Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 79 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

NGÔI NHÀ CỦA GIA ĐÌNH DUNNE là thứ mà các chuyên gia bất động sản ở khu này có thể gọi là nhà kiểu tân Elizabeth theo trường phái Lutyens. Cả Sampson và tôi đều chưa từng thấy nhiều ngôi nhà kiểu này ở Đông Nam DC.

Ở bên trong, ngôi nhà có sự tĩnh lặng và đa dạng mà có lẽ ta thường thấy ở những gia đình giàu có. Có rất nhiều đồ đắt tiền. Các tấm trang trí, màn kiểu phương Đông, một chiếc đồng hồ mặt trời của Pháp, một tấm thảm Turkestan, một thứ gì đó trông như bệ thờ của người Nhật Bản hay Trung Quốc. Tôi nhớ có lần Picasso đã nói: ”Hãy cho tôi một bảo tàng, tôi sẽ lấp kín nó”.

Có một nhà vệ sinh nhỏ bên cạnh một trong những phòng khách chính. Trưởng phòng thanh tra George Pittman túm lấy và lôi tôi vào đó sau khi tôi có mặt vài phút. Bây giờ mới là tám giờ. Hãy còn quá sớm cho việc đó.

“Anh nghĩ anh đang làm gì thế?” ông ta hỏi tôi. “Anh định làm gì, Cross?”

Phòng vệ sinh này thực sự chật chội, chẳng có không gian cho hai tay đàn ông trưởng thành to con. Đây cũng chẳng phải nhà vệ sinh loại bình thường nữa. Sàn trải thảm William Morris. Một chiếc ghế thuộc dạng “hàng thửa” đặt ở góc phòng.

“Tôi nghĩ tôi định đi lấy ít cà phê. Rồi tôi sẽ dự cuộc họp buổi sáng,” tôi nói với Pittman. Tôi rất muốn thoát khỏi nhà vệ sinh này.

“Đừng có lằng nhằng với tôi.” Ông ta bắt đầu cao giọng. “Đừng vớ vẩn với tôi.”

Ồ, đừng có làm thế, tôi muốn nói với ông ta như vậy. Đừng tạo ra cảnh tượng ghê gớm, đáng sợ ở đây nhé. Tôi nghĩ đến việc dìm đầu ông ta xuống bồn cầu chỉ để ông ta ngậm miệng lại.

“Hạ cái giọng xuống, không là tôi bỏ đi đấy,” tôi nói. Gần như lúc nào tôi cũng phải cố gắng hành xử một cách biết điều và hợp lý. Đó là một trong những khiếm khuyết trong tính cách của tôi.

“Đừng có bảo tôi phải hạ giọng. Thằng chó chết nào bảo các anh về nhà đêm qua? Anh và Sampson. Ai bảo các anh sáng nay tới căn hộ của Soneji?”

“Chỉ có vậy mà ông nói tôi thế này hả? Đó là lý do bây giờ chúng ta ở trong này với nhau à?” tôi hỏi.

“Đúng thế đấy. Tôi đang chỉ đạo cuộc điều tra này. Nghĩa là thậm chí khi muốn buộc dây giày, anh cũng phải hỏi tôi trước.”

Tôi cười nhăn nhở. Tôi không thể ngừng lại. “Ông học được câu ấy ở đâu thế? Có phải Lou Gossett nói câu đó trong phim Sĩ quan và Quý ông không vậy?”

“Anh nghĩ là chuyện này vui vẻ lắm hả, Cross?”

“Không, tôi không nghĩ thế. Tôi không nghĩ có chút gì vui. Bây giờ thì ông hãy mang cái thứ chó chết ấy tránh xa cái mặt tôi ra, nếu không ông sẽ chẳng còn cái chó chết gì mà lôi ra đâu,” tôi cảnh cáo ông ta.

Tôi bỏ ra khỏi nhà vệ sinh. Trưởng phòng thanh tra Pittman không đi theo. Đúng, tôi có thể bị khiêu khích. Không, tên đê tiện đó không nên gây chuyện với tôi.

Sau tám giờ một chút, rốt cuộc Đội Giải cứu Con tin cũng tập họp trong phòng khách lớn được bài trí tráng lệ. Ngay lập tức tôi cảm nhận được điều gì đó không ổn. Chắc chắn đang có chuyện gì đó.

Jezzie Flanagan của Sở Mật vụ đã chiếm vị trí phát biểu. Tôi nhớ vì cô đã xuất hiện sáng hôm trước ở trường Washington Day. Jezzie đứng trước lò sưởi đang cháy.

Mặt lò sưởi treo các nhánh nhựa ruồi, đèn nhỏ màu trắng, các tấm thiệp mừng Giáng sinh. Nhiều tấm thiệp không theo phong cách truyền thống rõ ràng được gửi từ bạn bè của gia đình Dunne ở California - ảnh những cây cọ được trang trí, xe tuần lộc của ông già Noel trên bầu trời Malibu. Gia đình Dunne mới chuyển tới Washington sau khi Thomas Dunne nhận chức chủ tịch Hội Chữ thập đỏ.

