MỘT BÉ GÁI mất tích có tên Maggie Rose.
Những vụ án mạng ở các khu nhà giá rẻ. Vụ sát hại Vivian Kim đầy kinh hoàng.
Một gã tâm thần. Gary SonejiMurphy.
Một “kẻ tòng phạm”. Một kẻ theo dõi bí mật.
Một cây thánh giá cháy rực giữa Bắc Carolina.
Bao giờ thì những mảnh ghép ấy rốt cuộc sẽ khớp lại với nhau? Liệu chúng có khớp lại vừa vặn không? Từ lúc ở ngôi nhà bên hồ của Jezzie cho tới khi mọi thứ chấm dứt, trong đầu tôi ngập tràn những hình ảnh ghê gớm, ám ảnh. Tôi không thể từ bỏ vụ án như Jezzie đề nghị. Những sự kiện tuần sau đó càng làm chứng hoang tưởng của tôi nặng lên.
Hôm thứ Hai tôi đi làm về muộn. Damon và Janelle líu ríu bám theo khi tôi nặng nề lê khoảng hơn chục bước chân từ cửa trước vào bếp.
“Điện thoại! Điện thoại! Điện thoại!” Damon hô lên trong lúc nô đùa cạnh tôi.
Nana đang chìa điện thoại từ trong bếp ra phía tôi. Bà nói Wallace Hart gọi từ Nhà tù Fallston.
“Alex, tớ xin lỗi vì làm phiền khi cậu ở nhà” Wallace nói. “Cậu có thể ghé qua đây không? Có thể đây là vấn đề quan trọng đấy.”
Tôi đang cố cởi chiếc áo khoác ra. Tôi ngừng lại khi còn một tay trong, một tay ngoài. Bọn trẻ đang giúp tôi cởi áo. Một kiểu vừa giúp tôi mà cũng vừa như giật tung vai tôi ra.
“Chuyện gì vậy Wallace? Tớ kín lịch tối nay rồi.” Tôi thè lưõi với Damon và Jannie. “Có vài chuyện lặt vặt ở nhà. Nhưng tớ vẫn sắp xếp được.”
“Hắn ta đang yêu cầu đích danh cậu. Hắn muốn nói chuyện với cậu, chỉ cậu thôi. Hắn nói có chuyện rất quan trọng.”
“Không thể để tới sáng mai ư?” tôi hỏi Wallace. Tôi đã ở chỗ làm cả ngày rồi. Thêm nữa, tôi không hình dung nổi Gary Murphy còn gì mới mẻ nữa để nói với tôi.
“Đây là Soneji,” Wallace Hart nói qua điện thoại. “Soneji muốn nói chuyện với cậu bây giờ.”
Tôi im bặt. Rồi cuối cùng cũng cất lời, “Tớ tới ngay đây, Wallace.”
Tôi đến Fallston trong chưa đầy một tiếng. Gary bị giam ở tầng trên cùng của nhà tù. Những gã bệnh hoạn có tiếng như Squeaky Fromme và John Hinckley cũng từng ở đó. Đó là khu của những kẻ “có máu mặt”, đúng kiểu Gary muốn.
Khi tôi tới phòng giam, Gary đang nằm ngửa trên chiếc cũi hẹp không có ga trải hay chăn đắp. Nhân viên bảo vệ không rời mắt khỏi hắn. Gã này đang được chăm sóc ở chế độ “đặc biệt”, cần sự giám sát một - một.
Wallace Hart nói, “Tớ đang tính đến chuyện ban đêm đưa hắn vào một căn phòng yên tĩnh. Biệt giam và thực hiện chế độ đặc biệt trong một thời gian. Cho tới khi chúng tớ hiểu chuyện gì xảy ra với hắn. Hắn đang phê đấy, Alex.”
“Một trong những lần như thế này hắn sẽ phân thân đấy,” tôi nói và Wallace gật đầu đồng ý.
