ĐÊM ĐÓ tôi có hẹn với Jezzie, và cuộc hẹn khiến tôi mong mỏi suốt cả ngày. Chúng tôi gặp nhau tại nhà nghỉ Embassy Suites tại Arlington. Vì toàn bộ cánh báo chí đã có mặt trong thành phố để theo dõi phiên tòa, chúng tôi phải rất cẩn trọng để không bị phát hiện đang đi cùng nhau.
Jezzie tới phòng sau tôi. Trông cô vô cùng gợi cảm và quyến rũ trong chiếc áo đen cổ trễ. Cô mang tất ren màu đen và giày cao gót. Jezzie tô son đỏ và khuôn mặt ửng hồng. Một chiếc lược bạc gài trên tóc. Tim tôi như muốn ngừng đập.
“Em vừa có một bữa trưa bàn công chuyện,” cô nói như để giải thích rồi đá giày cao gót ra khỏi chân. “Em đã thuộc nhóm người xuất chúng chưa nhỉ?”
“Rồi, chắc chắn là em đã có ảnh hưởng tích cực tới nhóm những người xuất chúng của anh.”
“Đợi em một phút nhé Alex. Một phút thôi.” Jezzie bỏ vào phòng tắm.
Vài phút sau, cô ló đầu ra khỏi phòng tắm. Tôi đang nằm trên giường. Mọi căng thẳng trên cơ thể được trút xuống đệm. Cuộc sống lại tốt đẹp.
“Chúng mình tắm đi. Được không? Để rửa sạch bụi đường,” Jezzie nói.
“Bụi thì không có,” tôi bảo cô. “Chỉ có anh thôi.”
Tôi đứng dậy bước vào phòng tắm. Bồn tắm hình vuông và to lạ thường. Có nhiều viên đá lát màu xanh trắng lấp lánh, tất cả được gắn cao tầm ba mươi phân so với phần còn lại của phòng tắm. Đống quần áo đẹp đẽ của Jezzie vương vãi trên sàn.
“Em đang vội à?” Tôi hỏi cô.
“Vâng.”
Jezzie đã xả nước lên tận mép bồn tắm. Vài bong bóng xà phòng tự do nổi bồng bềnh và vỡ ra khi chạm tới trần nhà. Làn hơi nước đều đặn bốc lên. Cả căn phòng tỏa mùi thơm như một khu vườn thôn dã.
Jezzie dùng những đầu ngón tay khuấy nước trong bồn. Rồi cô đến bên tôi. Chiếc lược bạc vẫn gài trên đầu.
“Em hơi kích động,” cô nói.
“Anh thấy mà. Anh có thể hiểu những chuyện này.”
“Em nghĩ đã tới lúc hồi phục đôi chút.”
Chúng tôi quấn lấy nhau. Hai tay Jezzie nghịch ngợm những chiếc cúc quần tôi, rồi tới khóa kéo. Miệng chúng tôi dính chặt lấy nhau, thoạt đầu nhẹ nhàng, sau đó mạnh dần.
Bất chợt Jezzie đưa tôi vào bên trong cô khi chúng tôi đứng cạnh bồn tắm bốc hơi nghi ngút. Chỉ hai hay ba cú dập nhanh, rồi cô lại rời khỏi tôi. Gương mặt, cổ và ngực cô ửng đỏ. Trong khoảnh khắc, tôi nghĩ có gì đó không ổn.
Tôi choáng váng với cú “xâm nhập” thật bất ngờ, thật sốc và đầy khoái cảm, sau đó lại rời nhau ra quá nhanh. Jezzie đang bị kích động. Có phần bạo lực.
“Có chuyện gì vậy em?” tôi hỏi.
“Em sắp bị đau tim rồi,” Jezzie thầm thì. “Nên nghĩ sẵn ra một câu chuyện cho cảnh sát đi. Úi chà, Alex.”
Cô nắm tay tôi rồi kéo vào bồn tắm. Nước ấm, vừa đủ. Mọi thứ khác cũng thế.
Chúng tôi bắt đầu phá lên cười. Tôi vẫn đang mặc đồ lót nhưng “thằng nhỏ” thì vẫn động đậy liên hồi. Tôi cởi quần đùi.
Chúng tôi vật lộn trong bồn tắm cho tới lúc đối diện nhau. Rồi không biết làm cách nào Jezzie ở phía trên người tôi. Chúng tôi vẫn chưa muốn ngừng quấn lấy nhau. Jezzie hơi ngả về phía sau. Cô vòng hai tay ôm phía sau đầu. Cô ngắm nhìn mặt tôi với vẻ thích thú tò mò. Màu đỏ trên cổ và ngực cô trở nên sẫm hơn.
Đôi chân dài của cô chợt nâng thẳng lên khỏi mặt nước và quấn quanh đầu tôi, Jezzie giật mạnh về phía trước mấy cái, rồi cả hai chúng tôi bùng nổ. Người cô cứng lại. Chúng tôi quẫy đạp và rên rỉ không ngừng. Nước bắn tung tóe khỏi bồn tắm.
Không hiểu sao Jezzie lại vòng hai cánh tay ôm tôi - hai tay và cả hai chân cô. Tôi chìm cả người trong nước, chỉ để hở mũi.
