ĐẾN TẬN SÁNG SỚM NGÀY GIÁNG SINH Jezzie Flanagan mới về nhà. Đầu cô quay cuồng, như muốn nổ tung với quá nhiều ý nghĩ về vụ bắt cóc.
Cô phải ngừng nghĩ đến những hình ảnh đầy ám ảnh đó một lúc. Cô phải tắt các “động cơ” của mình, nếu không toàn bộ “nhà máy” sẽ nổ tung. Cô phải ngừng vai trò của một cảnh sát. Cô biết điểm khác biệt giữa cô và một số cảnh sát khác là cô có khả năng dừng lại.
Jezzie đang sống ở Arlington cùng mẹ. Cả hai sống trong một căn hộ nhỏ chật chội gần Crystal City Underground. Jezzie nghĩ nó là “căn hộ tự sát”. Cách sắp xếp cuộc sống như mang tính tạm bợ, trừ một việc là tính tới giờ Jezzie đã sống ở đây được gần một năm, kể từ khi ly dị Dennis Kelleher.
Những ngày này Dennis Hiểm Họa đang ở Bắc Jersey, vẫn đang cố gắng đạt được thành công với tờ New York Times. Anh ta sẽ không bao giờ làm được điều đó, thâm tâm Jezzie biết như vậy. Điều duy nhất Dennis từng giỏi làm là cố gắng khiến Jezzie hoài nghi về bản thân. Dennis quả từng là một kẻ đặc biệt giỏi trong khoản đó. Nhưng cuối cùng cô không để anh ta khiến cô cúi đầu.
Jezzie đã làm việc quá vất vả ở Sở nên cũng chẳng có đủ thời gian để chuyển ra khỏi căn hộ của mẹ cô. Ít nhất đó là điều cô luôn tự nhủ. Không có thời gian cho cuộc sống riêng. Cô đang tiết kiệm tiền - cho một điều gì đó lớn lao, một thay đổi lớn trong đời. Mỗi tuần vài ba lần, cô đều tính toán số tiền mình kiếm được. Jezzie đã có hai mươi tư ngàn đô la. Tất cả chỉ có vậy. Bây giờ cô đã ba mươi hai tuổi. Cô biết mình ưa nhìn, có thể coi là đẹp - theo kiểu có thể coi Dennis Kelleher là một cây viết giỏi.
Jezzie thường nghĩ, cô đã có thể là một đối thủ đáng gờm. Cô đã suýt thành công. Tất cả những gì cô cần là một kỳ nghỉ tử tế, và rốt cuộc cô nhận ra rằng mình phải tự tạo kỳ nghỉ đó cho bản thân mình. Cô quyết tâm làm điều ấy.
Jezzie uống một ly Smithwich, một thứ đồ uống thực sự dễ chịu từ quê hương cô. Smitty từng là nhãn hiệu của thứ nước độc hại mà cha cô ưa thích. Jezzie lấy một miếng pho mát mới. Rồi vừa tắm vừa uống thứ bia pha từ bia Hallway Number One đáng sợ của mẹ cô. Gương mặt bé nhỏ của Michael Goldberg lại hiện lên trong đầu cô.
Cô sẽ không cho phép thêm một hình ảnh nào của cậu bé Goldberg xuất hiện. Cô sẽ không cảm thấy chút tội lỗi nào, ngay cả khi cô đang ngập ngụa trong tội lỗi...
Hai đứa trẻ đã bị bắt cóc trong phiên trực của cô. Đó là cách mà mọi chuyện bắt đầu... Hãy dừng những hình ảnh lại! Lúc này, hãy ngừng mọi thứ lại.
Irene Flanagan ho khi đang ngủ. Mẹ cô đã làm việc ba mươi chín năm cho công ty điện thoại C&P. Bà sở hữu một căn hộ ở Crystal City. Bà cũng là một tay chơi bài cự phách. Thông tin về Irene là thế.
Cha của Jezzie làm cảnh sát ở DC. được hai mươi năm. Đoạn kết đến với Terry Flanagan là cơn đau tim giữa nhà ga Union đông đúc - vài trăm người hoàn toàn xa lạ nhìn ông từ giã cõi đời, chẳng ai thực sự để ý gì. Dù sao đó luôn là cách Jezzie kể lại chuyện này.
Một lần nữa Jezzie lại quyết định, lần thứ một ngàn, rằng cô phải chuyển ra khỏi nhà của mẹ mình. Dù thế nào đi nữa. Không thêm một cái cớ thiếu thuyết phục nào nữa. Hãy chuyển đi hoặc chịu thua, cô gái. Tiếp đi, tiếp đi, hãy tiếp tục với cuộc sống của mình.
