Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 79 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

❊ ❊ ❊

CÁC NHÂN VIÊN CẤP CAO CỦA DISNEY đỗ những chiếc ô tô của chúng tôi ở khu Pluto, hàng hai mươi tư. Một chiếc xe điện làm từ sợi thủy tinh đang đợi ở đó để đón chúng tôi và đưa tới phà.

“Theo anh thì tại sao Soneji lại chỉ đích danh anh?” Bill Thompson nói khi chúng tôi ra khỏi xe. “Có ý kiến nào không, Alex?”

“Có lẽ khi ở Washington thủ phạm đã biết thông tin về tôi qua những bài báo,” tôi đáp. “Có lẽ tên này biết rằng tôi là chuyên gia tâm lý và điều đó khiến hắn chú ý. Chắc chắn tôi sẽ hỏi hắn về chuyện ấy. Khi tôi gặp hắn.”

“Cứ thoải mái về hắn đi,” Thompson đưa ra lời khuyên. “Tất cả những gì chúng ta muốn là đưa được con bé trở về.”

“Đó là tất cả những gì tôi muốn,” tôi nói. Thực ra cả hai chúng tôi đều làm bộ. Chúng tôi muốn Maggie Rose được an toàn, nhưng cũng muốn tóm cổ Soneji nữa. Chúng tôi muốn bắt hắn ngay ở Công viên Disney.

Thompson quàng tay qua vai tôi khi cả hai đứng trong khu đỗ xe. Bắt đầu có chút tình thân dễ chịu. Sampson và cả Jezzie Flanagan cùng chúc tôi may mắn. Các đặc vụ FBI đều tích cực hỗ trợ bọn tôi, ít ra là ở thời điểm này.

“Cậu cảm thấy thế nào?” Sampson kéo riêng tôi ra mất một lúc. “Cậu thấy ổn với toàn bộ chuyện chết tiệt này chứ? Hắn yêu cầu đích danh cậu, nhưng cậu không buộc phải đi đâu.”

“Tớ ổn. Hắn sẽ không làm hại tớ. Tớ đã quen với mấy tay tâm thần rồi, nhớ chứ?”

“Bản thân cậu cũng là một tay tâm thần, anh bạn ạ.”

Tôi cầm lấy chiếc cặp chứa tiền chuộc. Rồi một mình leo lên chiếc xe điện màu cam sáng. Nắm chặt lấy thanh nắm phía trên đầu, tôi hướng về Vương quốc Thần kỳ, nơi tôi sẽ trao tiền để đổi lấy Maggie Rose Dunne.

Bây giờ là mười hai giờ bốn mươi bốn phút trưa. Tôi đến sớm sáu phút.

Chẳng ai chú ý đến tôi khi tôi di chuyển cùng dòng người chật cứng về phía các dãy quầy bán vé và cửa xoay ở Trung tâm vé của Vương quốc Thần kỳ. Việc gì họ phải để ý chứ?

Chắc hẳn Soneji cố tình chọn nơi đông người. Tôi nắm chiếc cặp chặt hơn. Tôi cảm thấy rằng miễn là có tiền chuộc, tôi sẽ đảm bảo an toàn được cho Maggie Rose.

Liệu hắn có dám đưa con bé theo không? Bản thân hắn có ở đây không? Hay toàn bộ chuyện này là bài kiểm tra dành cho chúng tôi? Bây giờ chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Tâm lý của đám đông ở Công viên Disney là thư thái và thoải mái. Đây hầu hết là các gia đình đi nghỉ, đang vui vẻ dưới bầu trời xanh trong gợn chút mây trắng. Tiếng thông báo đầy dễ chịu vang lên: “Hãy nắm tay trẻ nhỏ, xin đừng quên tư trang của quý khách, và hãy cùng vui chơi trong Vương quốc Thần kỳ.”

Dù ta có mệt mỏi, kiệt sức đến mức nào, vùng đất của trí tưởng tượng cũng đầy mê hoặc. Mọi thứ đều sạch sẽ và an toàn đến mức khó tin. Ta không thể không có cảm giác được bảo vệ tuyệt đối, với tôi đó là một cảm giác kỳ quặc đáng nguyền rủa.