Rồi tôi ngụp xuống. Jezzie ở trên tôi. Cảm giác gần chạm tới cực khoái lan khắp cơ thể tôi. Cả hai chúng tôi cùng đang tới đích. Tôi sắp chết đuối. Tôi lại nghe thấy tiếng rên của Jezzie, một âm thanh bị nước bóp nghẹt lạ lùng ở phía trên mặt nước.
Tôi lên đỉnh khi sắp ngạt thở. Tôi nuốt nước vào và ho sặc sụa.
Jezzie đã cứu tôi. Cô kéo tôi lên, ôm lấy mặt tôi bằng cả hai tay.
Thả lỏng. Thả lỏng đi nào.
Chúng tôi giữ nguyên tư thế đó và ôm lấy nhau. Kiệt sức, như người ta thường nói vào những thời khắc nhẹ nhàng hơn. Nước trên sàn nhà còn nhiều hơn trong bồn tắm.
Tất cả những gì tôi biết lúc đó là tôi đang ngày càng đắm chìm trong tình yêu. Tôi biết chắc chắn điều đó. Phần còn lại của đời tôi còn là bí ẩn và hỗn loạn, nhưng ít nhất đã có một sợi dây cứu hộ. Đó là Jezzie.
Khoảng một giờ sáng hôm đó, tôi phải trở về nhà. Làm thế thì tôi sẽ có mặt ở nhà khi bọn trẻ thức giấc. Jezzie hiểu. Sau vụ xử án, chúng tôi sẽ sắp xếp lại mọi thứ tốt hơn. Jezzie muốn hiểu hơn về Jannie và Damon; đó là điều cần phải làm ngay, chúng tôi nhất trí như vậy.
“Chưa gì em đã nhớ anh rồi đấy,” cô nói khi tôi chuẩn bị đi. “Quỷ tha ma bắt. Đừng đi... Em biết anh phải đi.”
Cô gỡ chiếc lược bạc trên đầu và ấn nó vào tay tôi.
Tôi bước vào màn đêm tiếng nói của Jezzie vẫn vang lên trong đầu. Trước mắt, chẳng có gì ngoài màn đêm phủ kín bãi đậu xe.
Bất chợt, hai người đàn ông nhảy ra trước mặt tôi. Tôi bất giác đưa tay lên bao súng đeo trên vai. Một trong hai người bật một chiếc đèn sáng chói. Người kia chĩa máy ảnh vào mặt tôi.
Cánh báo chí đã phát hiện ra tôi và Jezzie. Ôi trời, mẹ kiếp. Vụ bắt cóc ầm ĩ tới mức mọi thứ dính tới nó đều trở thành chủ đề bàn luận. Mọi thứ đã như vậy ngay từ đầu rồi.
Một phụ nữ trẻ nối gót ngay phía sau hai người đàn ông. Cô ta có mái tóc đen dài, uốn thành lọn. Trông cô ta như một thành viên của đoàn làm phim New York hay Los Angeles.
“Thanh tra Alex Cross?” một trong hai gã đàn ông hỏi.
Trong lúc đó, gã đồng nghiệp của hắn dùng máy ảnh chụp lia lịa. Đèn flash lóe sáng cả bãi đậu xe tối tăm.
“Chúng tôi ở báo National Star. Chúng tôi muốn nói chuyện với ông, thưa thanh tra Cross.” Tôi nhận ra chất giọng Anh. National Star là tờ báo lá cải của Mỹ có trụ sở tại Miami.
“Chuyện này đâu có liên quan gì tới những việc đã xảy ra?” tôi nói với gã người Anh. Tay tôi mân mê chiếc lược bằng bạc của Jezzie trong túi. “Đây chỉ là chuyện riêng tư. Không phải tin tức. Đây không phải là việc của người ngoài.”
“Chúng tôi sẽ quyết định chuyện đó,” hắn nói. “Nhưng tôi không biết, anh bạn ạ. Bước đột phá liên lạc đáng kể giữa lực lượng cảnh sát DC. và Sở Mật vụ. Những cuộc trao đổi bí mật, và mấy chuyện ấy.”
Người phụ nữ đang gõ lên cửa phòng nhà nghỉ. Giọng cô ta to như tiếng gõ trên kim loại. “Chúng tôi là người của báo National Star!” cô ta thông báo.
“Đừng ra,” tôi hét lên báo cho Jezzie.
Cánh cửa bật mở, và Jezzie đứng đó trong trang phục chỉnh tề. Cô nhìn chằm chằm vào người phụ nữ tóc xoăn và chẳng buồn giấu giếm vẻ khinh bỉ của mình.
“Đáng tự hào nhỉ,” Jezzie bảo với cô phóng viên. “Cứ như cô sắp sửa đoạt giải Pulitzer[1] vậy.”
“Không.” Cô phóng viên phản pháo. “Tôi biết bà Roxanne Pulitzer[2]. Và giờ tôi biết cả hai người nữa.”
❀ ❀ ❀
[1] Tên một giải thưởng danh giá dành cho báo chí
[2] Một nhà văn, diễn viên Mỹ; vụ xử ly dị của cô thu hút sự chú ý đáng kể của truyền thông Mỹ trong những năm 1980.