TÔI THỨC DẬY LÚC BA GIỜ SÁNG. Trong tâm trạng bay bay! Chơi nhạc Mozart, Debussy và Billie Holiday ngoài hiên nhà. Có khi đám nghiện ma túy đang gọi cảnh sát để phàn nàn về tiếng ồn cũng nên.
Buổi sáng tôi lại tới nói chuyện với Soneji. “Thằng Bé Hư”. Tôi ngồi trong căn phòng nhỏ không cửa sổ của hắn. Đột nhiên hắn muốn nói chuyện. Tôi nghĩ mình biết hắn muốn hướng tới điều gì sau tất cả những chuyện này; điều mà hắn sẽ sớm nói với tôi. Dù vậy, tôi cần hắn khẳng định quan điểm của mình.
“Ông phải hiểu một điều gì đó vô cùng xa lạ với bản chất của ông,” hắn nói với tôi. “Tôi đã rất phấn khích khi theo dõi con bé rất nổi tiếng đó và bà mẹ diễn viên của nó. Tôi là một nghệ sĩ rẻ tiền đồng thời cũng là một kẻ ‘nghiện ngập’. Tôi cần một ‘liều’.” Tôi không thể không nghĩ tới những bệnh nhân bị lạm dụng khi còn nhỏ của mình khi nghe Soneji nói về những trải nghiệm ghê tởm và kỳ quái của hắn. Thật đau đớn khi nghe một nạn nhân nói về rất nhiều nạn nhân của hắn.
“Tôi hoàn toàn hiểu ‘trạng thái phấn khích’ đó, Tiến sĩ. Nhạc chủ đề của tôi là ‘Cảm thông với Ác quỷ’. Của ban nhạc Rolling Stones thì phải? Tôi đã luôn cố gắng giữ thận trọng đúng mức mà vẫn không đánh mất sự say mê. Tôi đã vạch ra các đường thoát, các đường thoát dự phòng, những lối vào và ra của mọi khu vực tôi thâm nhập. Một trong những khu vực đó có liên quan tới một đường cống thuộc hệ thống dẫn nước thải chạy từ ven một khu nghèo khổ ra tới Capitol Hill. Tôi đã thay quần áo trong đường hầm, kể cả bộ tóc giả. Tôi đã nghĩ tới mọi chuyện. Tôi sẽ không bị bắt. Tôi đã rất tự tin vào các khả năng của bản thân. Tôi tin vào quyền năng tuyệt đối của mình.”
“Anh vẫn còn tin vào quyền năng tuyệt đối của anh chứ?” Đó là một câu hỏi nghiêm túc. Tôi không nghĩ gã này sẽ nói cho tôi nghe sự thật, nhưng dù thế tôi vẫn muốn nghe xem hắn nói gì.
Hắn nói, “Điều xảy ra khi đó, một sai lầm của tôi, là đã để cho những thành công của mình và tràng pháo tay của hàng triệu người ngưỡng mộ lọt vào suy nghĩ. Những tràng pháo tay có thể là một thứ ma túy. Katherine Rose cũng mắc phải căn bệnh tương tự, ông biết đấy. Hầu hết những người trong nghề điện ảnh và các ngôi sao thể thao đều như thế. Hàng triệu người reo hò cổ vũ họ, ông hiểu mà. Đám đông ấy nói cho những ngôi sao kia biết họ ‘đặc biệt’, họ ‘tuyệt vời’ thế nào. Và một số ngôi sao quên đi mọi giới hạn có thể tồn tại với mình, quên đi những vất vả đã đưa họ lên đỉnh cao thủa ban đầu. Tôi cũng vậy. Vào thời điểm đó. Đó chính xác là lý do khiến tôi bị bắt. Tôi tin là mình có thể thoát khỏi nhà hàng McDonald! Giống như tôi đã luôn trốn thoát trước đó. Tôi nhúng tay vào một vụ giết chóc ‘vui vẻ’ nho nhỏ và sau đó biến mất. Tôi muốn thử hành động theo mọi vụ án chấn động, Alex ạ. Một Bundy bé nhỏ, một Geary bé nhỏ, một Manson, Whitman, Gilmore bé nhỏ.”