Jezzie Flanagan ăn mặc nghiêm túc hơn hôm ở trường. Cô mặc chiếc váy rộng màu xám, áo len đen cổ lọ, đeo đôi khuyên tai nhỏ bằng vàng. Trông cô như một luật sư ở Washington, một luật sư hấp dẫn và rất thành đạt.

“Nửa đêm hôm qua Soneji đã liên lạc với chúng ta. Rồi một lần nữa vào lúc một giờ. Chúng ta đã không trông đợi hắn liên lạc với chúng ta sớm đến thế. Không ai trong chúng ta trông đợi như vậy,” Jezzie mở lời.

“Cú điện thoại đầu tiên xuất phát từ một khu vực ở Arlington. Soneji nói rõ rằng hắn không có gì để nói về hai đứa trẻ, trừ một điều là cả Maggie Dunne và Michael Goldberg đều đang ổn. Tên bắt cóc còn nói được gì khác cơ chứ? Hắn không cho phép chúng ta nói chuyện với đứa nào, thế nên chúng ta không chắc chắn về tuyên bố của hắn. Giọng Soneji cho thấy hắn minh mẫn và rất tự chủ”

“Đã phân tích băng ghi âm giọng nói của hắn chưa?” Pittman hỏi từ ghế ngồi gần hàng đầu. Nếu Sampson và tôi là những kẻ bị đẩy ra ngoài cuộc, thì thật tốt khi biết rằng Pittman cũng chẳng hơn gì chúng tôi. Rõ ràng là chẳng người nào nói chuyện với ông ta cả.

“Việc đó đang được thực hiện,” Flanagan trả lời một cách lịch thiệp. Cô dành cho câu hỏi đó vừa đủ sự chú ý mà nó xứng đáng, tôi nghĩ, nhưng cũng tránh bất kỳ sự nhún nhường nào. Cô thực sự giỏi trong việc kiểm soát bản thân.

“Thực tế là hắn nói chuyện bao lâu?” Luật sư Richard Galletta của Bộ Tư pháp là người đặt câu hỏi tiếp theo.

“Tiếc là không lâu lắm. Chính xác là ba mươi tư giây,” Flanagan đáp lời viên luật sư với sự trang trọng vừa đủ. Bình thản nhưng đủ dễ chịu. Khôn ngoan.

Tôi quan sát Jezzie Flanagan. Rõ ràng cô cảm thấy thoải mái khi đứng trước nhiều người. Tôi đã nghe nói rằng cô có được sự tín nhiệm nhờ một số chủ trương mạnh mẽ của Sở Mật vụ trong vài năm qua, điều đó nghĩa là cô rất có uy tín.

“Hắn đã cao chạy xa bay khi chúng ta đến được buồng điện thoại công cộng ở Arlington. Chúng ta không thể sớm gặp may đến thế,” cô nói. Cô thoáng cười, và tôi nhận thấy rằng có vài người đàn ông trong phòng cười đáp lại.

“Theo cô thì tại sao hắn thực hiện cuộc gọi đó?” Cảnh sát trưởng đặt câu hỏi từ phía cuối của căn phòng. Đầu ông ta đang hói dần, bụng phệ, miệng rít tẩu thuốc.

Flanagan thở dài. “Xin hãy để tôi tiếp tục. Thật không may là còn có nhiều vấn đề hơn cuộc gọi ấy. Đêm qua Soneji đã giết đặc vụ FBI Roger Graham. Vụ việc diễn ra ngay phía ngoài nhà của Graham ở Virginia, ngay ở lối dẫn vào nhà.”

Thật khó làm rung động một nhóm nhiều kinh nghiệm như nhóm được tập trung ở nhà của gia đình Dunne. Nhưng thông tin về vụ giết Roger Graham đã làm được điều ấy: tôi biết bởi vì thông tin này làm hai chân mình nhũn ra. Trong vài năm qua Roger và tôi đã có lúc sát cánh bên nhau. Bất kỳ khi nào làm việc với ông, tôi luôn biết rằng sau lưng mình đã có hỗ trợ. Không phải tôi cần một lý do khác để có động cơ săn tìm Soneji, nhưng bây giờ hắn đã cho tôi một lý do xứng đáng.

Tôi băn khoăn liệu Soneji có biết điều đó hay không. Và nó có ý nghĩa ra sao nếu hắn biết điều ấy. Với tư cách một nhà tâm lý học, tôi cảm giác được sự đáng sợ từ tên sát thủ. Cảm giác đó cho tôi biết rằng Soneji có đầu óc tổ chức, có đủ tự tin để chơi với chúng tôi, và sẵn sàng giết người. Điều đó không phải điềm lành cho Maggie Rose Dunne và Michael Goldberg.

“Hắn để lại một thông điệp hết sức rõ ràng cho chúng ta,” Flanagan tiếp tục. “Thông điệp được đánh máy trên một tấm phiếu làm mục lục hoặc thứ gì đó giống như tấm thẻ thư viện. Thông điệp dành cho tất cả chúng ta. Nó có nội dung thế này ‘Roger Graham ngạo mạn nghĩ hắn ghê gớm. Thực ra, rõ ràng hắn không phải người như thế. Nếu bọn mày đang xử lý vụ này, bọn mày đang gặp phải nguy hiểm lớn!..’ Thông điệp này có chữ ký. Hắn tự gọi mình là Con Trai Nhà Lindbergh.”

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.