LÚC TÁM GIỜ BA MƯƠI tối hôm đó, Sampson và tôi đi bộ dọc đại lộ New York. Nó nằm trong khu vực giải trí của cộng đồng dân cư nghèo ở DC. Đó là nơi Sampson và tôi lang thang trong hầu hết các đêm. Nơi ấy là nhà.
Cậu ta chỉ hỏi tôi đang tiếp tục thực hiện công việc như thế nào. “Không ổn lắm, cảm ơn. Cậu thì sao?” tôi trả lời.
Cậu ta biết chuyện Jezzie Flanagan. Tôi kể với cậu ta tất cả những điều mình biết. Âm mưu liên quan đến vụ bắt cóc ngày càng lộ rõ. Tôi chưa bao giờ cảm thấy tồi tệ hơn tối hôm đó. Scorse và Weithas đã vạch ra những nội dung hết sức chi tiết của vụ án liên quan tới Jezzie. Cô đã thực hiện những việc ấy. Không còn nghi ngờ gì nữa. Lời nói dối này dẫn tới những lời dối trá khác. Nếu từng nói dối tôi một lần thì có thể cô đã lừa dối tôi cả trăm lần. Nói dối không chớp mắt. Cô giỏi việc này hơn cả Soneji/ Murphy. Thực sự trơn tru và tự tin.
“Cậu muốn tớ câm miệng lại hả? Hay nói át hết lời cậu?” Sampson hỏi tôi. “Tớ sẽ thực hiện một trong hai cách đó.”
Mặt cậu ta không biểu lộ cảm xúc, như vẫn thường thế. Có lẽ chính cặp kính râm đã tạo ra ấn tượng này, nhưng tôi nghi ngờ điều đó. Sampson giống hệt như khi cậu ta mười tuổi vậy.
“Tớ muốn nói chuyện,” tôi nói với John. “Tớ có thể uống một ly cocktail. Tớ cần nói về những kẻ nói dối bị tâm thần.”
“Tớ sẽ mua cho chúng ta một ít đồ uống,” Sampson nói.
Chúng tôi đi về phía Faces. Đó là quán rượu chúng tôi thường lui tới kể từ hồi mới gia nhập lực lượng cảnh sát. Những người thường lui tới quán Faces không khó chịu với chuyện chúng tôi là những thanh tra cứng rắn và cương quyết ở DC. Vài người trong số họ thậm chí còn thừa nhận rằng chứng tôi mang lại nhiều điều tốt hơn là điều xấu cho khu vực này.
Đám đông ở Faces phần lớn là người da đen, nhưng người da trắng cũng ghé vào nghe nhạc jazz. Và để học nhảy cùng cách ăn mặc.
“Jezzie là người đã chỉ định Devine và Chakely ngay từ đầu à?” Sampson nhắc lại sự kiện đó khi chúng tôi đứng chờ đèn đỏ ở phố số 5.
Vài gã thanh niên địa phương dò xét chúng tôi từ vị trí trông chừng của chúng trước cửa hàng gà rán Popeye. Thời trước, những loại rác rưởi đường phố tương tự cũng sẽ đứng ở góc đó, chỉ không mang theo tiền hay súng trong túi nhiều đến thế. “Chào những người anh em.” Sampson nháy mắt với đám côn đồ. Cậu ta khiêu khích, làm bọn chúng khó chịu. Chẳng tay nào phản ứng lại.
“Đúng vậy, đó là cách thức mọi chuyện bắt đầu. Devine và Chakely là một trong các đội được chỉ định bảo vệ Bộ trưởng Goldberg và gia đình ông ta. Họ làm việc dưới sự chỉ huy của Jezzie.”
“Và chưa bao giờ có ai nghi ngờ họ?” cậu ta hỏi tôi.