“Bây giờ anh vẫn cảm thấy mình có quyền năng tuyệt đối chứ? Vì anh già hơn và khôn ngoan hơn?” tôi hỏi Soneji. Hắn đang mỉa mai. Tôi cho rằng mình cũng có thể làm như thế.
“Tôi sẽ là người tiến gần nhất tới quyền năng tuyệt đối trong số những người mà ông sẽ gặp. Tôi là một hình mẫu cho khái niệm đó, phải không?”
Hắn lại nở nụ cười vô cảm của kẻ giết người. Tôi muốn nện cho hắn một trận; Gary Murphy là kiểu người thảm thương và phần nào là dễ mến. Soneji thì thật đáng ghét và hoàn toàn xấu xa. Một con quái vật đội lốt người; một con thú có hình dạng người.
“Khi theo dõi nhà Goldberg và Dunne, anh đang ở đỉnh cao quyền lực của mình phải không?” Khi đó mày có quyền năng tuyệt đối phải không thằng chó chết?
“Không, không, không. Như ông biết đấy, Tiến sĩ, lúc ấy tôi cũng đã bắt đầu bất cẩn rồi. Tôi đã đọc quá nhiều tin tức tường thuật lại vụ giết người ‘hoàn hảo’ của mình ở Condon Terrace. ‘Không dấu vết, không manh mối, tên sát nhân bậc thầy!’ Ngay cả bản thân tôi cũng còn thấy ấn tượng.”
“Vậy đã xảy ra chuyện gì không ổn ở Potomac?” Tôi nghĩ mình đã biết câu trả lời. Nhưng tôi cần hắn khẳng định điều đó.
Hắn nhún vai. “Tôi đã bị theo dõi, dĩ nhiên rồi.”
Đây rồi, tôi tự nhủ. “Kẻ theo dõi”.
“Lúc đó anh không biết à?” tôi hỏi Soneji.
“Tất nhiên là không rồi.” Hắn nhíu mày vì câu hỏi đó của tôi. “Mãi về sau tôi mới nhận ra mình bị theo dõi. Và điều đó đã được khẳng định tại phiên tòa.”
“Sao lại thế? Làm thế nào anh phát hiện ra việc mình bị theo dõi?”
Soneji nhìn chằm chằm vào mắt tôi. Dường như ánh mắt hắn đã xuyên thẳng ra sau gáy tôi. Hắn cho rằng tôi dưới cơ hắn. Tôi chỉ là chỗ để hắn trút bầu tâm sự. Nhưng hắn nhận thấy nói chuyện với tôi thú vị hơn với người khác. Tôi cũng không biết nên thấy vinh dự hay nhục nhã nữa. Hắn cũng tò mò xem tôi biết những gì và không biết những gì.
“Để tôi dừng lại làm rõ một điểm,” hắn nói. “Đây là điều quan trọng với tôi. Tôi có những bí mật để nói với ông. Rất nhiều bí mật lớn nhỏ. Những bí mật bẩn thỉu, những bí mật thú vị. Tôi chuẩn bị nói cho ông biết một bí mật đây. Ông có hiểu vì sao không?”
“Sơ đẳng mà, Gary yêu quý của tôi,” tôi nói với hắn. “Anh thấy thật kinh khủng khi bị những kẻ khác kiểm soát. Anh cần là người kiểm soát tình hình.”
“Rất tốt, Tiến sĩ-Thanh tra ạ. Nhưng tôi còn có một số thứ hay ho nữa để đổi chác đây. Các vụ án diễn ra hồi tôi mới mười hai, mười ba tuổi. Ngay từ hồi ấy đã có những vụ lớn chưa có lời giải. Tin tôi đi. Tôi còn cả kho những chuyện hay ho để nói với ông.”
“Tôi hiểu,” tôi trả lời. “Tôi rất nóng lòng muốn nghe.”
“Ông luôn hiểu chuyện. Tất cả những gì ông phải làm là thuyết phục những xác sống còn lại vừa đi vừa nhai kẹo cao su Juicy Fruit.”