Tôi bước vào phòng giam Gary và ngồi xuống mà không cần ai bảo. Tôi mệt mỏi với việc phải xin phép người khác. Hai mắt Gary dán chặt lên trần nhà. Chúng như bị đẩy sâu vào phía trong hộp sọ của hắn. Tôi chắc là hắn biết tôi đang ở đó. Alex đââây!
“Xin chào psikhushka của tôi, Tiến sĩ,” rốt cuộc hắn nói bằng một giọng đều đều, chói tai và kỳ quái. “Ông có biết psikhushka là gì không?” Đúng là Soneji rồi.
“Các bệnh viện nhà tù ở Nga. Đó là nơi người ta giam giữ các tù nhân chính trị tại Liên bang Xô viết,” tôi đáp.
“Chính xác là thế. Giỏi lắm.” Hắn nhìn qua tôi. “Tôi muốn có một thỏa thuận mới với ông. Mới hoàn toàn.”
“Tôi chưa thấy có thỏa thuận cũ nào cả,” tôi nói với hắn.
“Tôi không muốn lãng phí thêm thời gian ở đây. Tôi không thể đóng mãi vai Murphy. Chẳng phải ông đã muốn tìm ra cách khiến Soneji mở miệng ư? Chắc chắn là ông muốn vậy Tiến sĩ Cross ạ. Ông có thể trở nên nổi tiếng. Ông có thể trở thành người rất quan trọng trong bất cứ giới nào ông gia nhập.”
Tôi không tin đây có thể là chứng điên bỏ nhà ra đi, một trong những yếu tố giúp gã đàn ông này thoát tội. Có vẻ hắn đang làm chủ rất tốt những điều mình nói.
Có phải hắn vẫn luôn là Gary Soneji? “Thằng Bé Hư”? Ngay từ phút đầu chúng tôi gặp nhau? Đó là phán đoán của tôi. Tôi giữ nguyên ý đó.
“Ông hiểu tôi chứ?” hắn hỏi với lên từ chiếc cũi. Hắn duỗi đôi chân dài ra một cách thoải mái và vặn vẹo những ngón chân trần.
“Anh đang bảo tôi rằng giờ đây anh đã nhận thức được hoàn toàn về mọi việc mình đã làm. Rằng chưa bao giờ có sự phân chia nhân cách. Không có những cơn điên bỏ nhà ra đi. Anh đóng cả hai vai. Và giờ anh thấy mệt mỏi với vai Gary Murphy.”
Ánh mắt Soneji tập trung và rất mãnh liệt. Tia nhìn của hắn lạnh lẽo và xuyên thấu hơn bình thường. Đôi khi, với những người mắc bệnh tâm thần nghiêm trọng, đời sống ảo còn quan trọng hơn đời sống thực tế.
“Đúng vậy. Chính là thế đấy, Alex. Ông thông minh hơn những kẻ khác nhiều. Tôi rất tự hào về ông. Ông là người duy nhất khiến mọi thứ thú vị với tôi. Người duy nhất khiến tôi chú ý trong khoảng thời gian dài.”
“Vậy anh muốn gì ở chúng tôi?” Tôi cố giữ để gã tù nhân tiếp tục mạch chuyện. “Tôi có thể làm gì cho anh, Gary?”
“Tôi cần một số điều nho nhỏ. Nhưng cái chính là tôi muốn được là chính mình. Có thể nói rằng tôi muốn được ghi nhận tất cả những thành tích của mình.”
“Đổi lại thì chúng tôi được gì?”
Soneji mỉm cười với tôi. “Tôi sẽ kể cho ông nghe những gì đã xảy ra. Từ đầu. Tôi sẽ giúp ông giải quyết vụ án quý giá của mình. Tôi sẽ kể cho ông, Alex.”
Tôi chờ Soneji tiếp tục. Tôi lại nhớ về lời tuyên bố trên tấm gương trong phòng tắm của Gary Soneji: Tao muốn là ai đó! Có thể ngay từ khi mới bắt đầu hắn đã muốn được ghi nhận.
