Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 79 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

ĐÊM MAI LÀ ĐÊM GIÁNG SINH. Nhưng dường như không phải lúc để vui vẻ. Và trước ngày Giáng sinh, mọi thứ trở nên tệ hại hơn nhiều.

Chẳng ai trong chúng tôi có thể cùng gia đình chuẩn bị cho một kỳ nghỉ lễ như vẫn thường làm. Điều đó khiến Đội Giải cứu Con tin cảm thấy căng thẳng hơn. Khiến cho nhiệm vụ vốn nặng nề trở nên kinh khủng hơn. Nếu như Soneji chọn ngày lễ vì lý do này, hắn đã chọn đúng. Hắn đã phá hỏng hoàn toàn kỳ nghỉ Giáng sinh của mọi người.

Khoảng mười giờ sáng, tôi bước theo đại lộ Sorrel tới nhà Goldberg. Trong khi đó Sampson đã lỉnh đi thực hiện chút việc liên quan tới các vụ án mạng ở khu Đông Nam. Chúng tôi dự định quay lại gặp nhau vào tầm trưa để so sánh những câu chuyện đáng sợ.

Tôi nói chuyện với gia đình Goldberg hơn một tiếng. Họ không khép mình lắm. Xét theo nhiều khía cạnh, cặp vợ chồng này còn cởi mở hơn cả Katherine và Thomas Dunne. Họ nghiêm khắc hơn vợ chồng Dunne nhưng Jerrold và Laurie Goldberg cũng rất yêu con trai mình. Cách đây mười một năm các bác sĩ thông báo với Laurie Goldberg rằng cô không thể có con. Tử cung của cô đã bị tổn thương. Khi Laurie phát hiện ra mình đang mang bầu Michael, dường như đó là phép màu. Liệu Soneji có biết điều đó không? Tôi tự hỏi. Hắn đã lựa chọn các nạn nhân của mình cẩn thận như thế nào? Tại sao lại là Maggie Rose và Michael Goldberg?

Vợ chồng Goldberg cho phép tôi vào quan sát phòng ngủ của Michael và cho tôi chút thời gian ở đó một mình. Tôi đóng cửa phòng và ngồi im lặng một lát. Tôi cũng đã làm việc tương tự ở phòng của Maggie tại gia đình Dunne.

Căn phòng của cậu bé thật đáng ngạc nhiên. Đó là một kho quý giá đầy những thiết bị và phần mềm máy tính cực kỳ hiện đại mang thương hiệu Macintosh, Nintendo, Prodigy, Windows. Các phòng thí nghiệm của hãng viễn thông AT & T còn ít thiết bị hơn Michael Goldberg.

Những tấm poster của Katherine Rose từ các bộ phim Cấm kỵ Trăng mật của cô được dán trên tường. Một tấm của Sebastian Bach - ca sĩ chính của ban nhạc Skid Row - nằm ngay phía trên đầu giường. Một tấm ảnh Albert Einstein với mái tóc ngang tàng màu tím hoa cà chằm chằm nhìn ra từ phòng tắm riêng của Michael. Còn có bìa tạp chí Rolling Stone với câu hỏi”Ai giết Pee-wee Herman?”

Một tấm ảnh chụp Michael và Maggie Rose được đóng khung đặt trên bàn học của cậu bé. Tay trong tay, hai đứa nhỏ trông như những người bạn thân nhất. Điều gì đã tạo cảm hứng cho Soneji? Có phải điều gì đó liên quan đến tình bạn đặc biệt của chúng chăng?

Chưa ai trong vợ chồng Goldberg từng gặp Soneji, dù Michael đã nói rất nhiều về hắn. Soneji là người duy nhất - trong số cả người lớn hay trẻ em - từng đánh bại Michael trong các trò chơi điện tử “Ultima” và “Super Mario Brothers” của Nintendo. Như vậy có thể Soneji cũng là một tay có bộ óc cừ khôi, một thần đồng khác nhưng không sẵn lòng để cho một cậu bé chín tuổi đánh bại hắn khi chơi điện tử, chỉ vì hiếu thắng. Không sẵn lòng thua trong bất kỳ cuộc chơi nào.

