Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 156 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 88

❊ ❊ ❊

ALEX, CÓ AI ĐÓ trong nhà. Alex, ai đó đang trong nhà mình” Nana thì thầm sát bên tai tôi.

Tôi đã bật dậy và ra khỏi giường trước khi bà nói hết câu. Những năm tháng hoạt động trên các con phố Washington đã dạy tôi phản ứng nhanh.

Tôi nghe thấy một tiếng va rất khẽ đâu đó. Phải rồi, chắc chắn có ai đó ở trong nhà. Tiếng động này không phải do hệ thống sưởi cổ lỗ của chúng tôi tạo ra.

“Nana, bà ở đây. Đừng ra ngoài cho tới khi con gọi bà,” tôi thì thầm với bà. “Con sẽ hét to khi mọi chuyện đều ổn.”

“Ta sẽ gọi cảnh sát, Alex.”

“Không, bà cứ ở yên đây. Con là cảnh sát rồi. Ở đây nhé.”

“Còn bọn trẻ, Alex.”

“Con sẽ tới chỗ chứng. Bà ở đây. Xin hãy nghe lời con lần này. Xin hãy nghe lời con.”

Không có ai trong hành lang tối om của tầng trên. Dù gì tôi cũng không thấy ai. Tim tôi đập loạn xạ khi lao vội tới phòng bọn trẻ.

Tôi lắng tai chờ đợi một tiếng động nào khác xuất hiện trong nhà. Lúc này vẫn đang quá yên tĩnh. Tôi nghĩ về sự đột nhập đáng sợ: ai đó đang ở trong nhà mình. Tôi xua ngay ý nghĩ đó đi.

Tôi phải tập trung vào hắn. Tôi biết kẻ đó là ai. Tôi đã luôn cảnh giác cao độ trong suốt nhiều tuần sau khi Sampson và tôi trở về cùng với Maggie Rose. Cuối cùng tôi đã bớt chút cảnh giác. Và hắn đã đến.

Tôi lao tới phòng bọn trẻ. Tôi bắt đầu chạy theo hành lang trên gác.

Tôi mở cánh cửa kêu cọt kẹt. Damon và Janelle vẫn đang ngủ trên giường. Tôi sẽ đánh thức chúng nhanh chóng, rồi đem cả hai trở lại chỗ Nana. Vì sự an toàn của bọn trẻ, tôi chưa bao giờ để súng trên gác. Nó ở trong phòng làm việc dưới cầu thang.

Tôi bật chiếc đèn ngủ cạnh giường. Không thấy gì! Đèn không sáng.

Tôi nhớ lại các vụ giết hại gia đình Sanders và Tumer. Soneji yêu thích bóng tối. Đêm tối là danh thiếp của hắn, chữ ký của hắn. Hắn luôn luôn tắt điện. Thứ đó đang ở đây.

Đột nhiên tôi bị đánh rất mạnh, với lực ra đòn khủng khiếp.

Cái gì đó đâm bổ vào tôi giống như chiếc xe tải đang lao nhanh chạy trốn. Tôi biết đó là Soneji. Hắn đã lao vào tôi! Hắn suýt hạ gục tôi chỉ với một cú ra đòn.

Hắn khỏe ghê góm. Cả cơ thể hắn, toàn bộ cơ bắp của hắn đã co dãn suốt cả đời. Hắn đã rèn luyện phương pháp luyện tập lực tĩnh từ khi bị giam trong căn hầm ở nhà bố hắn. Hắn đã cuộn chặt mình trong gần ba mươi năm: mưu tính trả thù cả thế giới này, mưu tính có được danh tiếng mà hắn nghĩ mình xứng đáng được nhận.

Tao muốn là ai đó!

Hắn lại lao đến. Hai chúng tôi đổ ập xuống cùng một tiếng va mạnh. Một luồng khí cuộn lên từ bụng tôi.

