HAI NGÀY sau khi chúng tôi trở lại thủ đô, Sampson và tôi lại lên đường. Chúng tôi đi về phía Uyuni, Bolivia. Chúng tôi có lý do để hy vọng và tin rằng rất có thể rốt cuộc chúng tôi sẽ tìm thấy Maggie Rose Dunne.
Jezzie đã nói. Jezzie đã chịu trao đổi thông tin. Dù vậy cô từ chối nói chuyện với bên Cục. Cô trao đổi với tôi.
Uyuni nằm trong dãy Andes, cách Oruro một trăm chín mươi mốt dặm về phía Nam. Để tới đó, phải đáp một chiếc máy bay nhỏ xuống Río Mulato, sau đó chạy bằng xe jeep hoặc xe tải tới Uyuni.
Một chiếc Ford Explorer chở tám chúng tôi trên chặng đường cuối cùng của cuộc hành trình khó nhọc. Tôi ngồi trên chiếc xe chở khách cỡ nhỏ cùng với Sampson, hai đặc vụ của Bộ Tài chính, đại sứ Mỹ tại Bolivia, lái xe cùng Thomas và Katherine Rose Dunne.
Cả Charles Chakely và Jezzie đều sẵn lòng cung cấp thông tin về Maggie Rose trong suốt ba mươi sáu giờ mệt nhoài vừa qua. Thi thể nát nhừ của Mike Devine đã được tìm thấy trong căn hộ ở Washington của anh ta. Chiến dịch truy lùng Gary SonejiMurphy được tăng cường sau khi cái xác được tìm ra. Nhưng tới giờ, vẫn chưa thấy gì. Hẳn là Gary đang theo dõi tin tức về hành trình tới Bolivia của chúng tôi trên truyền hình. Gary đang theo dõi câu chuyện của hắn.
Chakely và Jezzie gần như kể cùng một nội dung về vụ bắt cóc. Đã có một cơ hội đoạt được mười triệu đô la tiền chuộc và trốn thoát với khoản tiền đó. Họ không thể đem con bé trở lại. Họ cần chúng tôi tin SonejiMurphy là kẻ bắt cóc. Con bé có thể phản bác lại điều đó. Dù thế họ đã quyết định sẽ không giết Maggie Rose. Hoặc lúc ở Washington họ đã nói như thế.
Sampson và tôi ngồi yên lặng trong chiếc xe chở khách cỡ nhỏ trên suốt những dặm cuối của cuộc hành trình qua dãy Andes. Những người khác cũng vậy.
Tôi quan sát vợ chồng nhà Dunne khi tới gần Uyuni. Họ ngồi lặng lẽ bên nhau, có một khoảng cách nhỏ giữa hai người. Như Katherine từng nói với tôi, việc mất Maggie Rose đã gần như hủy hoại cuộc hôn nhân của họ. Tôi vẫn còn nhớ hồi đầu mình đã yêu quý họ nhiều tới mức nào. Tôi vẫn rất mến Katherine Rose. Chúng tôi đã trò chuyện với nhau một lát trên hành trình tới đây. Cô cảm ơn tôi với thái độ chân thành, và tôi sẽ không bao giờ quên điều đó.
Tôi hy vọng cô con gái bé bỏng của họ vẫn đang an toàn chờ đợi ở cuối thử thách dài lâu và khủng khiếp này... Tôi nghĩ về Maggie Rose Dunne - cô bé tôi chưa từng gặp nhưng sẽ sớm được gặp. Tôi nghĩ về tất cả những lời nguyện cầu đã dành cho con bé, về những tấm áp phích treo bên ngoài trụ sở tòa án ở DC., những ngọn nến bập bùng trên rất nhiều ô cửa sổ.
Sampson huých khuỷu tay vào tôi khi chúng tôi chạy xe xuyên qua ngôi làng. “Nhìn lên ngọn đồi kia đi, Alex. Tớ sẽ không nói rằng việc này khiến tất cả những gì đã qua đều trở nên xứng đáng. Nhưng có lẽ cũng gần như thế đấy.”
Chiếc xe chở khách cỡ nhỏ đang leo lên một sườn đồi dốc của ngôi làng Uyuni. Các ngôi nhà dựng sơ sài bằng gỗ và tôn dàn hàng hai bên một lối có thể coi như một con ngõ đâm xuyên vào đá. Khói uốn lượn tỏa ra từ nóc một vài mái nhà lợp tôn. Con đường hẹp dường như tiếp tục chạy thẳng lên dãy núi Andes.