Chuột Mickey, chó Goofy và Bạch Tuyết chào đón mọi người ở những cánh cổng phía trước. Công viên tuyệt vời không chê vào đâu được. Bản Yankee Doodle Dandy phát ra từ những chiếc loa được giấu rất khéo dưới các bụi cây được cắt tỉa.

Tôi có thể cảm thấy tim mình đập dồn dập bên dưới chiếc sơ mi thể thao rộng lùng thùng. Lúc này tôi không còn mối liên hệ nào với lực lượng hỗ trợ. Tôi sẽ như thế cho tới khi thực sự đặt chân vào bên trong Vương quốc Thần kỳ.

Hai lòng bàn tay ẩm ướt nên tôi chùi vào quần. Chuột Mickey đang bắt tay khách ngay phía trước mặt tôi. Thế này thật điên rồ.

Tôi vừa mới đi vào vùng bóng râm trải ra từ Trung tâm vé và Vận chuyển đổ xuống. Chiếc phà đã hiện ra, bản sao thu nhỏ của một chiếc thuyền trên sông Mississippi nhưng không có bánh guồng.

Một người đàn ông mặc áo khoác thể thao và mũ có vành lướt vào bên cạnh tôi. Tôi không biết liệu đây có phải là Soneji hay không. Cảm giác về sự an toàn, được bảo vệ ở Công viên Disney lập tức vỡ tan.

“Thay đổi kế hoạch, Alex. Tôi sẽ đưa anh tới gặp Maggie Rose bây giờ. Xin hãy tiếp tục nhìn thẳng về phía trước. Cho tới giờ thì anh đã làm rất tốt. Chỉ cần tiếp tục như thế là chúng ta có thể về nhà an toàn.”

Một Lọ Lem cao hơn một mét tám mươi bước qua chúng tôi, đi về hướng ngược lại. Trẻ con và người lớn ồ lên khi trông thấy cô.

“Bây giờ quay lại đi, Alex. Chúng ta sẽ đi bộ theo đúng con đường anh đã đi vào đây. Đây có thể là một ngày nghỉ thoải mái. Tùy thuộc vào anh đấy, anh bạn ạ.”

Gã đàn ông điềm tĩnh và tự chủ một cách hoàn hảo, đúng phong thái mà Soneji đã thể hiện trong suốt vụ bắt cóc. Cho tới giờ, mọi thứ đều toát ra vẻ bất khả chiến bại. Hắn đã gọi tôi là Alex. Chúng tôi bắt đầu bước ngược với dòng dịch chuyển của đám đông.

Đầu Lọ Lem với những lọn tóc vàng lúc lắc ở phía trước chúng tôi. Trẻ con cười vui sướng khi thấy nhân vật trong phim và hoạt hình xuất hiện ngoài đời.

“Tôi phải được gặp Maggie Rose trước” là điều duy nhất tôi nói với gã đàn ông đội mũ có vành. Có khả năng hắn là Soneji cải trang không? Tôi không thể biết được. Tôi cần nhìn tay này cho rõ hơn.

“Thế thì tốt. Nhưng nếu bất kỳ ai ngăn chúng ta lại, tôi nói để anh biết ngay bây giờ, thì con bé sẽ chết.” Mũ Có Vành nói rất tự nhiên, như thể hắn đang nói cho một người lạ biết lúc này là mấy giờ.

“Sẽ không ai chặn chúng ta lại,” tôi trấn an hắn. “Mối quan tâm duy nhất của chúng tôi là sự an toàn của con bé.”

Tôi hy vọng rằng điều ấy đúng với tất cả các bên liên quan. Sáng nay tôi đã có cuộc gặp chóng vánh với Katherine và Tom Dunne. Tôi biết rằng tất cả những gì họ quan tâm là đưa được con gái nhỏ của mình về nhà vào đêm nay.

Mồ hôi túa ra khắp người tôi. Tôi không kiểm soát được việc ấy. Nhiệt độ chỉ khoảng ba mươi độ C nhưng độ ẩm lại cao.