Tôi quay lại thư viện cùng vợ chồng Goldberg và nhìn ra vườn, trong lúc mọi thứ liên quan đến vụ bắt cóc trở nên hoàn toàn điên rồ, mãi mãi điên rồ.

Tôi thấy Sampson đang chạy xuống phố từ phía nhà Dunne. Mỗi sải chân của cậu ta chiếm tới một phần ba dãy nhà. Tôi lao ra ngoài cửa trước nhà Goldberg đúng lúc Sampson tới bãi cỏ. Cậu ta đổi nhịp chạy như Jerry Rice ở trong vùng cấm địa.

“Hắn lại gọi à?”

Sampson lắc đầu. “Không! Nhưng đã có chuyện. Chuyện gì đó đã xảy ra, Alex. FBI đang bưng bít,” Sampson nói. “Họ đã có gì đó. Đi thôi.”

Chốt chặn đường của cảnh sát đã được dựng lên ngay mé đại lộ Sorell ở đoạn cuối đường Plately Bridge gần đó. Chốt chặn hình thành từ sáu chiếc xe chim mồi đã hoàn thành nhiệm vụ ngăn cánh báo chí bám theo những chiếc xe đã rời khỏi nhà Dunne ngay sau hai giờ chiều. Sampson và tôi ngồi trong chiếc xe thứ ba.

Sau đó bảy mươi phút, ba chiếc xe mui kín phóng nhanh qua những quả đồi thấp bao quanh Salisbury, Maryland. Những chiếc xe lượn vòng xuống theo con đường quanh co tới một khu công nghiệp nằm nép mình trong rừng thông mọc dày.

Khu nhà trông tạm bợ chẳng hề có người vào đêm Giáng sinh. Nó im lặng một cách kỳ lạ. Những bãi cỏ phủ tuyết dẫn tới ba tòa nhà văn phòng xây bằng đá trắng nằm riêng rẽ. Sáu xe cảnh sát và xe cứu thương đã có mặt ở hiện trường đầy bí ẩn.

Một dòng sông nhỏ chắc hẳn đổ vào vịnh Chesapeake lững lờ chảy phía sau các dãy nhà văn phòng. Nước có màu đỏ nâu và có vẻ ô nhiễm. Trên những tấm biển màu lam sẫm ghi: Nhà máy sản xuất J. Cad, Tổ hợp Raser/ Becton, Techno-Sphere.

Cho đến bây giờ thì vẫn chưa có manh mối gì, chưa có một lời nào về việc đã xảy ra trong khu công nghiệp này.

Sampson và tôi nhập vào nhóm hướng về phía con sông. Bốn đặc vụ FBI đã có mặt tại nơi này, trông họ đầy lo lắng.

Giữa khu công nghiệp và dòng sông có một vạt cỏ dại vàng nhạt, đã thưa bớt đi vì thời tiết mùa đông. Rồi đến một dải đất trống dài ba mươi hoặc bốn mươi mét dẫn tới dòng sông. Bầu trời trên đầu có màu xám nhạt, đe dọa sẽ có thêm tuyết rơi.

Trên một bờ đầy bùn, các sĩ quan cảnh sát đang rải hợp chất lấy khuôn để tìm dấu chân. Liệu Gary Soneji đã từng ở đây chăng?

“Họ đã nói gì với cô chưa?” tôi hỏi Jezzie Flanagan khi cả hai cùng bước xuống bờ sông dốc và đầy bùn đất. Đôi giày công sở của cô sắp hỏng đến nơi. Dường như cô chẳng nhận thấy điều ấy.

“Chưa, vẫn chưa. Chẳng gì hết!” Cô cũng bực tức như Sampson và tôi. Đây là dịp đầu tiên để “nhóm” không hành động thống nhất. Cục Điều tra Liên bang đã có cơ hội hợp tác. Họ đã gạt đi. Không phải dấu hiệu tốt. Chẳng phải khởi đầu hứa hẹn gì.

“Làm ơn đừng là hai đứa trẻ ấy,” Jezzie Flanagan lẩm bẩm khi hai chúng tôi đến chỗ đất phẳng hơn.

Hai đặc vụ Cục là Reilly và Gerry Scorse đang ở mé sông. Những bông tuyết đã rơi. Một cơn gió lạnh thổi trên làn nước xám đen có mùi như nhựa cháy.