Maggie Rose đang đứng đó chờ chúng tôi, ở khoảng giữa con đường đó.
Con bé mười một tuổi đứng trước một trong những túp lều gần như giống hệt nhau. Nó đang ở cùng với nhiều thành viên khác của một gia đình mang họ Patino. Con bé đã ở với họ được gần hai năm nay. Xem ra gia đình này có tới cả chục đứa trẻ khác.
Từ chỗ còn cách xa cả trăm thước, khi chiếc xe ì ạch ngược lên con đường đất đầy vết lõm bánh xe, tất cả chúng tôi đều có thể thấy rõ con bé.
Maggie Rose mặc cùng một kiểu áo phông rộng, quần soóc jean và đi dép xỏ ngón như những đứa trẻ khác nhà Patino, song mái tóc vàng khiến con bé nổi bật. Con bé rám nắng; trông nó có vẻ khỏe mạnh. Trông Maggie giống hệt người mẹ xinh đẹp của nó.
Gia đình Patino không biết con bé thực sự là ai. Ở Uyuni họ chưa bao giờ nghe nói về Maggie Rose Dunne. Hay ở khu Pulacayo gần đó, hoặc ở Ubina nằm cách phía bên kia của dãy Andes cao lớn và hùng vĩ khoảng mười một dặm cũng vậy. Chúng tôi biết thông tin đó chủ yếu từ giới quan chức và cảnh sát của Bolivia.
Gia đình Patino đã được trả tiền để giữ con bé tại ngôi làng, giữ cho nó an toàn, và giữ cho nó không rời khỏi đó. Mike Devine đã nói với Maggie là không có chỗ nào để nó thoát thân được. Nếu cố tình, nó sẽ bị bắt và tra tấn. Con bé sẽ bị chôn dưói đất trong thời gian rất, rất dài.
Lúc này tôi không thể rời mắt khỏi Maggie. Con bé đã trở nên ý nghĩa xiết bao với rất nhiều người. Tôi nhớ tới vô số những bức ảnh và áp phích, và tôi không thể tin nổi rằng con bé đang thực sự đứng đó. Sau tất cả những gì đã diễn ra.
Maggie Rose không cười và cũng không có phản ứng nào khi quan sát chúng tôi đi ngược lên con dốc trong chiếc xe của sứ quán Mỹ.
Con bé dường như không vui khi rốt cuộc đã có ai đó tới đón nó, khi nó được người ta giải cứu.
Maggie tỏ ra rất bối rối, tổn thương và sợ hãi. Con bé dợm bước về phía trước, rồi lại lùi về phía sau một bước, rồi quay đầu nhìn “gia đình” của mình.
Tôi tự hỏi liệu Maggie Rose có biết chuyện gì đang xảy ra không. Con bé đã bị tổn thương nặng nề. Tôi tự hỏi liệu nó còn cảm nhận được điều gì nữa không. Tôi thấy mừng vì có thể ở đó để giúp đỡ con bé.
Tôi lại nghĩ về Jezzie, và lắc đầu vô thức. Con bão lòng trong tôi vẫn chưa thôi. Sao cô có thể làm điều ấy với đứa bé gái này? Vì vài triệu đô ư? Vì tất cả tiền bạc trên thế gian này ư?
Katherine Rose là người đầu tiên ra khỏi xe. Vào khoảnh khắc ấy, Maggie Rose dang rộng hai cánh tay mình. “Mẹ!” con bé gào lên. Thế rồi, chỉ chần chừ nửa giây, nó như nhảy bổ về phía trước. Maggie Rose chạy về phía mẹ. Rồi hai mẹ con lao vào vòng tay nhau.
Trong phút tiếp theo đó, tôi không trông thấy gì nhiều qua làn nước mắt của mình. Tôi nhìn sang Sampson và thấy phía sau cặp kính đen của cậu ta, một giọt lệ ứa ra.
“Hai thanh tra cứng rắn,” cậu ta nói và ngoác miệng cười với tôi. Đó là nụ cười của con sói đơn độc mà tôi yêu quý.
“Đúng thế, bọn mình chắc chắn là những thanh tra cừ nhất ở Washington, DC.,” tôi nói.
Rốt cuộc thì Maggie Rose cũng được về nhà. Tên con bé thành câu thần chú trong tâm trí tôi - Maggie Rose, Maggie Rose. Khoảnh khắc ấy xứng đáng để ta đánh đổi mọi thứ.
“Kết thúc rồi,” Sampson tuyên bố.