“Thoạt đầu thì không. FBI đã xác minh thông tin về hai người đó. Họ xác minh thông tin về tất cả mọi người. Nhật ký công việc của Chakely và Devine đã bị tách riêng. Đó là khi họ bắt đầu bị nghi ngờ. Một chuyên gia phân tích hoạt động nội bộ nào đó tại Cục đã phát hiện thấy rằng những biên bản, nhật ký đã bị sửa chữa. Họ có nhân sự đông gấp hai mươi lần của ta. Bên cạnh đó, FBI cũng đã lấy đi những trang nhật ký bị sửa chữa, vì thế chẳng ai trong chúng ta phát hiện ra điều đó.”
“Devine và Chakely đã bắt gặp Soneji đang theo dõi một trong những đứa trẻ. Đó là cách toàn bộ trò này bắt đầu? Trò nẫng tay trên.” Sampson lúc này đã nắm được tổng quan của sự việc.
“Họ đã bám theo Soneji và chiếc xe tải của hắn ra tới nông trại ở Maryland. Họ nhận ra là mình đang bám theo một tên bắt cóc tiềm tàng. Ai đó đã nảy ra ý tưởng bắt cóc lại những đứa trẻ sau khi vụ bắt cóc thực sự xảy ra.”
“Ý tưởng trị giá mười triệu đô la.” Sampson trừng mắt. “Liệu có phải cô Jezzie Flanagan đã tham gia ngay từ lúc đầu không?”
“Tớ không biết. Tớ nghĩ là có đấy. Lúc nào đó tớ sẽ phải hỏi cô ấy chuyện này.”
“Ờ ờ.” Sampson gật đầu đồng ý với mạch trao đổi. “Lúc này cậu có tỉnh táo hay không đấy?”
“Tớ cũng chẳng biết nữa. Nếu cậu đã gặp ai đó có thể nói dối theo cách của cô ấy, điều đó sẽ thay đổi quan điểm của cậu về mọi thứ. Chuyện này thật khó xử lý, bạn ạ. Cậu đã bao giờ nói dối tớ chưa thế?”
Sampson nhe răng cười. Điệu bộ nửa như cười, nửa như gầm gừ. “Theo tớ thì có vẻ như cái đầu cậu không được tỉnh táo.”
“Có vẻ như thế thật,” tôi thừa nhận. “Tớ đã có những ngày vui vẻ hơn. Nhưng tớ cũng đã có những ngày tồi tệ hơn thế này. Thôi chúng ta uống bia đi.”
Sampson chào theo kiểu xạ thủ với đám du côn ở góc đường. Chúng phá lên cười và ra dấu kín báo hiệu đã thấy. Cảnh sát và đám ăn cướp ở cùng một khu. Chúng tôi băng qua đường tới quán Faces. Phớt lờ đi một chút.
Quán rượu đang rất đông, và sẽ cứ như thế cho tới lúc đóng cửa. Những người biết Sampson và tôi lên tiếng chào. Một phụ nữ tôi từng hẹn hò cũng đang ngồi trong quán rượu. Đó là một người làm công tác xã hội rất xinh đẹp và nhã nhặn từng làm việc với Maria.
Tôi tự hỏi vì sao mối quan hệ đó chẳng đi tới đâu. Vì một khiếm khuyết tính cách nào đó thẳm sâu trong tôi ư? Không. Không thể như thế.
“Cậu có thấy Asahe đằng kia không?” Sampson ra hiệu.
“Tớ là thanh tra mà. Tớ thấy hết mọi thứ, vậy đó. Không để mánh nào qua mắt,” tôi nói với cậu ta.
“Có lẽ cậu nên hơi tiếc cho bản thân đấy. Hơi mỉa mai, tớ muốn nói vậy. Hai cốc bia. À không, cho bốn cốc đi,” cậu ta nói với người phục vụ.
“Tớ sẽ vượt qua chuyện đó,” tôi bảo Sampson. “Cậu cứ chờ xem đi. Chỉ là tớ chưa bao giờ đưa cô ấy vào danh sách tình nghi. Sai lầm của tớ.”