Tôi bắt đầu lo về một sự cố do sơ suất gây ra. Ở đây bất kỳ chuyện gì cũng có thể hỏng bét. Chúng tôi đã bao giờ được diễn tập việc này, ở giữa Công viên Disney với những đám đông không thể lường trước của nó đâu.

“Nghe này. Nếu FBI thấy tôi đi ra ngoài, ai đó có thể tiếp cận chúng ta,” tôi quyết định nói với hắn. “Tôi hy vọng là sẽ không như thế,” hắn nói và phát ra tiếng chậc chậc mỉa mai. Đầu hắn lắc qua lắc lại. “Làm thế là vi phạm nghiêm trọng các quy định đấy.”

Dù tên này là ai, khi gặp nguy hiểm hắn vẫn điềm tĩnh một cách khác thường. Hắn từng làm việc này bao giờ chưa? Tôi tự hỏi. Với tôi, dường như chúng tôi đã quay trở lại hướng của các dãy xe điện màu cam. Một trong những chiếc xe điện sẽ đưa chúng tôi trở về khu đỗ xe. Có phải đó là kế hoạch không?

Gã đàn ông quá to lớn nên không thể là Soneji, tôi nghĩ. Trừ phi hắn có cách hóa trang rất tốt và độn nhiều thứ trong người. Suy nghĩ về một diễn viên lại xuất hiện. Tôi cầu Chúa rằng đây không phải kẻ giả danh. Không phải một kẻ đã phát hiện ra điều gì đang diễn ra ở Florida và liên lạc với chúng tôi hòng cuỗm tiền chuộc. Đó sẽ không phải là lần đầu tiên mà trường hợp kiểu này xảy ra trong một vụ bắt cóc.

“Cục Điều tra Liên bang đây! Giơ hai tay lên!” Đột nhiên tôi nghe tiếng quát. Tất cả diễn ra nhanh như điện. Tim tôi như bắn ra khỏi lồng ngực. Họ đang làm cái quái gì đây? Họ đang nghĩ gì vậy?

“Cục Điều tra Liên bang đây!”

Sáu đặc vụ đã bao quanh chúng tôi trong khu đỗ xe. Tất cả đã rút súng ngắn ra. ít nhất một khẩu súng trường đang nhắm vào gã liên lạc, và tức là cũng nhằm vào tôi.

Đặc vụ Bill Thompson đứng đó cùng những người khác. Chúng ta chỉ muốn đưa được con bé trở về, mới lúc trước anh ta đã nói với tôi như vậy.

“Lùi ra! Lùi lại!” Tôi mất bình tĩnh và quát lên với họ. “Tránh xa chúng tôi ra! Rời khỏi đây ngay!”

Bây giờ tôi đã nhìn thẳng vào mặt Mũ Có Vành. Không thể là Gary Soneji. Tôi gần như chắc chắn về điều ấy. Dù là ai, hắn cũng chẳng cần quan tâm liệu mình bị nhận dạng hoặc chụp ảnh ở Orlando hay không.

Tại sao lại thế? Làm sao mà tay này có thể bình thản như vậy?

“Nếu các anh bắt tôi, con bé sẽ chết,” gã đàn ông nói với các đặc vụ FBI bao vây chúng tôi. Hắn lạnh như băng. Đôi mắt lạnh lẽo vô hồn. “Không gì có thể ngăn nổi chuyện ấy. Tôi không thể làm gì. Các anh cũng không. Nó đang gặp rắc rối.”

“Bây giờ con bé còn sống chứ?” Thompson tiến lên một bước về phía gã đàn ông. Trông như thể anh ta có thể tấn công hắn - việc tất cả chúng tôi đều muốn làm.

“Nó vẫn còn sống. Cách đây chừng hai tiếng tôi đã thấy nó. Nó sẽ được tự do về nhà trừ phi các anh làm hỏng chuyện này. Và các anh đang làm hỏng chuyện bằng cách làm ầm ĩ lên. Bây giờ chỉ cần lùi lại, đúng như viên thanh tra nói. Lùi lại đi, anh bạn.”

“Làm thế nào chúng tôi biết rằng anh là người của Soneji?” Thompson hỏi.

