“CHÚNG TA XEM LẠI bộ phim đi bố,” Damon bảo tôi. “Lần này con nói thật đấy ạ.”
“Yên nào. Mình sẽ xem tin tức,” tôi bảo nó. “Có thể con sẽ học được nhiều về cuộc sống hơn là xem phim Người dơi đấy.”
“Phim buồn cười mà bố.” Damon cố thuyết phục tôi.
Tôi hé lộ cho thằng bé một chút bí mật. “Tin tức cũng vậy mà.”
Điều mà tôi đã không kể với Damon chính là tôi đã căng thẳng một cách khó tin vì phải làm chứng trước tòa hôm thứ Hai, làm chứng cho bị cáo.
Trên ti vi tối đó, tôi đã xem mẩu tin nói rằng Thomas Dunne đang chạy đua vào Thượng Nghị viện bang California. Có phải Thomas Dunne đang cố gây dựng lại cuộc đời mình? Hay có lẽ chính Thomas Dunne liên quan tới vụ bắt cóc? Lúc này, tôi không loại trừ điều gì cả. Tôi đã bắt đầu ngờ vực về quá nhiều thứ liên quan tới vụ bắt cóc. Còn gì khác ngoài những điều mà dường như bản báo cáo từ California đã thể hiện? Hai lần tôi đã đề xuất yêu cầu được tới California điều tra. Nhưng cả hai lần, yêu cầu đều bị bác bỏ. Jezzie đã giúp tôi. Cô có một mối quen biết ở California, nhưng tới nay vẫn chưa có kết quả gì.
Chúng tôi nằm xem tin tức trên sàn phòng khách. Janelle và Damon nằm rúc vào cạnh tôi. Trước bản tin, chúng tôi đã xem lại phim Cảnh sát vườn trẻ lần thứ mười, hay mười hai, hoặc có lẽ là lần thứ hai mươi.
Bọn trẻ nghĩ lẽ ra tôi nên đóng phim đó thay cho Arnold Schwarzenegger. Còn tôi thì nghĩ Arnold đã trở thành một nam diễn hài khá hay. Hoặc có lẽ tôi thích Schwarzenegger đóng một vai khác như trong phim Benji hay Tiểu thư và chàng du đãng hơn.
Nana đang ở trong bếp, chơi bài pi noóc với dì Tia. Tôi có thể trông thấy điện thoại đặt trên bức tường bếp. Ống nghe được nhấc khỏi máy, lòng thòng ở đầu dây để ngăn chặn các cuộc điện thoại từ cánh phóng viên và một số kẻ lập dị khác ở thời điểm này.
Những cuộc điện thoại tôi nhận được đêm hôm đó từ cánh báo chí rốt cuộc đều xoay quanh những câu hỏi giống nhau. Tôi có thể thôi miên SonejiMurphy trong phòng xử án đông đúc không? Liệu Soneji có chịu nói cho chúng ta biết những gì đã xảy ra với Maggie Rose Dunne không? Tôi nghĩ hắn ta bị bệnh tâm thần hay rối loạn nhân cách? Không, tôi sẽ không bình luận gì.
Khoảng một giờ sáng, chuông cửa trước reo vang. Nana đã lên gác trước đó khá lâu. Khoảng chín giờ tối, tôi đưa Janelle và Damon đi ngủ sau khi chúng tôi cùng nhau xem thêm một chút cuốn truyện Đen và trắng tuyệt diệu của David Macaulay.
Tôi đi vào phòng khách tối om và kéo tấm rèm bằng vải hoa sặc sỡ ra. Là Jezzie. Cô đến vừa đúng giờ.
Tôi bước ra hiên nhà và ôm lấy cô. “Mình đi thôi, Alex,” Jezzie thì thầm. Cô đã có kế hoạch. Jezzie thường nói kế hoạch của mình là “không có kế hoạch”, nhưng điều này hiếm khi đúng với Jezzie.
Chiếc mô tô của Jezzie thực sự đã nuốt chửng con đường đêm đó. Chúng tôi vượt qua những xe khác như thể chúng đang đứng yên, bất động giữa thời gian và không gian. Chúng tôi lướt qua những ngôi nhà tối sẫm, những bãi cỏ và mọi thứ khác trong thế giới thực tại. Vào số ba. Phóng với tốc độ không thay đổi.
Tôi chờ Jezzie chuyển sang số bốn, rồi số năm. Chiếc BMW gầm lên đanh gọn và nuột nà bên dưới chúng tôi, bóng đèn pha duy nhất của nó rọi xuyên con đường bằng thứ ánh sáng mời gọi.
