“TÊN CHÁU LÀ BOBBI,” con bé đã được dạy phải nói thế. Luôn luôn dùng tên mới. Không bao giờ dùng cái tên cũ.
Không bao giờ là Maggie Rose.
Con bé bị nhốt trong một chiếc xe tải cỡ nhỏ tối màu, hoặc một chiếc xe tải cỡ lớn được che kín. Nó không biết là chiếc xe nào. Nó không biết bây giờ mình đang ở đâu. Cách xa hoặc gần nhà mình đến mức nào. Con bé không biết từ lúc nó bị đưa khỏi trường tới giờ là bao lâu rồi.
Bây giờ suy nghĩ của nó rõ ràng hơn. Gần như trở lại mức bình thường. Ai đó đã mang cho nó quần áo, điều đó có nghĩa là chắc chắn không ai làm gì hại đến nó ngay lúc ấy. Nếu không, tại sao họ lại phải mang quần áo tới?
Chiếc xe tải cỡ lớn hoặc cỡ nhỏ bẩn kinh khủng. Trên sàn không có thảm hay lớp lót. Mặt sàn bốc mùi gì đó giống như mùi hành. Chắc hẳn ai đó đã đem thức ăn lên xe. Người ta trồng hành ở đâu? Maggie Rose cố gắng lục lọi trí nhớ của mình. New Jersey và mạn Bắc New York.
Con bé nghĩ rằng còn có mùi khoai nữa. Có lẽ là củ cải hoặc khoai lang.
Kết hợp mọi chuyện và tập trung suy nghĩ, Maggie Rose đoán có lẽ mình đang bị nhốt ở một nơi nào đó phía Nam. Con bé còn biết gì nữa? Nó có thể luận ra điều gì nữa?
Nó không bị tiêm thuốc nữa, kể từ sau lần đầu tiên. Nó không nghĩ là thầy Soneji có ở quanh đây vài ngày qua. Bà già đáng sợ cũng không ở đây.
Hiếm khi họ nói chuyện với con bé. Khi nói chuyện với nó, họ gọi nó là Bobbi. Tại sao lại là Bobbi?
Con bé xử lý tốt mọi chuyện, nhưng đôi khi nó vẫn cần khóc. Như lúc này. Nó đang nghẹn ngào nức nở. Nhưng cũng không muốn ai nghe thấy tiếng khóc của mình.
Chỉ có một điều duy nhất mang lại cho nó sức mạnh. Điều đó đơn giản nhung có tác động lớn.
Nó vẫn còn sống.
Nó muốn sống hơn bất kỳ điều gì.
Maggie Rose không nhận thấy rằng xe tải đang chạy chậm dần. Chiếc xe xóc nẩy một lúc. Rồi nó dừng hẳn lại.
Con bé nghe thấy tiếng một người trèo ra khỏi buồng lái ở phía trước. Có những tiếng nói rì rầm phát ra. Người ta đã lệnh cho nó không được nói khi ở trong xe, nếu không nó sẽ lại bị bịt miệng.
Một người đẩy cửa mở ra. Ánh nắng ùa vào người con bé. Ngay lúc đó nó không thể nhìn thấy gì.
Khi rốt cuộc đã phân biệt được mọi thứ, Maggie Rose không thể tin vào mắt mình.
“Xin chào,” nó nói bằng giọng thì thầm khẽ khàng nhất, như thể bị mất tiếng. “Tên cháu là Bobbi.”