Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 89

❊ ❊ ❊

TÔI CHẠY XUỐNG PHÒNG LÀM VIỆC và chộp lấy khẩu súng lục. Tôi biết tên sát nhân đã có kế hoạch - phòng khi hắn phải bỏ chạy. Từng bước một đã được tính toán kỹ lưỡng cả trăm lượt. Hắn sống trong thế giới ảo tưởng của mình chứ không phải trong thế giới thực.

Tôi nghĩ có lẽ hắn sẽ rời khỏi nhà của chứng tôi. Bỏ chạy, để hắn có thể tấn công lần nữa. Tôi đang bắt đầu nghĩ giống hắn ư? Tôi nghĩ là thế. Thật đáng sợ.

Cửa trước nhà mở rộng. Tôi đã đúng hướng. Cho tới lúc này là thế. Máu vương khắp lớp thảm. Phải chăng hắn đã để lại dấu vết cho tôi?

Gary SonejiMurphy sẽ đi đâu nếu hắn gặp trục trặc trong nhà chúng tôi? Tên này luôn có kế hoạch dự phòng. Đâu sẽ là chỗ hoàn hảo? Một hành động hoàn toàn bất ngờ chăng? Tôi thấy thật khó để suy nghĩ khi máu đang rỉ ra từ bên sườn và vai trái.

Tôi lảo đảo bước ra ngoài và nhập vào bóng tối của buổi tinh mơ và cái lạnh cắt da thịt. Đường phố lặng yên hơn lúc nào hết. Mới bốn giờ sáng. Tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất về nơi tên sát nhân có thể đã tới.

Tôi tự hỏi liệu hắn có nghĩ rằng tôi sẽ cố đuổi theo hắn không. Phải chăng hắn cũng đang chờ đợi tôi xuất hiện? SonejiMurphy lại đi trước tôi một bước ư? Cho tới giờ thì hắn vẫn luôn như thế. Tôi sẽ phải đi trước hắn - chỉ một lần này thôi.

Tuyến tàu điện ngầm Metro nằm ở phố số 5, cách nhà tôi một khối nhà. Khu đường hầm vẫn đang được xây dựng, nhung vài đứa trẻ sống ở khu này đã xuống đó để đi bộ qua bốn khối nhà tới Capitol Hill... dưới mặt đất.

Tôi nửa tập tễnh nửa chạy tới lối dẫn xuống hệ thống tàu điện ngầm. Tôi thấy đau đớn nhưng chẳng hề bận tâm. Hắn đã đột nhập nhà tôi. Hắn đã săn đuổi các con tôi.

Tôi đi xuống đường hầm. Tôi lôi khẩu súng lục từ chiếc bao đeo qua vai quàng phía ngoài áo sơ mi.

Mỗi bước tôi đi như chích một mũi kim vào sườn. Đau đớn, tôi bắt đầu đi theo chiều dài của đường hầm trong tư thế lom khom của người đi săn.

Có thể hắn đang theo dõi tôi. Có thể hắn đã chờ tôi đến đây chăng? Tôi bước tiếp theo đường hầm. Đó có thể là cái bẫy. Có quá nhiều chỗ cho hắn ẩn nấp.

Tôi đi tới tận cuối đường hầm. Không có bất kỳ một vết máu nào. SonejiMurphy đã không ở dưới đường hầm. Hắn đã thoát thân theo đường khác. Một lần nữa hắn đã trốn thoát.

Khi dòng adrenaline chậm dần, tôi cảm thấy yếu đi, mệt lử và mất phương hướng. Tôi leo lên những bậc đá dẫn ra khỏi đường hầm.

Những người sinh hoạt về đêm đi lại từ phía cửa hàng sách báo Metro và từ phía điểm phục vụ ăn uống suốt đêm của Fox. Chắc hẳn trông tôi thảm hại lắm. Máu lấm lem khắp người. Dù vậy, không ai dừng lại. Không một ai. Tất cả bọn họ đều đã gặp quá nhiều những thứ ghê rợn thế này tại thủ đô rồi.

Cuối cùng tôi bước tới trước mặt một người lái xe tải vừa quẳng xuống một bọc báo Washington Post. Tôi bảo anh ta rằng tôi là cảnh sát. Tôi cảm thấy hơi sốt vì mất máu. Có phần chóng mặt vào lúc này.

“Tôi không làm gì sai đâu,” anh ta nói với tôi.

“Anh đâu có bắn tôi, đúng không đồ khốn?”

“Không. Nhưng anh là thứ gì vậy, đồ điên? Anh có thật là cảnh sát không đấy?”