Jezzie chuyển làn đường dễ dàng và liên tục khi chúng tôi vào số bốn, sau đó tăng lên tốc độ tối đa với số năm. Chúng tôi chạy tốc độ một trăm chín mươi ki lô mét một giờ trên đại lộ George Washington, sau đó là hai trăm mười ki lô mét trên đại lộ 95. Jezzie từng bảo tôi là cô chưa bao giờ lấy xe ra mà không đặt tốc độ ít nhất là một trăm sáu mươi ki lô mét một giờ. Tôi tin điều đó.
Chúng tôi không ngừng bay vút qua thời gian và không gian cho tới lúc giảm tốc độ rồi dừng lại tại một trạm xăng Mobil xập xệ ở Lumberton, North Carolina.
Lúc đó đã gần sáu giờ sáng. Trông chúng tôi chắc hẳn phải thuộc loại điên nhất mà nhân viên trạm xăng từng nhìn thấy. Một người đàn ông da đen; một phụ nữ da trắng tóc vàng. Chiếc mô tô xả khói mù mịt.
Giống như trong lời bài hát “Buổi tối nóng bỏng ở thị trấn xưa”vậy.
Người phục vụ ở trạm xăng trông không được vui vẻ lắm. Cậu ta đeo miếng đệm mút trượt ván bên ngoài chiếc quần bò nông dân màu xanh xám. Cậu ta mới ngoài đôi mươi, để một trong những kiểu tóc vuốt nhọn hay kiểu “vận động viên trượt băng” mà người ta thường thấy trên các bãi biển California hơn là ở khu vực này. Làm thế nào mà kiểu tóc này có thể lan tới Lumberton, North Carolina nhanh đến vậy? Người ta đã trở nên rồ dại hơn chút rồi chăng? Hay các ý tưởng được tự do lan truyền?
“Chào cậu, Rory.” Jezzie mỉm cười với cậu ta.
Cô nhìn liếc giữa hai cột bơm xăng và nháy mắt với tôi.
“Rory làm ca từ mười một giờ đêm đến bảy giờ sáng ở đây. Trạm xăng duy nhất luôn mở cửa trong bán kính tám mươi ki lô mét. Đừng hé miệng với ai mà anh không tin tưởng nhé.” Cô hạ giọng. “Rory bán đủ thứ thượng vàng hạ cám quanh khu vực này. Bất cứ thứ gì người ta cần để chịu được qua đêm. Ma túy tổng hợp, nha phiến, thuốc an thần.”
Jezzie hơi dài giọng, nghe như rót mật vào tai. Mái tóc vàng xõa tung, tôi cũng thích thế. “Thuốc lắc, ma túy đá.” cô tiếp tục “bảng thực đơn”.
Rory lắc đầu nhìn Jezzie, như thể cô bị điên vậy. Tôi đoán là cậu ta thích cô. Cậu ta vuốt những sợi tóc trong tưởng tượng khỏi mắt. “Xem ai đây nào,” cậu ta nói. Một thanh niên rất hoạt bát.
“Đừng ngại Alex.” Jezzie lại mỉm cười với anh chàng nhân viên phục vụ trạm xăng. Mái tóc vuốt nhọn khiến cậu chàng cao thêm hơn bảy phân. “Anh ấy ổn mà. Anh ấy chỉ là một cảnh sát nữa đến từ Washington”.
“Ôi, trời! Jezzie, cô là đồ chết tiệt! Lạy Chúa! Cô và đám bạn cảnh sát của cô.” Rory xoay tròn trên đế đôi giày kỹ sư của cậu ta như thể bị gí cả bó đuốc vào người. Cậu ta đã chứng kiến quá nhiều chuyện điên rồ ở đây khi làm công việc trực phòng cấp cứu ngoài tuyến đường liên bang. Hai chúng tôi chắc hẳn là điên rồi. Mà tôi biết rồi, không phải nói thêm nữa. Đám bạn cảnh sát kia là gì?
Gần mười lăm phút sau, chúng tôi đã ở căn nhà bên hồ của Jezzie. Đó là một ngôi nhà hình chữ A nhỏ nhắn nằm ngay cạnh mặt nước, bao quanh là đám cây linh sam và bạch dương. Thời tiết gần như hoàn hảo. Tiết trời cuối thu tới muộn hơn bình thường. Tình trạng nóng lên toàn cầu vẫn tiếp diễn.
“Em đã không nói cho anh biết rằng em sinh ra trong gia đình thượng lưu,” tôi nói với Jezzie khi chúng tôi đi xuống con đường quanh co đẹp tựa tranh vẽ dẫn tới ngôi nhà.