“Tôi vẫn luôn có kế hoạch giết cả hai đứa trẻ. Tôi không thể chờ đợi. Tôi có cái tính yêu-ghét lẫn lộn này với trẻ nhỏ, ông biết đấy. Những bộ ngực bị cắt bỏ và các bộ phận sinh dục bị cạo sạch lông, làm như thế các nạn nhân người lớn của tôi trông giống trẻ con hơn. Dù sao, loại bỏ những cái nhọt nhỏ này sẽ là kết cục hợp lý và an toàn cho toàn bộ vấn đề.” Soneji lại mỉm cười. Đó quả là nụ cười không thích hợp và khác thường, như thể hắn đang thú nhận một lời nói dối vô hại. “Ông vẫn muốn biết tại sao tôi lại quyết định bắt cóc phải không? Tại sao tôi lại chọn con bé Maggie Rosebud và thằng bạn Nhãi Con Goldberg của nó ấy?
Gã này đang dùng các biệt danh để tỏ ý trêu chọc và bỡn cợt. Hắn thích đặt biệt danh kiểu “Thằng Bé Hư”. Qua nhiều tháng, hắn đã để lộ khiếu hài hước không đúng chỗ của mình.
“Tôi quan tâm tới mọi điều anh nói, Gary ạ. Cứ tiếp tục đi.”
“Ông biết không,” hắn nói, “một lần tôi nhận ra tôi đã giết hơn hai trăm người. Cũng rất nhiều trẻ con. Tôi làm những gì thấy thích. Bất kể chuyện gì xảy ra.”
Lại một nụ cười mỉm vô thức và méo mó xuất hiện. Hắn không còn là Gary Murphy nữa. Không còn là một người chồng, người cha ở Wilmington, Delaware với vẻ ngoài đúng chất Mỹ nữa. Phải chăng hắn đã giết người từ khi còn là một đứa trẻ?
“Thật sao? Hay anh vẫn đang cố tình làm tôi bị sốc?”
Hắn nhún vai. “Sao tôi phải làm thế chứ?... Khi còn là một thằng bé, tôi đọc nhiều cuốn sách nói về vụ bắt cóc con trai nhà Lindbergh. Rồi đến tất cả những vụ án lớn! Tôi sao chụp mọi mẩu báo mà tôi có thể tìm thấy ở thư viện Princeton. Tôi đã kể cho ông nghe một ít về chuyện này rồi phải không? Tôi đã rất phấn khích, hoàn toàn bị mê hoặc và ám ảnh với chuyện bắt cóc trẻ em. Buộc chúng nằm hoàn toàn dưới sự kiểm soát của tôi... Tôi muốn hành hạ chúng như những con chim nhỏ không được bảo vệ. Tôi thực hành điều đó với một người bạn. Ông đã gặp hắn, tôi tin vậy. Simon Conklin. Chỉ là một gã bị tâm thần tầm thường, Tiến sĩ ạ. Không đáng tốn thời gian của ông đâu...không phải là cộng sự. Không phải là một tòng phạm. Tôi đặc biệt thích ý tưởng rằng vụ bắt cóc khiến các ông bố bà mẹ đau khổ. Họ sẽ hủy diệt những người lớn khác, nhưng Chúa không cho phép người ta bắt một đứa trẻ. Không thể tưởng tượng nổi! Những tội ác khủng khiếp, không diễn tả nổi bằng lời! Họ rít lên như thế. Thật rác rưởi. Toàn một lũ đạo đức giả. Hãy nghĩ lại xem. Hàng triệu đứa trẻ da màu chết ở Bangladesh, thưa Tiến sĩ Cross. Không ai quan tâm. Chẳng ai lao tới để cứu chúng cả.”
“Vậy tại sao anh lại giết hại những gia đình da đen ở các khu nhà giá rẻ?” tôi hỏi hắn. “Có gì liên quan ở đây?”
“Ai nói là phải có gì liên quan chứ? Đó có phải điều ông được học ở Đại học Johns Hopkins không? Có lẽ đó là những thành tích tốt đẹp của tôi đấy. Ai bảo tôi không có lương tâm xã hội chứ, hừm? Chắc chắn phải có sự cân bằng trong mỗi cuộc đời. Tôi tin điều đó. Kinh Dịch. Hãy nghĩ về những nạn nhân tôi đã chọn. Những kẻ nghiện ma túy tuyệt vọng. Một đứa con gái tuổi vị thành niên mà đã làm gái điếm. Một thằng nhỏ vốn đã mang số mệnh bi đát.”
