Phán quyết trong phiên xét xử SonejiMurphy sẽ sớm được đưa ra.
Bồi thẩm đoàn ngừng làm việc hôm mười một tháng mười một. Sau đó ba ngày họ trở lại, giữa những đồn đại không ngớt về việc họ không thể kết luận được bị cáo có tội hay vô tội. Cả thế giới dường như đang chờ đợi.
Sáng đó Sampson đón tôi và chúng tôi cùng nhau tới tòa án. Thời tiết đã chuyển ấm, sau khoảng lạnh khá ngắn báo hiệu mùa đông sắp tới.
Khi chúng tôi tới đại lộ Indiana, tôi nghĩ về Jezzie. Tôi đã không gặp cô hơn một tuần nay. Tôi không biết cô có mặt ở tòa để nghe phán quyết không. Cô đã gọi tôi. Jezzie nói với tôi rằng cô đã ở Bắc Carolina. Đó là tất cả những gì cô đã nói. Tôi lại là một kẻ cô đơn, và tôi không thích việc ấy.
Tôi không gặp Jezzie bên ngoài phòng xử án, nhưng Anthony Nathan lại đang chui ra khỏi chiếc Mercedes dài màu bạc. Đây là khoảnh khắc quan trọng với anh ta. Cánh báo chí quây quanh Nathan. Họ giống như đám chim trên phố quây quanh những vụn bánh mỳ mốc.
Cánh phóng viên truyền hình và báo in thì cố chụp lấy vài kiểu tôi và Sampson trước khi chúng tôi thoát lên được các bậc cầu thang của tòa án. Chẳng ai trong chúng tôi phấn khích vì được phỏng vấn thêm lần nữa.
“Tiến sĩ Cross! Tiến sĩ Cross, xin dừng lại,” một trong số họ gọi to. Tôi nhận ra giọng nói lanh lảnh. Đó là tiếng của một phụ nữ dẫn chương trình tin tức của kênh truyền hình địa phương.
Chúng tôi phải dừng lại. Họ ở phía sau, và đang vượt lên phía trước. Sampson ậm ừ giai điệu bài hát của Martha và Vandellas, “Không chốn dung thân”.
“Tiến sĩ Cross, ông có nghĩ rằng những ý kiến trước tòa của ông có thể thực sự giúp Gary Murphy thoát khỏi tội giết người không? Và như thế, phải chăng ông đã vô tình giúp hắn thoát khỏi tội giết người?”
Có gì đó rốt cuộc bùng nổ trong tôi. “Chúng tôi vui vì được tham gia giải Super Bowl,” tôi nói và nhìn thẳng vào luồng chiếu của rất nhiều ống kính máy quay loại nhỏ. “Alex Cross sẽ tập trung vào cuộc chơi của anh ta. Phần còn lại cứ theo đó mà tiếp tục. Alex Cross cảm ơn Chúa Toàn Năng vì đã cho cơ hội để chơi ở cấp độ này.” Tôi nghiêng về phía cô phóng viên vừa hỏi. “Cô hiểu tôi nói gì không? Bây giờ cô đã rõ chưa?”
Sampson mỉm cười và nói, “Về phần tôi, tôi hoàn toàn thoải mái với việc đưa ra những lời xác thực quảng cáo cho giày thể thao và các loại nước giải khát.”
Sau đó chúng tôi tiếp tục bước lên các bậc cầu thang bằng đá và đi vào tòa án liên bang.
Khi Sampson và tôi bước vào khu sảnh cao và rộng của tòa án liên bang, mức độ ồn ào rất có thể đã thực sự làm tổn thương màng nhĩ chúng tôi. Mọi người đang xô đẩy và chạy lăng xăng khắp nơi, nhưng theo một cách văn minh, cách những kẻ buổi tối vẫn thúc vào lưng bạn tại Trung tâm Nghệ thuật Biểu diễn Kennedy.