“Không hẳn đâu, Alex. Ông em để lại nơi này cho mẹ em. Ông là một kẻ du thủ du thực và là một đạo chích. Ông kiếm được rất ít tiền lúc còn sống. Đó là người duy nhất trong gia đình em làm nghề đó. Gieo nhân nào gặt quả ấy.”
“Người ta nói thế đấy.”
Tôi nhảy ra khỏi xe, rồi ngay lập tức kéo dãn lưng và hai cẳng chân. Chúng tôi đi vào trong nhà. Cửa nhà không khóa, việc ấy khiến đầu óc tôi phải “căng ra” một chút.
Jezzie kiểm tra chiếc tủ lạnh được ních chặt đồ. Cô bật băng nhạc Bruce Springsteen rồi dạo bước ra phía ngoài.
Tôi theo cô đi về phía mặt nước xanh thẫm, lung linh. Một cầu tàu mới được xây dựng trên đó. Một lối đi hẹp dẫn tới một cầu tàu rộng hơn có vài chiếc ghế được bắt vít vào sàn và một cái bàn. Tôi có thể nghe thấy giai điệu của album Nebraska.
Jezzie cởi đôi bốt, rồi tiếp đó là đôi tất chân kẻ sọc xanh dài tới đầu gối. Cô nhúng một chân xuống mặt nước phẳng lặng như tờ.
Đôi chân dài của cô có nét đẹp khỏe khoắn hoàn mỹ. Hai bàn chân cũng dài, khuôn hình duyên dáng, đẹp đẽ hết mức. Trong chốc lát, Jezzie khiến tôi nhớ lại những quý cô đã học Đại học Florida, Miami, Nam Carolina, Vanderbilt. Tôi không thể tìm ra chỗ nào không đặc biệt trên cơ thể cô.
“Anh có tin không, nước ở đây khoảng hơn hai mươi độ đấy,” cô mỉm cười dịu dàng.
“Ngay lúc này hả?”
“Đúng là thế. Ngay lúc này. Anh chơi hay nghỉ đây?”
“Những người hàng xóm sẽ nói gì chứ? Anh không mang theo đồ tắm. Hay bất cứ thứ gì khác.”
“Đó là kế hoạch cơ bản - không kế hoạch. Hãy tưởng tượng nhé. Một ngày thứ Bảy trọn vẹn không có kế hoạch gì. Không xét xử. Không phỏng vấn báo chí. Không có những cơn giận dữ từ gia đình Dunne. Giống như Thomas Dunne trên chương trình Larry King tuần này. Phàn nàn về việc điều tra đã dẫn tới phiên tòa xét xử, bêu tên em ở khắp nơi. Không có vụ bắt cóc gây chấn động nào đè nặng lên vai anh. Chỉ có hai chúng mình ở đây giữa một nơi xa xôi, hẻo lánh.”
“Anh thích nghe câu đó,” tôi nói với Jezzie. “Giữa một nơi xa xôi, hẻo lánh.” Tôi nhìn quanh, dõi theo đường viền nơi đám cây linh sam gặp bầu trời xanh trong trẻo.
“Vậy thì đó sẽ là tên chúng ta đặt cho nơi này nhé. “Xa Xôi Hẻo Lánh, Bắc Carolina.”
“Nghiêm túc đi nào Jez. Thế còn về những người hàng xóm thì sao? Chúng mình đang ở bang Tarheel phải không? Anh không muốn bị dính nhựa đường vào gót chân đâu nhé[1].”
Cô cười. “Sẽ chẳng có ai trong bán kính ít nhất vài dặm đâu Alex. Không có căn nhà nào khác, anh tin hay không thì tùy. Hãy còn quá sớm để gặp ai đó, ngoại trừ những người đi câu cá vược.”
“Anh cũng không muốn gặp mấy người đi câu cá vược ở vùng Tarheel xa xôi hẻo lánh này.” Tôi nói. “Trong mắt họ, có lẽ anh là một con cá vược đen. Anh đọc cuốn Deliverance của James Dickey rồi.”
“Tất cả những người câu cá đều đi về tận cùng phía Nam của hồ. Tin em đi Alex. Để em cởi đồ cho anh. Thả lỏng hơn chút nào.”
“Chúng mình sẽ cởi đồ cho nhau.” Tôi đầu hàng và thả trôi bản thân theo Jezzie, theo nhịp điệu chậm rãi của buổi sáng hoàn hảo.
Trên cầu tàu của con vịnh, chúng tôi cởi đồ cho nhau. Mặt trời buổi sáng ấm áp dễ chịu và tôi cảm nhận được làn gió dịu nhẹ thổi từ hồ đang ve vuốt làn da trần của chúng tôi.
Tôi thử nhiệt độ nước bằng bàn chân và mắt cá chân khéo léo của mình. Jezzie đã không nói quá về nhiệt độ.