Tôi không biết có thể tin gã này hay không nữa. Hắn đang “phê”. “Anh có chút cảm tình nào dành cho người da đen chúng tôi không?” tôi hỏi hắn. “Chuyện vừa rồi nghe cũng thấy mủi lòng đấy.”
Hắn chọn cách phớt lờ lời mỉa mai của tôi. “Thực sự là tôi từng có một người bạn da đen, đúng vậy. Một người bảo mẫu. Nếu ông cần biết thì tôi kể cho mà nghe, người phụ nữ đó đã chăm sóc tôi trong lúc bố tôi ly hôn với mẹ đẻ tôi. Laura Douglas là tên bà ấy. Dù vậy thì bà ấy cũng đã trở về Detroit, rời bỏ tôi. Một người phụ nữ to béo, có nụ cười giòn giã mà tôi tôn thờ. Sau khi bà ấy rời đi Motown thì cũng là lúc Bà Mẹ Kinh Hoàng bắt đầu nhốt đứa trẻ rắc rối mắc chứng tăng động - là tôi - trong tầng hầm.
“Ông đang nhìn thấy một đứa trẻ từng bị bỏ mặc. Trong khi ấy, em trai và em gái cùng cha khác mẹ với tôi đang ở trên gác trong nhà của bố tôi! Chúng đang chơi đồ chơi của tôi. Chứng thường chế nhạo tôi qua lớp ván sàn. Tôi bị nhốt trong tầng hầm suốt nhiều tuần liền. Hồi đó tình cảm của tôi là thế đấy. Những bóng đèn nhỏ đã phát sáng và các chuông báo động đã réo vang trong đầu ông chưa Tiến sĩ Cross? Thằng bé bị hành hạ trong tầng hầm. Những đứa trẻ được nuông chiều bị chôn trong nhà kho. Quả là những mối tương quan hết chỗ chê. Tất cả các miếng ghép đều bắt đầu trùng khớp chứ? Anh bạn Gary của chúng ta lúc này đang nói sự thật phải không?”
“Anh đang nói sự thật sao?” tôi hỏi lại hắn. Tôi nghĩ hắn nói thật. Mọi sự đều trùng khóp.
“Ồ, vâng. Lời hứa danh dự... Những vụ án mạng ở khu vực Đông Nam DC. Thực sự thì tôi thích ý niệm được là người đầu tiên nổi tiếng vì đã giết hàng loạt người da đen. Tôi không đếm xỉa tới thằng ngu ở Atlanta, nếu thực sự họ đã tóm được đúng thủ phạm ở đó. Wayne Williams thực sự chỉ là kẻ nghiệp dư. Mà những gã giết người hàng loạt có họ hay tên Wayne đó thì sao chứ? Wayne Williams. John Wayne Gacy, Jr. Patrick Wayne Heamey, kẻ đã bổ nhỏ ba mươi hai cái đầu người ở West Coast.”
“Anh đã không giết Michael Goldberg phải không?” Tôi trở lại điều gã tù nhân đã đề cập trước đó.
“Không. Lúc ấy không phải chủ tâm. Tôi sẽ làm mọi thứ vào thời điểm thích họp. Thằng bé đó là một cái ung nhọt, được nuông chiều quá nên hư hỏng. Nó nhắc tôi nhớ tới ‘em trai’ tôi, Donnie.”
“Thế làm sao lại xuất hiện những vết bầm tím trên người Michael Goldberg? Kể cho tôi nghe chuyện gì đã xảy ra đi.”