SonejiMurphy không phải là vụ án đầu tiên mà vấn đề đa nhân cách trở thành tâm điểm bào chữa. Dù vậy, đây lại là vụ nổi tiếng nhất từ trước đến nay. Nó làm dấy lên những câu hỏi cảm tính về sự có tội hay vô tội, và những vấn đề đó thực sự khiến người ta hoài nghi về phán quyết của tòa... Nếu Gary Murphy vô tội, làm thế nào hắn lại bị kết án bắt cóc và giết người? Luật sư của hắn đã gieo câu hỏi đó vào tâm trí tất cả chúng tôi.
Tôi lại thấy Nathan trên gác. Anh ta đã đạt được tất cả những gì mình hy vọng ở phiên làm việc tại phòng xử án. “Rõ ràng, có hai nhân cách xung đột nhau bên trong trí não của bị cáo,” anh ta đã nói như vậy với các thành viên bồi thẩm đoàn trong phần kết luận của mình. “Một trong số hai nhân cách đó vô tội như các ông bà đây. Các ông bà không thể kết án Gary Murphy bắt cóc hay giết người. Gary Murphy là một người tốt. GaryMurphy là một người chồng và một người cha. Gary Murphy vô tội!”
Đó quả thực là vấn đề nan giải và tiến thoái lưỡng nan với các thành viên bồi thẩm đoàn. Có phải Gary SonejiMurphy là một gã thông minh xuất chúng và là một kẻ tâm thần độc ác? Hắn có nhận thức được và kiểm soát được mọi hành vi của mình không? Liệu có “tòng phạm” nào trong vụ bắt cóc và giết hại ít nhất một đứa trẻ này? Hay hắn chỉ hành động một mình ngay từ đầu?
Không ai biết sự thật có lẽ ngoại trừ chính Gary. Các chuyên gia tâm lý không biết. Cảnh sát không biết. Báo chí không biết. Và tôi cũng không biết.
Giờ đây hội đồng xét xử sẽ quyết định thế nào với những kẻ cùng tồn tại trong Gary?
Sự kiện thực sự đầu tiên của buổi sáng diễn ra khi Gary được giải vào gian phòng xử án ồn ào và chật cứng người. Trông hắn sáng sủa như thường lệ với vẻ đặc trưng của một cậu con trai trong bộ trang phục màu xanh thẳng thớm. Bộ dạng hắn như thể đang làm việc tại một ngân hàng thị trấn nào đó chứ không phải một bị can đang dự phiên tòa xét xử tội bắt cóc và giết người.
Lác đác có tiếng vỗ tay. Điều đó chứng tỏ thời nay ngay cả những kẻ bắt cóc cũng có những người ủng hộ, ngưỡng mộ. Vụ án chắc chắn đã thu hút sự quan tâm của những kẻ lập dị và bệnh hoạn.
“Ai nói là nước Mỹ không còn anh hùng nữa?” Sampson nói với tôi. “Họ thích sự điên rồ của hắn. Cậu có thể thấy điều đó trong những ánh mắt nhỏ mở to và sáng rỡ của họ. Hắn là một Charlie Manson mới và đã được nâng cấp. Thay vì một kẻ lập dị điên khùng, một thằng oắt điên khùng.”
“Con Trai Nhà Lindbergh,” tôi nhắc Sampson. “Tớ tự hỏi không biết đây có phải là cách hắn muốn mọi chuyện diễn ra không. Liệu tất cả kế hoạch hoàn hảo của hắn có phải chỉ để nổi tiếng không?”
Bồi thẩm đoàn lần lượt bước vào phòng xử án. Những người đàn ông và phụ nữ này trông ngơ ngác và căng thẳng quá đỗi. Họ đã quyết định gì - có lẽ, vào rất khuya vào đêm hôm trước?
Một trong những thành viên bồi thẩm đoàn bị vấp khi từng người bước vào khu bàn màu gụ sẫm dành cho họ. Một bên gối ông khuỵu xuống và đoàn người phía sau dừng lại. Khoảnh khắc ngắn ngủi đó dường như khắc sâu thêm sự yếu đuối và tính nhân văn của toàn bộ quá trình xử án.