Suốt quãng thời gian này tim tôi cứ thắt lại. Tôi không thể trông thấy gì dọc theo mép nước.

Đặc vụ Scorse làm một bài phát biểu ngắn mà tôi cho là nhằm trấn tĩnh những người còn lại. “Xin hãy lắng nghe, biện pháp giữ bí mật này không liên quan gì tới người nào trong số các vị. Vì vụ án này được sự quan tâm rộng rãi của giới truyền thông, chúng tôi đã được yêu cầu - thực ra là được lệnh - không nói bất kỳ điều gì cho tới khi tất cả chúng ta đã ra tới đây. Cho tới khi chúng ta có thể tận mắt trông thấy.”

“Thấy gì không?” Sampson hỏi viên đặc vụ FBI. “Anh sẽ nói với chúng tôi chuyện khỉ gì đang diễn ra chứ? Bỏ cái trò khua môi múa mép này đi.”

Scorse ra hiệu cho một trong số đặc vụ FBI rồi nói ngắn gọn với đặc vụ ấy. Người này là McGoey, từ văn phòng giám đốc tại DC. Ông ta đã từng ra vào nhà Dunne. Tất cả chúng tôi nghĩ rằng ông ta là người thay cho vị trí của Roger Graham, nhưng chẳng bao giờ điều ấy được xác nhận.

McGoey gật đầu đồng tình với những gì Scorse vừa trao đổi rồi bước lên trước. Ông ta là một gã béo có vẻ ngoài nghiêm chỉnh với những chiếc răng to và mái tóc trắng cắt ngắn. McGoey trông như một quân nhân đã sắp đến lúc nghỉ hưu.

“Khoảng một giờ hôm nay cảnh sát sở tại đã phát hiện ra một đứa trẻ nổi trên sông,” McGoey thông báo. ”Họ không có cách nào để biết liệu đó có phải là một trong hai đứa trẻ bị bắt cóc hay không.”

Rồi đặc vụ McGoey dẫn chúng tôi đi xuống phía bờ sông đầy bùn thêm khoảng bảy mươi mét nữa. Qua một mô đất phủ đầy rêu và cây hương bồ, chúng tôi dừng lại. Không có một âm thanh nào phát ra từ bất kỳ ai, chỉ có tiếng gió lạnh rít trên mặt nước.

Cuối cùng chúng tôi cũng biết vì sao chúng tôi được đưa tới đây. Một cái xác nhỏ đã được phủ bằng chăn len xám lấy từ một trong những chiếc xe cứu thương. Đó là cái bọc nhỏ bé nhất, đơn độc nhất trong vũ trụ.

Một trong những cảnh sát sở tại được đề nghị cung cấp cho chúng tôi những chi tiết cần thiết. Khi mở lời, giọng anh ta nặng nề và không đều.

“Tôi là trung úy Edward Mahoney. Thuộc lực lượng tại Salibury này. Cách đây khoảng một tiếng hai mươi phút, một nhân viên an ninh của RaserBecton đã phát hiện ra thi thể của một trẻ nhỏ ở dưới này.”

Chúng tôi bước lại gần hơn những tấm chăn được căng ra. Cái xác được đặt trên một ụ cỏ dốc dần về phía làn nước đen. Hết ụ cỏ về phía tay trái là một đầm lầy mọc đầy thông rụng lá tối tăm.

Trung úy Mahoney quỳ xuống bên cái xác nhỏ. Phần đồng phục đầu gối màu xám của anh ngập trong lớp bùn nhão. Vài bông tuyết bay quanh mặt rồi bám vào tóc và hai má viên cảnh sát.

Với vẻ gần như thành kính, Mahoney kéo những tấm chăn len ra. Lúc này anh dường như là một người cha đang nhẹ nhàng đánh thức con dậy để tham gia chuyến câu cá vào sáng sớm.

Chỉ cách đây vài giờ, tôi còn đang nhìn bức ảnh chụp hai đứa trẻ bị bắt cóc. Tôi là người đầu tiên cất tiếng nói về thi thể của đứa bé bị giết hại.

“Đây là Michael Goldberg,” tôi nói bằng giọng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng. “Tôi rất tiếc khi nói đó là Michael. Đó là thằng bé Nhãi Con tội nghiệp.”

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.