MỘT LỰC LƯỢNG HÙNG HẬU chuyên gia y khoa đã bắt đầu làm chứng tại phiên tòa xét xử SonejiMurphy. Các nhân viên giám định y khoa bước vào vị trí, một vài người trong số họ quanh co và hoa mỹ lạ lùng so với vai trò những nhà nghiên cứu khoa học. Các chuyên gia của Trung tâm Y khoa Walter Reed, của Nhà tù Lorton, từ quân đội và từ FBI.
Ảnh và biểu đồ kích thước 1,2 x 1,8 mét được trưng bày và giải thích quá chi tiết; những địa điểm hiện trường vụ án được xem đi xem lại trên các biểu đồ kỳ quái xuất hiện dày đặc trong tuần đầu tiên của phiên xét xử.
Tám bác sĩ tâm thần khác nhau và các chuyên gia tâm lý đã được đưa tới tòa nhằm khẳng định rằng Gary SonejiMurphy làm chủ được những hành động của mình; rằng hắn là một kẻ ghét xã hội một cách lệch lạc; rằng hắn có lý trí, máu lạnh và rất tỉnh táo.
Hắn được miêu tả như một “thiên tài tội phạm”, không chút lương tâm hay hối cải; một diễn viên tài năng “tầm cỡ Hollywood”, với cách thức thao túng và lừa đảo không biết bao nhiêu người trong quá trình gây án.
Gary SonejiMurphy đã chủ động và cố tình bắt cóc hai đứa trẻ; hắn đã giết chết một hoặc cả hai đứa bé đó; hắn cũng đã giết những người khác - ít nhất là năm người, và có thể còn nhiều hơn. Hắn là một con quỷ đội lốt người mà tất cả chúng ta đều ghê sợ... Tất cả các chuyên gia tham gia truy tố đều nói như thế.
Trưởng khoa tâm thần của Walter Reed đứng trên bục xét hỏi gần như suốt một buổi chiều. Cô đã phỏng vấn Gary Murphy mười hai lần. Sau khi mô tả khá dài về tuổi thơ bất ổn ở Princeton, New Jersey và những năm tháng thiếu niên đầy những hành vi bột phát bạo lực nhằm vào cả người và thú vật của Gary Murphy, Tiến sĩ Maria Ruocco được tòa yêu cầu đưa ra đánh giá tâm thần về Gary Murphy.
“Tôi thấy đó là một kẻ tâm thần cực kỳ nguy hiểm. Tôi tin Gary Murphy nhận thức được hoàn toàn đầy đủ mọi hành động của mình. Tôi hoàn toàn không tin hắn là một kẻ đa nhân cách.”
Quan điểm mà Mary Warner khéo léo đưa ra mỗi ngày cũng giống như vậy. Tôi thán phục sự tỉ mỉ, cũng như những hiểu biết về cơ chế tâm lý của cô. Cô đang lắp ghép một bức tranh vô cùng phức tạp trước thẩm phán và bồi thẩm đoàn. Trước đó tôi đã gặp cô vài lần, và quả thực cô rất giỏi.
Khi Mary Warner hoàn thành phần việc của mình, trong đầu các thành viên ban hội thẩm sẽ có một hình dung hết sức chi tiết... về trí não của gã Gary SonejiMurphy.
Mỗi ngày xét xử, Mary Warner sẽ chỉ tập trung vào một mảng ghép mới. Cô sẽ chỉ cho họ thấy mảng ghép đó. Cô sẽ giải thích nó thật chi tiết. Rồi cô sẽ lắp ghép nó vào bức tranh.
Cô chỉ ra cho bồi thẩm đoàn biết chính xác miếng ghép mới liên quan tới mọi sự kiện khác đã xảy ra trước đó như thế nào. Đôi khi, những người ngồi xem trong phòng xử án thích thú vỗ tay tán thưởng nữ công tố viên có giọng nói nhỏ nhẹ và lối trình bày ấn tượng.
Mary Warner hoàn thành tất cả những việc này trong khi Anthony Nathan lại phản đối gần như mọi điểm mà cô đã cố gắng nêu ra.
Lời biện hộ của Nathan khá đơn giản, và anh ta chưa bao giờ thấy dao động về điều đó: Gary Murphy vô tội vì anh ta không hề phạm tội.
Gary Soneji đã phạm tội.
Anthony Nathan đi tới đi lui phía trước phòng xử án với vẻ nghênh ngang vốn có. Anh ta mặc bộ vest may với giá một ngàn năm trăm đô la nhưng trông có vẻ không thoải mái lắm. Bộ cánh được cắt rất khéo, nhưng kiểu cách của Nathan lại có vẻ không phù hợp - trông anh ta như đang cố bơi trong nó vậy.