“Cậu là người cứng cỏi mà. Thừa hưởng gien từ người bà khó tính của cậu. Chúng ta sẽ giúp cậu ngon lành trở lại,” Sampson nói với tôi. “Cũng phải chấn chỉnh lại cả cái thân cô ta nữa. Cái cô nàng Jezzie ấy.”
“Cậu cũng thích cô ấy phải không John? Trước khi chuyện này xảy ra ấy.”
“À ừ. Chẳng có gì để không thích cả. Cô ả nói dối giỏi thật đấy Alex. Cô ta quả có tài, kẻ giỏi nhất tôi từng thấy kể từ khi xem phim Body Heat,” Sampson nói. “Và không nhé, tớ chưa bao giờ nói dối cậu, người anh em ạ. Ngay cả khi tớ nên làm thế.”
Phần khó khăn nhất tới sau khi Sampson và tôi rời quán Faces đêm đó. Tôi đã nốc vài cốc bia nhưng vẫn rất tỉnh táo và gần như tê dại trước những ảnh hưởng tồi tệ nhất của nỗi đau. Việc Jezzie luôn là một phần của vụ án này vẫn khiến tôi bị sốc. Tôi vẫn nhớ cách cô lái tôi khỏi giả thuyết Devine và Chakely là những nghi phạm. Cô moi từ tôi bất cứ tin tức mới nào mà cảnh sát DC. thu thập được. Cô là kẻ tay trong xuất sắc. Tự tin và điềm tĩnh. Thực hiện vai trò của mình một cách hoàn hảo.
Khi tôi về tới nhà, Nana vẫn còn thức. Tới giờ tôi vẫn chưa kể cho bà nghe về Jezzie. Lúc này quả là thời khắc kinh khủng. Mấy lon bia đã giúp ích được một phần. Thời gian chúng tôi từng sống bên nhau thậm chí còn giúp được nhiều hơn. Tôi kể hết sự thật cho Nana. Bà ngồi nghe mà không xen ngang, đó là dấu hiệu cho thấy bà đang nắm bắt thông tin.
Sau khi tôi kể xong, hai bà cháu chúng tôi ngồi trong phòng khách, chỉ nhìn nhau. Tôi ngồi trên chiếc gối quỳ, hai chân xoải về hướng trước mặt bà. Bầu không khí im lặng đang gào thét quanh chúng tôi.
Nana cuộn người trong chiếc chăn màu yến mạch cũ ở chiếc ghế ngả lưng của bà. Bà vẫn đang gật gù, cắn môi và ngẫm nghĩ về những điều tôi nói.
“Ta phải bắt đầu ở một chỗ nào đó,” cuối cùng bà cất lời, “vậy hãy để ta bắt đầu từ đây. Ta sẽ không nói, Ta đã bảo con rồi mà vì ta không hề biết mọi chuyện lại tồi tệ đến thế. Ta đã lo lắng cho con, chỉ vậy thôi. Nhưng không hề lo về bất kỳ điều nào như chuyện này. Ta chẳng bao giờ có thể tưởng tượng ra điều kinh khủng đó. Bây giờ con hãy ôm ta trước khi ta lên phòng và cầu nguyện. Đêm nay ta sẽ cầu nguyện cho Jezzie Flanagan. Ta thực sự sẽ làm thế. Ta sẽ cầu nguyện cho tất cả chúng ta, Alex ạ.”
“Bà luôn biết phải nói gì.” Tôi nói cho bà sự thật cuối cùng. Bà biết khi nào phải chặn ta lại và khi nào phải dùng đòn roi.
Tôi ôm lấy Nana, rồi bà lê bước lên gác. Tôi ngồi dưới nhà và suy nghĩ về những điều Sampson đã nói trước đó - chúng ta sẽ chấn chỉnh lại cái thân Jezzie. Nhưng không phải vì bất cứ điều gì đã xảy ra giữa hai chúng tôi. Mà vì Michael Goldberg và Maggie Rose Dunne. Vì Vivian Kim, một người đáng lẽ đã không phải chết. Vì Mustaf Sanders.
Chúng tôi sẽ phải bắt Jezzie, bằng cách nào đó.