Tôi liếc nhìn SonejiMurphy và nghĩ là mình đã thấy một nụ cười thoảng nhẹ trên môi hắn. Tôi đã chứng kiến một bất cẩn nho nhỏ ư? Những ý nghĩ nào đang chiếm lĩnh trong đầu hắn lúc này? Hắn đang chờ đợi phán quyết nào?
Trong bất kỳ trường hợp nào, nhân cách Gary Soneji hay “Thằng Bé Hư” sẽ rất thích sự trớ trêu của hoàn cảnh. Lúc này, mọi thứ đã sẵn sàng. Một cảnh hoành tráng không thể tin được. Hắn đang ở sân khấu trung tâm. Dù thế nào, đây cũng là ngày trọng đại nhất trong đời hắn.
Tao muốn là ai đó!
“Bồi thẩm đoàn đã có phán quyết chưa?” Thẩm phán Kaplan hỏi khi bồi thẩm đoàn đã yên vị.
Một mẩu giấy nhỏ gấp lại được chuyển cho thẩm phán. Gương mặt thẩm phán Kaplan không biểu lộ cảm xúc gì khi đọc lời phán quyết. Sau đó tờ giấy được trả về chỗ chủ tịch bồi thẩm đoàn. Tiến hành theo đúng nguyên tắc xét xử công bằng.
Chủ tịch bồi thẩm đoàn, lúc này vẫn đang đứng, bắt đầu nói bằng một giọng rõ ràng nhưng hơi run. Ông vốn là nhân viên bưu điện, tên là James Heekin. Ông năm mươi lăm tuổi, gương mặt hồng hào, gần như đỏ thẫm, màu đỏ cho thấy chứng cao huyết áp, hoặc có thể chỉ vì sự căng thẳng của phiên tòa.
James Heekin tuyên bố, “Về hai tội danh bắt cóc, chúng tôi thấy bị cáo có tội. Về tội danh giết Michael Goldberg, chúng tôi thấy bị cáo có tội.” James Heekin không hề dùng tên Murphy, mà chỉ gọi là bị cáo.
Sự hỗn loạn bùng lên trong toàn phòng xử án. Tiếng ồn trở nên chói tai khi nó dội vào các trụ đá và những bức tường cẩm thạch. Đám phóng viên lao tới mấy chiếc điện thoại đặt trong hành lang. Tất cả các cộng sự trẻ trong nhóm ùa tới chúc mừng Mary Warner. Anthony Nathan và nhóm bào chữa của anh ta mau chóng rời phòng xử án, lẩn tránh mọi câu hỏi.
Có một khoảnh khắc cảm động lạ lùng ở phía trước phòng xử án.
Khi các nhân viên tòa án dẫn giải Gary đi, cô vợ Missy và đứa con gái nhỏ Roni đã ùa tới bên hắn. Ba người họ ôm nhau thật chặt. Họ òa khóc nức nở.
Trước đó tôi chưa từng thấy Gary khóc. Nếu là diễn thì quả thật đây lại là một màn trình diễn hoàn hảo khác. Nếu hắn đang diễn trước phòng xử án, thì cảnh này thực sự đáng tin.
Tôi không thể rời mắt khỏi Gary. Chỉ tới khi hai nhân viên tòa án rốt cuộc gỡ tay Gary ra và đưa hắn rời khỏi phòng xét xử.
Nếu hắn đang diễn thì không hề có một động tác sai sót nào. Hắn hoàn toàn nhập vai cùng vợ và cô con gái nhỏ. Hắn không hề nhìn quanh phòng xử án để xem mình có khán giả nào không.
Hắn đã diễn một cách hoàn hảo.
Hay Gary Murphy là một người đàn ông vô tội vừa bị kết án bắt cóc và giết người?