cheshire là một khách sạn nhỏ vùng nông thôn đẹp như tranh nằm cách Wilkinsburg khoảng mười sáu ki lô mét về phía Bắc. Jezzie đã phải khó khăn lắm mới kiếm được cho chúng tôi một phòng. Cho tới lúc này, chưa ai trông thấy chúng tôi bên nhau trong khách sạn - điều tốt cho cả hai chúng tôi.

Phòng của tôi và Jezzie vốn là một căn nhà chứa xe ngựa quét vôi trắng nằm tách rời tòa nhà chính. Nó chứa đầy những món đồ trông có vẻ là đồ cổ thật, gồm cả một khung cửi dệt bằng tay và vài chiếc chăn bông chần.

Trong phòng có lò sưởi dùng củi, và chúng tôi đốt lửa lên. Jezzie gọi bộ phận phục vụ phòng và yêu cầu lấy sâm banh.

“Chúng ta hãy uống mừng thôi. Hãy chơi bời, hưởng thụ một chút,” cô nói khi đặt ống nghe xuống. “Chúng ta đáng được hưởng điều gì đó đặc biệt. Chúng ta đã bắt được kẻ xấu.”

Khách sạn và căn phòng ở góc này, mọi thứ đều gần như hoàn hảo. Một cửa sổ lồi nhìn ra bãi cỏ phủ tuyết và nhìn ra mặt hồ đã đóng băng. Phía sau hồ, một dải núi dựng đứng thấp thoáng.

Chúng tôi nhấp sâm banh trước lò sưởi cháy bập bùng. Tôi đã từng lo lắng về những tác động sau cái đêm hai chúng tôi đã trải qua ở Wilmington, nhưng chẳng có gì cả. Chúng tôi vẫn nói chuyện rất dễ dàng, và khi yên lặng, mọi chuyện cũng vẫn thoải mái.

Chúng tôi đặt một bữa tối muộn.

Cậu nhân viên phục vụ phòng rõ ràng là không thoải mái khi phải sắp xếp các khay đựng đồ ăn tối phía trước lò sưởi. Cậu không thể mở được lò hâm đồ và suýt nữa thì làm đổ toàn bộ khay đựng thức ăn. Tôi nghĩ trước đây cậu ta chưa bao giờ tận mắt thấy người ta làm điều gì sai trái.

“Ổn mà,” Jezzie nói với người phục vụ. “Chúng tôi đều là cảnh sát và việc này tuyệt đối hợp pháp. Tin tôi đi.”

Suốt một tiếng rưỡi tiếp theo, chúng tôi nói chuyện. Việc này khiến tôi nhớ lại thời trẻ con, khi có một đứa bạn đến ở nhà mình qua đêm. Cả hai chúng tôi mở lòng tâm sự một chút, rồi sau đó là rất nhiều. Giữa chúng tôi không có sự e dè nào. Cô khiến tôi nói về Damon, Jannie và không chịu để cho tôi dừng lại.

Bữa ăn đêm có bíp tết và một món có vẻ là giả bánh pudding Yorkshire. Không quan trọng. Khi Jezzie ăn xong miếng cuối cùng, cô bắt đầu cười to. Cả hai chúng tôi đều cười nhiều.

“Tại sao tôi lại ăn hết toàn bộ chỗ đồ ăn ấy nhỉ? Tôi thậm chí chẳng thích bánh pudding Yorkshire kia. Chúa ạ, chúng ta vui vẻ quá, chẳng giống mọi khi chút nào!”

“Bây giờ chúng ta làm gì?” tôi hỏi. “Để ăn mừng cho vui vẻ nào.”

“Tôi không biết. Anh muốn làm gì? Tôi cá là ở tòa nhà chính họ có đặt mấy bàn trò chơi vui hết sảy. Tôi là một trong số một trăm người còn sống biết chơi cờ Parcheesi đấy.” Jezzie nghển cổ nhìn ra ngoài cửa sổ. “Nếu không chúng ta có thể đi bộ xuống hồ. Hát bài ‘Winter Wonderland’.”

“Ừ. Chúng ta có thể trượt băng. Trượt băng. Tôi là một cao thủ trượt băng đấy. Điều đó có trong báo cáo về tôi của FBI không?”

Jezzie nhe răng cười và vỗ vào hai đầu gối mình. “Tôi muốn xem việc đó. Tôi sẽ trả khá tiền để được xem anh trượt băng.”

“Nhưng tôi quên mất giày trượt rồi.”

“Ồ, thế hả. Còn gì khác? Ý tôi là tôi thích anh quá, tôi xem trọng anh quá nên không thể để anh nghĩ rằng có lẽ tôi thích cơ thể anh.”

“Nói một cách tuyệt đối trung thực và thẳng thắn, tôi quan tâm một chút tới cơ thể ,” tôi nói. Cả hai chúng tôi hôn nhau, và tôi vẫn thấy thật tuyệt vời. Lửa cháy lách tách. Sâm banh lạnh băng. Lửa và băng đá. Âm và dương. Tất cả những thứ đối lập hút lấy nhau. Những ngọn lửa bùng cháy trong hoang dã.

Chúng tôi không ngủ cho đến tận bảy giờ sáng hôm sau. Cả hai thậm chí còn đi bộ xuống hồ, dùng giày thường và trượt trên băng dưới ánh trăng.

Jezzie ngả người và hôn tôi khi ở giữa hồ. Một nụ hôn thực sự. Nụ hôn của một cô gái trưởng thành.

“Ồ, Alex,” cô thì thầm vào má tôi. “Em nghĩ chuyện này sẽ trở thành rắc rối thực sự đấy.”

❀ ❀ ❀

[1] Nhiều người tin rằng những người có tên hoặc tên đệm Isaiah đều rất quyến rũ.

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.