“Ông thích điều này, phải không, Tiến sĩ. Điều đó nói cho chúng ta biết gì về anh, hử? À, khi tôi thấy thằng bé đã chết vì tôi, tôi tức giận lắm. Tôi nổi điên lên. Đá cho cái xác chết tiệt ấy lăn khắp chỗ đó. Đánh nó bằng cái xẻng xúc đất. Tôi không nhớ mình còn làm gì nữa. Tôi quá bực mình. Rồi tôi ném cái xác chết tiệt đó xuống dòng sông trong rừng. Dòng sông trong rừng[1], đúng chứ?”
“Nhưng anh đã không làm hại đứa con gái? Anh đã không động vào Maggie Rose Dunne chứ?”
“Không, tôi đã không động vào đứa con gái.”
Hắn nhại lại điều bận tâm của tôi. Kiểu nhại khá giống giọng tôi. Hắn chắc chắn có thể diễn kịch, đóng nhiều vai khác nhau. Thật đáng sợ khi quan sát và ở cùng phòng với hắn. Có thể hắn đã giết người vài trăm lần? Tôi nghĩ vậy.
“Kể cho tôi nghe về con bé đi. Chuyện gì thực sự đã xảy ra với Maggie Rose Dunne?”
“Được rồi, được rồi, được rồi. Câu chuyện về Maggie Rose Dunne. Thắp ngọn nến, hát bài thánh ca ngợi ca Chúa Jesus vì lòng nhân từ thuần khiết. Sau khi bị bắt cóc, con bé yếu lắm. Dù sao đó cũng là lần đầu tiên tôi ghé qua chỗ con bé. Nó vừa tỉnh sau khi thuốc gây mê hết tác dụng. Tôi đã đóng giả Bà Mẹ Kinh Hoàng với Maggie bé nhỏ. Tôi nói theo cách Bà Mẹ Kinh Hoàng đã từng nói bên cánh cửa tầng hầm của nhà chúng tôi. ‘Nín khóc ngay... Mày câm ngay. Câm ngay, cái con ung nhọt hư hỏng kia!’ Cách đó làm con bé sợ xanh mặt, nói cho ông biết thế. Sau đó tôi lại lôi nó ra ngoài. Tôi kiểm tra cẩn thận mạch cả hai đứa vì tôi chắc Bọn Giả Tạo sẽ đòi hỏi chút bằng chứng cho thấy lũ trẻ vẫn còn sống.”
“Mạch của chúng đều tốt cả chứ?”
“Có. Rất tốt, Alex. Tôi áp tai lên ngực từng đứa. Tôi đã kiềm chế được sự thôi thúc tự nhiên là làm cho tim chúng ngừng đập chứ không phải là giữ cho chúng tiếp tục đập.”
“Tại sao lại là vụ bắt cóc tầm cỡ quốc gia? Tại sao lại làm rùm beng lên? Tại sao lại tận dụng cơ hội lớn như vậy?”
“Vì tôi đã sẵn sàng. Tôi đã thực hành trong một thời gian dài, rất dài. Tôi chẳng phải tận dụng cơ hội. Tôi cũng cần tiền nữa. Tôi xứng đáng là một triệu phú. Những người khác cũng vậy thôi.”
“Anh trở lại để kiểm tra lũ trẻ lần nữa vào ngày hôm sau chứ?” tôi hỏi hắn.
“Ngày hôm sau con bé cũng vẫn ổn. Nhưng ngày sau nữa thì Michael Goldberg chết, còn Maggie Rose thì biến mất! Tôi đã lái xe vào nhà kho, và có một cái hố ở khu đất chỗ tôi chôn cái thùng. Cái hố rất to trong lòng đất. Trống không! Tôi đã không làm hại con bé. Tôi cũng đã không nhận số tiền chuộc ở Florida. Một kẻ nào đó khác đã lấy số tiền ấy. Bây giờ, ông phải tìm ra chuyện gì đã xảy ra, thanh tra ạ. Tôi nghĩ là tôi đã tìm ra rồi! Tôi nghĩ tôi biết bí mật lớn ấy.”
❀ ❀ ❀
[1] Nguyên văn: The River Sticks - nghĩa đen là dòng sông trong rừng, ngoài ra cũng là từ đồng âm với The River Styx - dòng sông chảy dưới địa ngục trong thần thoại Hy Lạp.