“Em không nói dối anh mà. Em chưa bao giờ làm vậy,” cô nói rồi lại mỉm cười.
Rồi Jezzie lao xuống nước bằng một động tác hết sức hoàn hảo, gần như không làm tóe lên chút nước nào.
Tôi bơi theo luồng bong bóng sủi tăm nhẹ nhàng của cô. Khi lao mình xuyên vào làn nước, tôi nghĩ: một người đàn ông da đen và một phụ nữ da trắng xinh đẹp đang bơi với nhau.
Ở giữa miền Nam. Năm 1993, sau Công nguyên.
Chúng tôi đang liều lĩnh, và có lẽ có chút điên rồ.
Chúng tôi sai ư? Một vài người sẽ nói thế, hoặc ít nhất cũng nghĩ thế. Nhưng tại sao lại sai? Chúng tôi làm tổn thương ai đó vì ở bên nhau ư?
Nước hồ ấm trên bề mặt. Nhưng ở độ sâu một mét rưỡi đến một mét tám thì lạnh hơn nhiều. Nước có màu xanh lam. Có lẽ là do dòng nước ngầm. Gần đáy, tôi có thể cảm thấy những luồng nước mạnh tác động vào phần ngực và chỗ kín của mình.
Một ý nghĩ chợt nảy ra trong tôi. Có lẽ nào chúng tôi đang yêu nhau sâu sắc? Đó có phải là cảm giác của tôi lúc này không? Tôi ngoi lên hít thở.
“Anh đã chạm tới đáy hồ rồi à? Anh phải chạm tới đáy hồ ở lần lao xuống nước đầu tiên trong ngày đấy”.
“Nếu không thì sao?” tôi hỏi Jezzie.
“Nếu không anh sẽ là một con gà chết nhát, anh sẽ bị chết đuối hoặc bị lạc mãi mãi trong những cánh rừng sâu trước khi ngày tàn. Đó là một chuyện có thật. Em đã thấy chuyện ấy xảy ra rất nhiều, rất nhiều lần ở Nơi Xa Xôi Hẻo Lánh này rồi.”
Chúng tôi chơi đùa như những đứa trẻ dưới hồ. Trước thời điểm ấy cả hai đều đã làm việc rất vất vả. Quá vất vả - mất gần một năm cuộc đời.
Có một cái thang làm bằng gỗ tuyết tùng, cách dễ dàng để leo trở lại cầu tàu. Cái thang mới được đóng. Tôi còn ngửi thấy mùi gỗ tươi. Không thấy có mảnh vụn nào vương lại. Tôi băn khoăn liệu có phải Jezzie đã tự đóng chiếc thang - trong kỳ nghỉ của cô - chỉ ngay trước vụ bắt cóc.
Chúng tôi bám vào thang, và bám vào nhau. Ở đâu đó xa xa trên hồ, đám vịt trời đang kêu. Thật là một âm thanh thú vị. Trên mặt nước đang trải ra trước chúng tôi có vài gợn sóng. Những con sóng nhỏ vỗ tí tách dưới cằm Jezzie.
“Em yêu anh những lúc thế này. Khi anh dễ bị tổn thương,” cô nói. “Con người thực của anh bắt đầu lộ diện.”
“Anh có cảm giác mọi thứ không thật trong suốt một thời gian dài,” tôi nói với Jezzie. “Vụ bắt cóc. Cuộc truy lùng Soneji. Phiên tòa ở Washington.”
“Đây là điều duy nhất có thực vào lúc này. Phải không? Em thích ở bên anh lắm.” Jezzie ngả đầu lên ngực tôi.
“Em thích lắm à?”
“Vâng. Em thích lắm. Mọi thứ đơn giản biết mấy, anh thấy không?” Jezzie chỉ tay về phía khung cảnh hồ bao la đẹp như tranh vẽ, về phía những vòng cây linh sam dày đặc. “Anh không thấy sao? Tất cả quá tự nhiên. Mọi thứ sẽ ổn. Em hứa đấy. Sẽ không có người đánh cá vược nào chen vào giữa hai chúng ta.”
Jezzie nói đúng. Lần đầu tiên sau một khoảng thời gian rất dài, tôi cảm thấy mọi việc đều có thể ổn thỏa - mọi thứ có thể xảy ra từ thời điểm ấy trở đi. Mọi thứ sẽ chậm rãi, đơn giản và tốt đẹp hết mức có thể. Chẳng ai trong chúng tôi muốn những ngày cuối tuần kết thúc.
❀ ❀ ❀
[1] Tarheel là tên gọi khác của Bắc Carolina, “tar” là nhựa đường còn “heel” là gót chân