Tôi buộc anh ta dùng chiếc xe chuyển phát báo của mình đưa tôi về nhà. Trong suốt thời gian xe chạy qua sáu khối nhà, người đàn ông đó thề là sẽ kiện thành phố.

“Kiện Thị trưởng Monroe ấy,” tôi bảo anh ta. “Kiện tay khốn Monroe ấy.”

“Anh là cảnh sát thật hả?” anh ta hỏi lại. “Anh không phải là cảnh sát.”

“Đúng, tôi là cảnh sát.”

Xe tuần tra của cảnh sát và mấy chiếc xe cứu thương đã tập trung ở nhà tôi. Đây lại là một cơn ác mộng nữa của tôi - chính là cảnh tượng này. Trước đây chưa bao giờ cảnh sát và cứu thương đến nhà tôi thế này.

Sampson cũng đã ở đó. Cậu ta khoác chiếc áo khoác da màu đen phủ ngoài chiếc áo len chui đầu hiệu Baltimore Orioles nhàu nhĩ. Cậu ta còn đội chiếc mũ lưỡi trai có được từ chuyến du lịch Hoodoo Gurus.

Sampson nhìn tôi như thể tôi bị điên. Ánh đèn cấp cứu xanh đỏ xoay tít phía sau cậu ta. “Có chuyện gì thế? Trông cậu không khỏe lắm. Cậu ổn chứ, anh bạn?”

“Bị đâm hai nhát bằng dao săn. Không tệ như lần chúng ta bị bắn ở Garfield đâu.”

“Ờ. Chắc chắn trông phải tệ hơn thực tế nhiều. Tớ muốn cậu nằm xuống bãi cỏ này. Nằm xuống đây đi, Alex.”

Tôi gật đầu và lảng khỏi chỗ Sampson. Tôi phải kết thúc chuyện này. Dù thế nào, mọi việc cũng phải kết thúc.

Mấy người ở đội cứu thương cố thuyết phục tôi nằm xuống bãi cỏ. Bãi cỏ bé xíu nhà chúng tôi. Hoặc đưa tôi lên chiếc cáng của họ.

Tôi có một ý khác. Cánh cửa trước đã được để mở toang. Hắn đã để mở cánh cửa dẫn vào nhà tôi. Tại sao hắn làm thế?

“Tôi sẽ trở lại ngay,” tôi nói với các nhân viên cứu thương khi đi qua họ. “Hãy cứ giữ cái cáng ở đó.”

Mọi người hét toáng lên với tôi nhưng tôi vẫn chen lên trước.

Tôi di chuyển lặng lẽ và có chủ đích qua phòng khách rồi vào trong bếp. Tôi mở chiếc cửa nằm chéo với cửa sau nhà rồi lao nhanh xuống cầu thang.

Tôi không thấy gì trong tầng hầm. Không có một chuyển động nào. Không có gì bị thay đổi vị trí. Tầng hầm là ý tưởng hay ho cuối cùng của tôi.

Tôi bước về phía một chiếc thùng gần lò sưởi, chỗ Nana thường đổ đống tất cả quần áo bẩn cho mẻ giặt tiếp theo. Đó là góc tầng hầm nằm xa cầu thang nhất. Không có SonejiMurphy trong căn hầm tối.

Sampson chạy xuống cầu thang tầng hầm. “Hắn không có đây đâu! Ai đó đã thấy hắn ở khu trung tâm rồi. Hắn đang ở đâu đó quanh vòng xoay Dupont.”

“Hắn muốn một màn kịch lớn nữa,” tôi lẩm bẩm. “Đồ-chó-đẻ.”Con Trai Nhà Lindbergh.

Sampson không cố cản tôi đi cùng. Nhìn ánh mắt tôi cậu ta biết rằng dù có muốn cản cũng không được. Hai chúng tôi vội vàng ra xe hơi của Sampson. Tôi nhận ra là mình ổn. Nếu không ổn thì tôi đã ngã rồi.

Một thằng nhãi vô lại sống ở khu này nhìn thấy lớp máu còn dính ở phần trước chiếc áo sơ mi của tôi. “Ông sắp chết hả, Cross? Tốt đấy.” Nó tặng tôi một bài điếu văn.

Chúng tôi mất khoảng mười phút thì xuống tới khu vòng xoay Dupont. Các xe tuần tra cảnh sát đỗ khắp nơi - ánh đèn xanh đỏ kỳ quái nhấp nháy trong ánh bình minh mới ló rạng.