“Tôi không phải là người dễ ưa.” Anthony Nathan đứng trước bồi thẩm đoàn gồm bảy nữ và năm nam vào ngày thứ Hai của tuần xử án thứ hai. “Chí ít là không dễ ưa trong phòng xử án. Mọi người bảo tôi luôn có nụ cười khinh miệt. Rằng tôi là gã khoa trương. Rằng tôi là kẻ ích kỷ không ai chịu nổi. Rằng không ai chịu đựng được tôi quá sáu mươi giây. Tất cả đều đúng,” Nathan nói với những khán giả bất đắc dĩ của anh ta. “Tất cả đều đúng.
“Và điều đó đôi khi đã kéo tôi vào những rắc rối. Tôi nói sự thật. Tôi bị ám ảnh về chuyện phải nói sự thật. Tôi không kiên nhẫn, không có một chút nào, trước những sự thật nửa vời. Và tôi chưa bao giờ nhận bào chữa cho bất cứ vụ kiện nào mà ở đó tôi không thể nói ra sự thật.
“Những lời bào chữa của tôi về Gary Murphy rất đơn giản, có lẽ là những lời lẽ ít phức tạp và ít gây tranh cãi nhất tôi từng đưa ra trước bất cứ bồi thẩm đoàn nào. Nó là sự thật. Cũng như đen và trắng, thưa các quý vị. Xin hãy lắng nghe tôi.
“Cô Warner và nhóm cộng sự của cô ấy đều hiểu những lời bào chữa đó mạnh mẽ thế nào, và đó chính xác là lý do tại sao cô ấy lại đưa ra trước các vị nhiều sự thật hơn hẳn so với những gì mà ủy ban Warren từng sử dụng để chứng minh cùng một điều - HOÀN TOÀN KHÔNG GÌ CẢ. Nếu quý vị cho cô Warner đối chất, và nếu cô ấy trả lời thành thật, cô ấy sẽ nói cho quý vị điều đó. Và rồi tất cả chúng ta đều có thể về nhà. Như thế chẳng tốt hơn sao? Vâng, như vậy thật tuyệt.”
Có những tiếng khúc khích quanh phòng xử án. Cùng lúc đó, một số thành viên trong bồi thẩm đoàn đang nghiêng người để lắng nghe và quan sát. Mỗi lần Nathan đi qua, anh ta lại tiến gần tới họ thêm nửa bước.
“Ai đó, rất nhiều người, đã hỏi tôi lý do nhận vụ này. Tôi bảo họ, cũng đơn giản như tôi sẽ nói với các vị bây giờ, rằng các bằng chứng chắc chắn sẽ đem về thắng lợi cho bên bào chữa. Sự thật nghiêng hoàn toàn về bên bào chữa. Tôi biết bây giờ các vị chưa tin điều đó. Nhưng các vị sẽ tin. Các vị sẽ tin.
“Đây là tuyên bố tuyệt vời của sự thật. Cô Warner không muốn khởi tố vụ này vào thời điểm hiện tại. Nhưng sếp của cô, bộ trưởng Bộ Tài chính, ép phải đưa vụ này ra xét xử. Ông ta buộc phiên tòa diễn ra trong thời gian nhanh kỷ lục. Chưa bao giờ bánh xe công lý lại quay nhanh đến vậy. Những bánh xe đó sẽ chẳng bao giờ quay nhanh như thế với quý vị hay gia đình quý vị. Đó là sự thật.
“Nhưng trong trường hợp rất cụ thể này, vì sự đau khổ của ông Goldberg và gia đình ông ấy, các bánh xe đó đã quay rất nhanh. Và cũng bởi Katherine Rose Dunne và gia đình bà ấy, những người nổi tiếng, giàu có và đầy quyền lực, và cũng là những người muốn được chấm dứt nỗi đau khổ của họ. Ai có thể kết tội họ vì điều đó chứ? Chắc chắn là tôi không thể.
“Nhưng KHÔNG THỂ VÌ NHỮNG THỨ ĐÓ MÀ HY SINH CUỘC ĐỜI CỦA MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG VÔ TỘI! Người đàn ông này, Gary Murphy, không đáng phải chịu đựng nỗi đau chỉ vì những con người kia cũng đã chịu đựng nỗi đau.”
Lúc này Nathan đã bước tới chỗ Gary ngồi. Gary Murphy tóc vàng, vóc dáng vận động viên, trông như một hướng đạo sinh trưởng thành. “Người đàn ông này cũng tử tế như bất cứ ai các vị gặp trong phòng xử án này. Tôi cũng sẽ chứng minh điều đó với các vị.
“Gary Murphy là một người tốt. Hãy nhớ điều này. Đó là một sự thật khác cho các vị.
“Đó là một trong hai sự thật, chỉ hai thôi, mà tôi muốn các vị nhớ cho. Sự thật còn lại là Gary Soneji bị mất trí.