Jezzie hoàn toàn không biết cô đã ngâm mình trong bồn nước bao lâu với cốc bia đã uống cạn trên tay và phần cốc thủy tinh mát lạnh cọ vào đùi. “Đồ nghiện ngập tuyệt vọng,” cô lầm bầm với bản thân. “Thật là đáng thương hại.” Dù gì thì Jezzie đã tắm đủ lâu để uống hết ly Smithwich, thấy khát và muốn uống thêm một ly nữa. Khát khao điều gì đó.
Cô đã thành công trong việc tránh suy nghĩ về cậu bé nhà Goldberg được một lúc. Nhưng không hẳn. Làm thế nào cô làm thế được chứ? Michael Goldberg bé bỏng.
Nhưng vài năm qua Jezzie Flanagan ngày càng giỏi việc lãng quên - tránh đau đớn bằng mọi giá. Thật ngu ngốc khi phải chịu đau đớn trong khi ta có thể tránh được nó.
Tất nhiên điều đó đồng nghĩa với việc tránh những mối quan hệ thân thiết, thậm chí tránh cả những thứ gần giống với tình yêu, đoạn tuyệt hầu hết những cảm xúc tự nhiên của con người. Cũng hợp lý. Có lẽ đó là sự đánh đổi chấp nhận được. Cô phát hiện ra rằng mình có thể sống sót khi không có tình yêu trong đời. Nghe có vẻ kinh khủng song đó là sự thật.
Đúng, ở thời điểm hiện tại, đặc biệt là lúc này đây, sự đánh đổi đó thực sự đáng giá, Jezzie nghĩ. Điều đó giúp cô vượt qua từng ngày, từng đêm khủng hoảng. Dù gì thì nó cũng giúp cho cô trụ đến lúc thưởng thức những món đồ uống mình thích.
Jezzie đương đầu với mọi việc tạm ổn. Cô có tất cả những công cụ phù hợp để tồn tại. Nếu như có thể thành công với tư cách một nữ cảnh sát, cô có thể thành công ở bất kỳ chuyện gì. Các đặc vụ khác của Sở nói rằng cô có “hai hòn bi”. Với họ, đó là một lời khen, thế nên Jezzie đón nhận nó đúng như vậy. Mà họ nói hoàn toàn đúng, cô có “hai hòn bi” bằng đồng. Và những lúc không có, Jezzie đủ khôn ngoan để vờ là mình có.
Lúc một giờ sáng, Jezzie Flanagan phải làm một vòng trên chiếc mô tô BMW; cô phải thoát khỏi căn hộ bé xíu ngột ngạt ở Arlington.
Phải làm, phải làm, phải làm.
Chắc chắn mẹ Jezzie đã nghe tiếng mở cửa ra hành lang. Từ trong phòng mình, bà gọi với ra, có lẽ gọi ngay lúc vừa tỉnh ngủ.
“Jezzie, con đi đâu muộn thế? Jezzie? Jezzie, phải con không thế?”
“Con chỉ ra ngoài thôi mẹ ạ.”
Ra siêu thị mua sắm dịp Giáng sinh, một ý nghĩ đầy nhạo báng hiện ra thật phấn khích trong đầu Jezzie. Như mọi khi, cô giữ cho nó ở yên bên trong. Cô ước rằng Giáng sinh sẽ biến đi. Cô sợ ngày hôm sau.
Rồi nữ cảnh sát trên chiếc BMW-Kl lao vào bóng đêm, hoặc trốn khỏi, hoặc đuổi theo những cơn ác mộng của riêng cô, những điều khủng khiếp của riêng cô.
Bây giờ là Giáng sinh. Có phải Michael Goldberg đã chết vì những tội lỗi của chúng ta không? Có phải chuyện là như thế không? Jezzie nghĩ.
Cô không đồng ý để cho bản thân cảm thấy tội lỗi. Bây giờ là Giáng sinh, và Chúa đã chết vì tội lỗi của mọi người. Thậm chí cả những tội lỗi của Jezzie Flanagan. Cô cảm thấy mình hơi điên. Không, cô cảm thấy rất điên, nhưng cô có thể kiểm soát được. Luôn luôn kiểm soát. Đó là điều cô sẽ làm bây giờ.
Jezzie hát bài “Xứ sở kỳ diệu mùa đông” - ở tốc độ gần một trăm tám mươi ki lô mét một giờ trên quốc lộ thoáng đãng hướng ra khỏi Washington. Trước đây cô không sợ lắm nhưng lần này thì cô sợ.