Với hầu hết những tay cảnh sát này, ca đêm đã bị kéo dài quá giờ. Không ai cần một thằng điên chạy rông ở khu trung tâm Washington.

Một màn kịch lớn nữa.

Tao muốn là ai đó.

Trong suốt một giờ tiếp đó hoặc hơn, không có chuyện gì xảy ra trừ việc trời đã sáng hơn. Người đi bộ bắt đầu có mặt quanh vòng xoay. Giao thông đông đúc hơn khi Washington mở cửa để làm ăn.

Những người dậy sớm thấy tò mò và đứng lại hỏi cảnh sát mấy câu. Sẽ không ai trong chúng tôi nói gì với họ, ngoại trừ câu “Xin cứ tiếp tục di chuyển. Xin cứ tiếp tục di chuyển. Không có gì để xem hết.” Lạy Chúa.

Một bác sĩ của bộ phận cứu thương chăm sóc các vết thương cho tôi. Máu chảy ra nhiều hơn dự tính. Tất nhiên anh ta muốn tôi tới ngay bệnh viện. Chuyện đó có thể chờ được. Thêm một màn kịch lớn nữa. Ở vòng xoay Dupont chăng? Hay ở khu trung tâm Washington, DC.? Gary SonejiMurphy rất thích trình diễn ở thủ đô.

Tôi bảo viên bác sĩ để tôi yên và anh ta nghe theo. Tôi xin anh ta vài viên Percodan. Những viên thuốc có tác dụng tạm thời vào lúc này.

Sampson đứng cạnh tôi, miệng rít vài hơi thuốc. “Cậu sẽ ngã lăn quay,” cậu ta nói với tôi. “Đơn giản là cậu sẽ ngã gục. Giống như một con voi châu Phi to đùng bị một cơn đau tim bất ngờ.”

Tôi đang nhấm nháp mấy viên Percodan. “Không phải một cơn đau tim bất ngờ,” tôi bảo cậu ta. “Voi châu Phi to đùng dính vài cú đâm bằng dao. Cũng không phải một con voi đâu. Đó là một con linh dương châu Phi. Loài thú duyên dáng, xinh đẹp và mạnh mẽ.”

Cuối cùng tôi cũng bắt đầu quay lại phía xe của Sampson.

“Cậu có ý tưởng gì à?” cậu ta gọi với theo. “Alex?”

“Ừ. Chúng mình lên đường thôi, chẳng ích gì khi đứng chơ vơ ở vòng xoay Dupont này đâu. Hắn sẽ không nổ súng vào người tham gia giao thông trong giờ cao điểm đâu.”

“Cậu chắc thế chứ, Alex?”

“Tớ chắc chắn đấy.”

Chúng tôi lượn lờ quanh khu trung tâm Washington cho tới gần tám giờ. Mọi thứ càng trở nên vô vọng. Ngồi trong xe, tôi bắt đầu thấy buồn ngủ.

Con linh dương châu Phi to lớn này sắp đổ gục. Những giọt mồ hôi trượt qua lông mày, nhỏ thành dòng xuống mũi. Tôi đang cố nghĩ giống như Gary SonejiMurphy. Hắn có ở khu trung tâm lúc này không? Hay hắn đã chuồn khỏi Washington rồi?

Một mệnh lệnh được truyền qua hệ thống radio của xe hơi lúc bảy giờ năm mươi tám phút.

“Phát hiện nghi phạm ở đại lộ Pennsylvania, gần công viên Lafayette. Nghi phạm có vũ khí tự động. Nghi phạm đang tiến về khu vực Nhà Trắng. Tất cả các xe tuần tra di chuyển về khu vực trên!”

Lại một màn kịch lớn nữa. ít nhất thì cuối cùng tôi cũng đã hiểu được hắn một chút. Khi người ta phát hiện ra nghi phạm thì hắn còn cách số 1600 đại lộ Pennsylvania không tới hai khối nhà. Nghĩa là cách Nhà Trắng hai khối nhà.

Tao muốn là ai đó.

Họ đã xác định được vị trí của hắn ở khoảng giữa một tiệm sửa giày và tòa nhà xây bằng đá cát kết nâu gồm toàn các văn phòng luật. Hắn dùng một chiếc xe Jeep hiệu Cherokee đang đỗ làm chỗ trú ẩn.

Lại có một yếu tố phức tạp khác. Nghi phạm có con tin trong tay. Hắn đã tóm được hai đứa trẻ đang trên đường đi học vào buổi sáng sớm. Bọn trẻ tầm mười một hay mười hai tuổi gì đó, cũng là độ tuổi của Gary khi hắn bị bà mẹ kế giam trong hầm. Có một bé trai và một bé gái. Hình bóng của Maggie Rose và Michael Goldberg gần hai năm trước.