“Giờ đây tôi phải nói với các vị, tôi cũng là một người hơi mất trí. Chỉ hơi thôi. Các vị đã thấy rồi đấy. Cô Warner đã khiến các vị quan tâm tới điều đó. Vâng, Gary Soneji LÀ NGƯỜI MẤT TRÍ HƠN TÔI HÀNG TRĂM LẦN. Gary Soneji là người mất trí nhất mà tôi từng gặp. Và tôi đã gặp Soneji. Các vị cũng sẽ gặp.
“Tôi hứa với các vị điều này. Tất cả các vị sẽ gặp Soneji, và nếu gặp rồi, các vị sẽ không thể kết tội Gary Murphy. Rốt cuộc các vị sẽ quý mến Gary Murphy, sẽ cổ vũ anh ta trong cuộc chiến của riêng mình với Soneji. Gary Murphy không thể bị kết tội giết người và bắt cóc... kẻ có tội là Gary Soneji...”
Anthony Nathan bắt đầu lần lượt mời từng nhân chứng lên. Thật kinh ngạc khi trong đó có cả các cán bộ trường Washington Day và một vài học sinh của trường. Có cả những người hàng xóm của Murphy ở Delaware.
Nathan luôn tỏ ra nhũn nhặn với các nhân chứng, luôn luôn nói năng rành rọt. Dường như họ cũng quý mến Nathan và tin tưởng anh ta.
“Mời anh giới thiệu tên với mọi người?”
“Tiến sĩ Nancy Temkin.”
“Thế còn nghề nghiệp của anh?”
“Tôi dạy môn nghệ thuật ở trường Washington Day.”
“Anh có biết Gary Soneji hồi còn ở trường không?”
“Vâng, tôi biết.”
“Anh Soneji có phải là một giáo viên tốt trong thời gian dạy ở trường Washing Day không? Có điều gì khiến anh nghĩ anh ta không phải là giáo viên tốt không?”
“Không, tôi không thấy. Anh ấy là một giáo viên rất tốt.”
“Tại sao anh nói vậy thưa Tiến sĩ Temkin?”
“Vì anh ấy đam mê cả nội dung chuyên môn lẫn việc truyền đạt nó tới các học sinh. Anh ấy là giáo viên được học sinh yêu thích ở trường. Biệt danh của anh ấy là ‘Chips’, ‘thầy Chips.’”
“Anh đã nghe một vài chuyên gia y tế nói rằng anh ta bị điên, nhân cách bị phân lập nặng nề phải không? Anh thấy thế nào về điều đó?”
“Thẳng thắn mà nói, đó là cách duy nhất để tôi có thể hiểu nổi những việc đã xảy ra.”
“Tiến sĩ Temkin, tôi biết đây là một câu hỏi khó trong hoàn cảnh này, nhưng bị cáo có phải là bạn của anh không?”
“Vâng. Anh ấy là bạn tôi.”
“Và bây giờ anh ta vẫn là bạn của anh chứ?”
“Tôi muốn thấy Gary nhận được sự giúp đỡ mà anh ấy cần.”
“Và tôi cũng vậy,” Nathan nói. “Tôi cũng vậy.”
Anthony Nathan đã bắn loạt đạn thật đầu tiên của anh ta vào cuối hôm thứ Sáu của tuần thứ hai tại phiên tòa. Việc ấy rất kịch tính và bất ngờ. Nó khởi phát bằng cuộc tranh luận bên băng ghế phụ giữa Nathan, Mary Warner và thẩm phán Kaplan.
Trong cuộc tranh luận, Mary Warner đã một lần lớn tiếng - điều chỉ có thể thấy ở cô vài lần trong suốt quá trình xét xử. “Thẩm phán, tôi phản đối! Tôi phải phản đối... tiểu xảo này. Đây là một tiểu xảo!”
Toàn bộ phòng xử án nháo nhác. Cánh báo chí, ở các ghế hàng đầu bị đưa vào tình trạng báo động. Thẩm phán Kaplan rõ ràng đã quyết định theo hướng có lợi cho bên bị.
Mary Warner trở lại chỗ ngồi, nhưng cô đã hơi mất bình tĩnh. “Tại sao chúng tôi không được thông báo trước điều này?” cô nói to. “Tại sao điều này không được tiết lộ trước khi diễn ra phiên tòa?”
Nathan giơ hai bàn tay lên và thực sự khiến căn phòng im lặng. Anh ta thông báo với mọi người một tin quan trọng. “Tôi gọi Tiến sĩ Alex Cross là một nhân chứng biện hộ. Tôi gọi anh ta là một nhân chứng thù địch và bất hợp tác, nhưng dù thế vẫn là một nhân chứng cho bên biện hộ.”
Tôi chính là một “tiểu xảo”.