“Những xác sống còn lại ư?” Tôi mỉm cười vì hắn đã lỡ lời.
“Xin lỗi, xin lỗi. Tôi không có ý thô thiển. Ông có thể thuyết phục những xác sống đó chứ? Ông hiểu ý tôi nói ai mà. Ông còn tôn trọng họ ít hơn tôi đấy.”
Điều đó không sai. Tôi đã phải thuyết phục Trưởng phòng thanh tra Pittman một lần. “Anh sẽ giúp tôi chứ? Hãy cho tôi biết điều gì cụ thể đi? Tôi phải tìm ra xem chuyện gì đã xảy ra với con bé. Rốt cuộc phải để cho cha mẹ con bé ấy được chút thanh thản.”
“Được rồi. Tôi sẽ giúp,” Soneji nói. Cuối cùng mọi việc lại thật đơn giản.
Ta chờ đợi. Và ta chờ đợi. Đó là chuyện vẫn thường diễn ra trong hầu như mọi cuộc điều tra của cảnh sát. Ta đặt ra hàng ngàn câu hỏi, hàng ngàn câu theo đúng nghĩa đen. Ta chất đầy tủ hồ sơ những thứ giấy tờ không cần thiết. Sau đó ta đặt thêm các câu hỏi. Ta lần theo vô số đầu mối không dẫn tới đâu. Sau đó bất ngờ một điều gì đó ta mong đợi sẽ xuất hiện. Thi thoảng chuyện đó lại xảy ra. Lúc này nó đang xảy ra. Một sự đền đáp cho hàng ngàn giờ làm việc. Một phần thưởng cho việc gặp mặt Gary hết lần này đến lần khác.
“Những ngày đó tôi đã không nhận thấy bất kỳ sự theo dõi nào,” Gary Soneji tiếp tục. “Và không nhận thấy bất kỳ điều gì trong số những điều đã xảy ra ở khu vực gần nhà Sanders mà tôi sắp kể ông nghe. Những việc ấy xảy ra ở đại lộ Sorrell tại Potomac. Trên thực tế là ở phía trước nhà Goldberg.”
Đột nhiên tôi thấy mệt mỏi với những trò gây kịch tính của hắn. Tôi phải biết hắn biết những gì. Tôi đang tiến gần tới điều ấy. Hãy nói cho tao đi nào, thằng nhóc ngu ngốc kia.
“Tiếp đi,” tôi nói. “Chuyện gì đã xảy ra ở Potomac? Anh đã thấy gì ở nhà của Goldberg? Anh đã thấy ai?”
“Tôi đã lái xe tới đó vào một đêm trước khi thực hiện vụ bắt cóc. Có một người đàn ông đi bộ trên vỉa hè. Tôi chẳng nghĩ gì về hắn cả. Mọi chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu tôi không gặp lại chính gã đó tại phiên tòa.”
Soneji ngừng lại một chút. Hắn lại đang giở trò ư? Tôi không nghĩ thế. Hắn nhìn tôi chằm chằm như thể đang xoáy vào lòng dạ tôi. Gã này biết tôi là ai. Hắn hiểu tôi, có lẽ còn hơn cả tôi hiểu chính mình.
Hắn muốn gì ở tôi? Tôi có phải vật thay thế cho thứ gì đó đã mất trong tuổi thơ của hắn? Tại sao tôi lại được chọn cho công việc khủng khiếp này?
“Người đàn ông anh đã nhận ra tại phiên tòa là ai?” tôi hỏi Gary Soneji.
“Đó là một tay nhân viên của Sở Mật vụ. Đó là Devine. Hắn ta và tay đồng sự Chakely chắc chắn đã thấy tôi theo dõi nhà Goldberg và Dunne. Chúng đã bám theo tôi. Chúng đã mang Maggie Rose quý giá đi! Chúng đã lấy món tiền chuộc ở Florida. Lẽ ra các ông phải săn lùng mấy gã cảnh sát đó. Hai gã cảnh sát đã sát hại con bé.”