“Tôi là Trưởng bộ phận Cross,” tôi nói và vượt qua hàng rào cảnh sát đã được dựng lên ngang đại độ Pennsylvania.

Nhà Trắng hiện ra rõ ràng từ con phố này. Tôi tự hỏi liệu Tổng thống có đang theo dõi chúng tôi trên truyền hình không. Đã có ít nhất một một chiếc xe đưa tin lưu động của CNN có mặt ở hiện trường.

Một vài chiếc trực thăng của các hãng thông tấn cũng đang bay tới trên đầu. Đây là khu vực hạn chế bay gần Nhà Trắng, vì thế chúng không thể sà xuống quá gần. Ai đó nói rằng Thị trưởng Monroe đang trên đường tới. Gary đã nghĩ tới con mồi lớn hơn. Hắn đã yêu cầu được gặp Tổng thống. Nếu không, hắn sẽ giết hai đứa trẻ.

Như tôi có thể thấy, giao thông trên đại lộ Pennsylvania và các con phố giao cắt với nó đã kẹt cứng. Nhiều lái xe và hành khách đang ra khỏi xe, bỏ phương tiện lại trên phố. Dù vậy vẫn có rất nhiều người ngồi yên để theo dõi sự việc. Nhiều triệu người lúc này cũng đang theo dõi qua truyền hình.

“Cậu có nghĩ là hắn đang hướng về phía Nhà Trắng không?” Sampson hỏi.

“Tớ biết còn một vài bang nữa có thể hắn cũng sẽ tới đấy,” tôi nói.

Tôi nói chuyện với đội trưởng Đội Chiến thuật và Vũ khí Đặc biệt ở phía sau hàng rào. Tôi bảo anh ta rằng mình nghĩ Gary SonejiMurphy sắp sửa bùng cháy trước khi lụi tàn. Anh ta đề nghị làm người châm mồi lửa.

Một chuyên gia đàm phán cũng đã có mặt ở hiện trường. Anh ta quá sẵn lòng trao lại vinh dự đó cho tôi. Rốt cuộc tôi sẽ phải thương lượng một phương án xử lý với SonejiMurphy.

“Chúng ta có cơ hội rồi,” - Sampson túm lấy tôi và nói rất thẳng - “chúng ta sẽ cho hắn một phát súng. Chẳng cần phải khéo léo gì, Alex.”

“Nói điều đó với hắn đi,” tôi bảo Sampson. “Nhưng nếu cậu có cơ hội, hãy giết hắn. Hạ hắn luôn.”

Tôi lấy ống tay áo chùi mặt mấy lần. Tôi đang cực kỳ lo lắng. Tôi cũng thấy buồn nôn và choáng váng. Tôi lấy một chiếc loa chạy pin và bật nút nguồn lên.

Quyền lực đang nằm trong tay tôi. Tôi cũng muốn là một ai đó. Phải vậy không? Rốt cuộc rồi mọi thứ cũng dẫn tới điều đó sao?

“Alex Cross đây” tôi gọi to. Vài gã rỗi hơi trong đám đông reo hò. Còn lại thì hầu như không khí ở con phố trung tâm thủ đô trở nên rất tĩnh lặng.

Một loạt đạn bất ngờ nổ loạn xạ cắt ngang con phố. Tiếng động khá lớn. Tiếng cửa xe hơi vỡ vang khắp trên đại lộ Pennsylvania. Hắn đã gây thiệt hại đáng kể chỉ trong vài giây. Nhưng tôi có thể thấy rằng không có thương vong nào. Hai đứa trẻ vẫn an toàn. Xin chào, mày đã trở lại, Gary.

Rồi có một tiếng nói từ phía bên kia con phố. Tiếng của Gary.

Hắn đang hét lên với tôi. Chỉ có hai chúng tôi. Đó chính là điều hắn muốn ư? Một buổi trưa của riêng hắn ngay giữa thủ đô. Được truyền hình trực tiếp trên cả nước.

“Cho tao thấy mày đi, Tiến sĩ Cross. Bước ra đi, Alex. Thò cái mặt bảnh bao của mày ra cho mọi người thấy đi.”

“Tại sao tôi phải làm thế?” tôi nói qua loa với Soneji.

“Thậm chí đừng có nghĩ tới chuyện ấy,” Sampson thì thầm phía sau tôi. “Cậu mà làm thế, chính tay tớ sẽ bắn cậu đấy.”

