CRISFIELD, BANG MARYLAND nằm dưới bầu trời rộng lớn, xám xịt và ảm đạm. Trời cứ mưa rồi tạnh liên tục gần như cả ngày hôm nay. Một chiếc xe cảnh sát lẻ loi chạy vút theo con đường quê sũng nước mưa, đèn ưu tiên chớp sáng.
Trong xe là Artie Marshall và Chester Dils. Dils hai mươi sáu tuổi, ít hơn Marshall đúng hai mươi tuổi. Như nhiều cảnh sát trẻ ở vùng nông thôn khác, Dils mong ước thoát ra khỏi nơi này, đúng như những hy vọng, những giấc mơ anh ấp ủ khi còn học trường Trung học Wild Lake ở Columbia.
Nhưng anh vẫn đang ở Crisfield này. Twin Peaks II, viên cảnh sát thích gọi thị trấn nhỏ có ít hơn ba nghìn dân này như thế.
Dils khao khát trở thành cảnh sát tuần tra quốc lộ của bang Maryland. Đó là một việc khó đạt được vì đòi hỏi khắt khe của những kỳ thi tuyển, đặc biệt là môn toán. Nhưng việc trở thành cảnh sát tuần tra quốc lộ sẽ giúp anh thoát ngay khỏi hạt Somerset. Có lẽ đi xa tới tận Salisbury hay Chestertown.
Cả Dils và đặc biệt là Artie Marshall mát tính đều không sẵn sàng cho việc xuất hiện thường xuyên trước công chúng và nổi danh chóng vánh mà họ sắp có được. Chuyện đã xảy ra đúng như vậy vào buổi chiều ngày ba mươi tháng Mười hai. Đã có một cú điện thoại gọi vào đồn của họ ở đường Old Hurley. Vài thợ săn đã phát hiện thấy gì đó khả nghi ở Tây Crisfield, khi họ đang trên đường tới khu cắm trại ở đảo Tangier. Cánh thợ săn đã trông thấy một chiếc xe hơi bị bỏ lại. Một chiếc xe tải nhỏ hiệu Chevy màu xanh nước biển.
Trong vài ngày qua, bất kỳ thứ gì hay mọi thứ hơi có chút khả nghi đều ngay lập tức được gắn với vụ bắt cóc gây xôn xao ở Washington. Công thức đó nhanh chóng trở nên quen thuộc. Nhưng Dils và Marshall vẫn được lệnh đi xác minh. Một chiếc xe tải nhỏ màu xanh nước biển đã được sử dụng để đưa hai đứa nhỏ rời khỏi trường.
Chiều dần tắt khi hai cảnh sát đến nông trại trên đường 413. Thậm chí việc chạy theo con đường đầy vệt bánh xe cũng có vẻ hơi đáng sợ.
“Ở đây có nông trại cũ hay thứ gì à?” Dils hỏi đồng sự của mình. Dils đang lái xe. Chạy với tốc độ khoảng hai mươi lăm ki lô mét một giờ trên con đường đầy bùn đất và vệt lõm do bánh xe để lại. Artie Marshall thì thích ngồi ở ghế hành khách nhưng không phải mang súng trường[1].
“Ừ. Nhưng bây giờ chẳng có ai sống ở đây. Tôi nghi ngờ khả năng chuyện này sẽ dẫn đến điều gì quan trọng, Chesty ạ.”
“Đó là cái hay của công việc này,” Chester Dils nói. “Ta không bao giờ biết chuyện gì sẽ xảy ra. Điều quan trọng luôn nằm ở đâu đó.” Dils có thói quen quan trọng hóa vấn đề, nhưng thói quen này không tồn tại lâu. Anh có giấc mơ và những ý tưởng lớn của riêng mình nhưng Artie Marshall lại nghĩ chúng giống sự non nớt của một thanh niên nhiều hơn.
Cả hai đến nhà kho xập xệ mà các thợ săn đã nhắc tới khi gọi điện cho đồn. “Ta đi kiểm tra xem,” Marshall nói, cố gắng hòa theo sự hứng khởi của viên sĩ quan trẻ tuổi hơn mình.