“1. Mười triệu. 2. Disney World, Orlando - Thế giới Thần kỳ. 3. Đỗ xe ở khu Pluto, hàng hai mươi tư.” Gã đội mũ có vành đọc chính xác những từ của bức thông điệp đòi tiền chuộc.

Thompson đứng yên. “Chúng ta sẽ đàm phán về việc thả con bé. Đàm phán. Anh làm theo cách của chúng tôi.”

“Cái gì? Và giết đứa nhỏ à?” Jezzie Flanagan bước thẳng lên phía sau Thompson và lực lượng của FBI.

“Bỏ súng của các anh xuống,” cô nói dứt khoát. “Để cho thanh tra Cross thực hiện vụ trao đổi. Nếu làm theo cách của các anh và con bé chết, tôi sẽ nói cho mọi phóng viên ở nước này biết. Tôi thề là sẽ làm điều đó, Thompson. Tôi thề với Chúa là thế.”

“Tôi cũng sẽ làm thế,” tôi nói với tay đặc vụ FBI. “Tôi nói thật đấy.”

“Đây không phải hắn. Đây không phải Soneji,” cuối cùng Thompson cũng lên tiếng. Anh ta nhìn đặc vụ Scorse và lắc đầu vẻ ghê tởm. “Để họ đi,” anh ta ra lệnh. “Cross và tiền chuộc đến chỗ Soneji. Đó là quyết định.”

Gã liên lạc lạnh băng cùng tôi lại bắt đầu bước - tôi thì run lên. Người ta đang chằm chằm nhìn khi chúng tôi tiếp tục hành trình về phía những chiếc xe điện màu cam. Tôi cảm thấy mọi chuyện dường như hoàn toàn không có thực. Một lát sau chúng tôi đã ở trong một trong những chiếc xe điện. Cả hai ngồi xuống.

“Bọn khốn,” gã liên lạc lẩm bẩm. Đó là dấu hiệu đầu tiên thể hiện cảm xúc của hắn. “Suýt nữa bọn nó phá hỏng hết mọi thứ.”

Chúng tôi dừng lại bên một chiếc Nissan Z còn mới ở khu Donald, hàng sáu. Chiếc xe có màu xanh sẫm, với lớp kính được phủ sơn xám. Trong chiếc xe thể thao này không có ai.

Mũ Có Vành nổ máy, rồi chúng tôi lại trở ra phía đường 1-4. Vào buổi trưa hầu như không có xe cộ rời khỏi công viên. Một ngày nghỉ thoải mái, hắn đã nói thế.

Chúng tôi quay lại về phía sân bay quốc tế Orlando. Về phía Đông. Tôi cố buộc gã đàn ông phải mở miệng song hắn chẳng có gì để nói với tôi.

Có lẽ tay liên lạc không điềm tĩnh và tự chủ đến thế. Có lẽ lúc nãy hắn cũng sợ đến bĩnh ra quần. Cục đã suýt phá hỏng mọi chuyện; đây không phải lần đầu tiên. Thực ra, động thái ở công viên có lẽ chỉ là động tác giả, không hơn. Khi nghĩ về điều đó, tôi nhận thấy rằng đó là cơ hội cuối cùng của họ để đàm phán việc thả Maggie Rose Dunne.

Hơn nửa giờ trôi qua, chúng tôi tiến vào khu dành cho máy bay riêng, qua nhà ga chính sân bay Orlando vài dặm. Bây giờ là một rưỡi chiều. Vụ trao đổi sẽ không diễn ra ở Công viên Disney.

“Bức thông điệp hứa rằng đến một giờ mười lăm việc này sẽ xong,” tôi nói khi cả hai ra khỏi chiếc Nissan. Một cơn gió nóng nhiệt đới từ phía bên kia sân bay thổi vào chúng tôi. Mùi nhựa đường nóng và dầu diesel đặc quánh.

“Thông điệp đó nói dối đấy,” gã liên lạc nói. Hắn lại lạnh như băng. “Đây là máy bay của chúng ta. Bây giờ chỉ có anh và tôi. Hãy cố khôn ngoan hơn bọn FBI, Alex. Không nên cứng nhắc quá.”

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.