Lại một loạt súng nữa nổ từ phía bên kia đại lộ. Loạt đạn này thậm chí còn dài hơn loạt đầu tiên. Washington bắt đầu trông giống như khu trung tâm Beirut. Các máy quay phim và máy ảnh kêu vo vo, lách tách khắp nơi.

Tôi đột ngột đứng lên và ra khỏi phía sau chiếc xe mui kín của cảnh sát. Không quá xa, đủ gần để có thể bị giết chết. Vài gã khốn có mặt ở đây lại hò reo cổ vũ tôi.

“Các đài truyền hình đang có mặt ở đây, Gary,” tôi hét to. “Họ đang quay cảnh này đấy. Họ đang quay tôi khi tôi đứng đây. Tôi sẽ trở thành một ngôi sao lớn. Khởi động chậm chạp, nhưng lại có một cái kết quá tuyệt vời cho tôi.”

SonejiMurphy phá lên cười. Tiếng cười của hắn kéo dài suốt một lúc. Hắn đang lên cơn điên chăng? Hay mắc chứng trầm cảm?

“Rốt cuộc mày cũng đã hiểu tao à?” hắn hét về phía tôi. “Phải không? Mày có biết lúc này tao là ai không? Mày biết tao muốn gì chứ?”

“Tôi nghi ngờ điều đó. Tôi biết là anh đang bị thương. Tôi biết rằng anh nghĩ mình sắp chết. Nếu không thì” - tôi ngừng lại để giọng nói thể hiện được hết vẻ kịch tính đối với hắn - “nếu không thì anh sẽ không để chúng tôi bắt được anh lần nữa.

Thẳng phía bên kia đại lộ Pennsylvania, Soneji/ Murphy đứng dậy từ phía sau chiếc xe Jeep màu đỏ tươi. Hai đứa trẻ vẫn nằm trên vỉa hè sau hắn. Dường như không đứa nào bị thương cho tới lúc này.

Gary hướng về phía tôi và làm động tác cúi chào như trên sân khấu. Trông hắn giống như một cậu bé đúng chất Mỹ, hệt như lúc ở tòa án.

Lúc này tôi đang bước về phía hắn. Mỗi lúc một gần hơn.

“Được đấy,” hắn nói lớn với tôi. “Nói hay lắm. Nhưng tao mới là một ngôi sao.” Hắn bất chợt xoay nòng súng hướng về phía tôi.

Một tiếng súng vang lên phía sau tôi.

Gary SonejiMurphy bay ngược về phía tiệm sửa giày. Hắn rơi xuống vỉa hè rồi lăn một vòng. Cả hai đứa trẻ con tin bắt đầu gào thét. Chứng lồm cồm bò dậy và chạy đi.

Tôi chạy nhanh hết mức có thể ngang đại lộ Pennsylvania. “Đừng bắn!” tôi hét lên. “Ngừng bắn.”

Tôi quay lại và thấy Sampson đứng đó. Khẩu súng lục được trang bị cho sĩ quan cảnh sát của cậu ta vẫn đang nhằm về Gary Murphy. Cậu ta xoay súng hướng lên trời. Hai mắt vẫn dán vào tôi. Cậu ta đã kết thúc việc đó vì cả hai chúng tôi.

Gary nằm bất động trên vỉa hè. Một dòng máu đỏ tươi từ từ tuôn ra từ đầu và miệng hắn. Hắn không cử động. Khẩu súng trường tự động vẫn nắm chặt trong tay.

Tôi bước tới và tước khẩu súng trước tiên. Tôi nghe tiếng camera lách cách phía sau chúng tôi. Tôi sờ vào vai hắn. “Gary?”

Rất thận trọng, tôi lật người hắn lên. Vẫn không cử động. Không có dấu hiệu nào của sự sống. Trông hắn lại giống như một cậu bé đúng chất Mỹ. Hắn đã đến bữa tiệc này với tư cách là chính mình, là Gary Murphy.

Khi tôi nhìn xuống, hai mắt Gary chợt mở rồi trợn ngược. Hắn nhìn thẳng vào tôi. Môi hắn chậm chạp mấp máy.

“Cứu tôi với,” cuối cùng hắn thì thào bằng giọng yếu ớt và nghẹn ngào. “Cứu tôi với, Tiến sĩ Cross. Xin hãy cứu tôi.”

Tôi quỳ xuống gần bên hắn. “Anh là ai?” tôi hỏi hắn.

“Tôi là Gary... Gary Murphy,” hắn đáp.

Chiếu tướng.

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.