Chester Dils nhảy ra khỏi chiếc xe tuần tra. Artie Marshall bám theo, dù không cùng nhịp bước đầy phấn khích. Họ tiến tới khu nhà kho sơn đỏ đã nhạt màu quá nhiều, một tòa nhà thấp trông như đã lún xuống đất cả mét so với ban đầu. Đầu buổi chiều nay, cánh thợ săn đã dừng ở nhà kho này để tránh cơn dông. Rồi họ gọi cho cảnh sát.
Bên trong nhà kho khá tối và u ám. Các cửa sổ đã được che lại bằng vải thưa. Artie Marshall bật đèn pin của mình lên.
“Ta hãy rọi đèn vào đối tượng,” ông lầm bầm. Rồi ông nói to,“Đúng con mẹ nó rồi, Chúa ơi!”
Đúng là thế, nó đây. Một cái hõm lớn giữa nền đất. Một chiếc xe tải màu xanh sẫm đậu cạnh cái hố ấy.
“Chó đẻ, Artie!”
Chester Dils rút khẩu súng ngắn được trang bị ra. Đột nhiên anh thấy khó thở. Anh cảm thấy chỉ đứng yên đó cũng đã là việc khó rồi. Nói thực lòng, anh không muốn đến chỗ cái hố lớn trên mặt đất. Anh không muốn ở trong nhà kho cũ này thêm chút nào nữa. Có lẽ anh thậm chí còn không sẵn sàng làm lính tuần tra quốc lộ thêm chút nào nữa.
“Có ai ở đây không?” Artie Marshall gọi bằng giọng to và rõ ràng. “Hãy bước ra ngoài, ngay bây giờ. Chúng tôi là cảnh sát đây! Cảnh sát Crisfield đây.”
Chúa ơi, Artie đang làm tốt hơn mình, Dils nghĩ. Người đàn ông đó đang chớp lấy cơ hội. Điều ấy khiến chân Chester Dils cử động. Anh tiến vào sâu hơn trong nhà kho, để xem điều mà bản thân cầu Chúa là không đúng.
“Rọi cái đèn đó xuống ngay chỗ kia,” anh nói với người cộng sự xử lý tội phạm của mình. Họ đã đến bên cái hố trên mặt đất. Lúc này Dils gần như không thở nổi. Ngực anh có cảm giác như bị ga rô quấn lấy. Hai đầu gối anh va vào nhau.
“Ông ổn chứ, Artie?” Dils hỏi đồng sự.
Marshall rọi đèn pin xuống cái hố sâu và tối tăm. Họ trông thấy những gì các thợ săn đã thấy. Ở dưới hố có một chiếc thùng nhỏ... nhiều khả năng là một chiếc quan tài. Chiếc rương, hoặc quan tài bằng gỗ, đang được mở tung. Và trống rỗng.
“Cái quái gì đây?” Dils nghe thấy giọng chính mình đang hỏi.
Artie Marshall cúi lại gần hơn. Ông chiếu ánh đèn pin thẳng vào hố. Theo bản năng, ông ngoái lại. Ông kiểm tra phía sau. Rồi sự chú ý của ông quay trở lại với cái hố đen.
Thứ gì đó đang ở dưới đáy hố. Thứ gì đó có màu hồng tươi hoặc màu đỏ.
Đầu óc Marshall hoạt động hết công suất. Đó là một chiếc giày... Chúa ạ, đó phải là giày của con bé. Đây chắc chắn là nơi chúng đã giữ Maggie Rose Dunne.
“Đây là nơi bọn chứng đã giữ hai đứa nhỏ ấy,” rốt cuộc ông cũng nói với đồng sự của mình. “Chúng ta đã phát hiện ra nó, Chesty.”
Và đúng là như vậy.
Cùng với một trong những chiếc giày đẹp đẽ màu hồng của Maggie Rose. Chiếc giày hiệu Reebok cũ nhưng “đi quen chân”, chiếc giày đã giúp con bé hòa nhập với những đứa trẻ khác ở trường Washington Day. Điều kỳ lạ là chiếc giày trông như thể nó đã được để lại sao cho người khác có thể tìm thấy.
❀ ❀ ❀
[1] Ở miền Tây nước Mỹ trước đây, xe vận chuyển thư tín thường có một người mang súng trường ngồi ở ghế cạnh tài xế lái xe để bảo vệ thư từ, bưu điện khỏi bị cướp.