Một bên đầu tôi va phải cạnh sắc trên chiếc tủ ngăn kéo của bọn trẻ. Mắt tôi tối sầm. Hai tai toàn những tiếng ong ong. Tôi bị nổ đom đóm mắt.

“Tiến sĩ Cross! Là mày đó hả? Mày đã quên màn trình diễn này là của ai rồi ư?”

Tôi gần như không thể trông rõ mặt Gary Soneji khi hắn hét to tên tôi. Hắn cố gắng làm tôi đau đớn bằng tiếng hét xé màng nhĩ, bằng sức mạnh khủng khiếp trong giọng của hắn.

“Mày không đụng vào tao được đâu!” hắn lại hét lên. “Mày không thể đụng tới tao đâu, Tiến sĩ! Mày hiểu chưa? Mày vẫn chưa hiểu hả? Tao mới là ngôi sao. Chứ không phải mày!”

Máu vấy khắp hai bàn tay và hai cánh tay hắn. Máu ở khắp nơi. Giờ thì tôi đã có thể nhìn thấy. Hắn đã hại ai? Hắn đã làm gì trong nhà của chúng tôi?

Tôi có thể thấy những hình khối trong bóng tối đang lay động giữa căn phòng của bọn trẻ. Hắn giơ cao con dao trong tay, mũi dao chĩa về phía tôi.

“Tao là ngôi sao ở đây! Tao là Soneji! Murphy! Là bất cứ ai tao muốn!”

Tôi nhận ra máu ai đã vấy khắp hai bàn tay và cánh tay của hắn. Máu tôi. Hắn đã đâm tôi ngay khi tấn công cú đầu tiên.

SonejiMurphy vung con dao để tấn công lần nữa và gầm gừ hệt như một con thú. Bọn trẻ lúc này đã thức. Damon kêu lên, “Bố ơi!” còn Jannie thì òa khóc.

“Ra khỏi đây ngay, các con!” tôi hét. Nhưng chúng sợ tới mức không thể ra khỏi giường.

Hắn dứ dứ con dao một cái, sau đó lưỡi dao lại chém về phía tôi. Tôi né người tránh, con dao cắt một nhát qua vai tôi.

Lần này vết thương ở ngay đó, và tôi biết chính xác nó ở vị trí nào. Con dao của Soneji đã cắt vào phần vai trên của tôi.

Tôi hét lớn về phía SonejiMurphy. Bọn trẻ đang kêu khóc. Tôi muốn giết hắn ngay lập tức. Đầu tôi như muốn nổ tung. Không có gì còn lại trong tôi ngoài nỗi căm thù với con quái vật đang ở trong nhà mình lúc này.

SonejiMurphy lại vung con dao của hắn lên lần nữa. Lưõi dao chết người này rất dài, và bén đến nỗi thậm chí tôi không có cảm giác gì với vết thương đầu tiên. Nó đã cắt quá ngọt.

Tôi nghe thấy một tiếng thét khác - một tiếng thét dữ dội. Soneji đứng bất động trong tích tắc kỳ lạ ấy.

Rồi hắn xoay người lại cùng một tiếng gầm gừ nữa.

Một bóng người vừa đến từ ngoài cửa nhìn chòng chọc vào hắn. Nana Mama đã làm hắn phân tâm.

“Đây là nhà chúng tao!” bà hét lên với tất cả cơn thịnh nộ. “Cút khỏi nhà chúng tao mau!”

Mắt tôi nhận thấy một tia sáng từ trên chiếc tủ ngăn kéo. Tôi nhoài người và chộp lấy chiếc kéo đang nằm trên cuốn sách búp bê giấy của Jannie. Cái kéo tỉa cây của Nana.

SonejiMurphy lại vung con dao của hắn ra lần nữa. Phải chăng vẫn là con dao hắn đã dùng để giết người ở các khu nhà giá rẻ sao? Chính là con dao hắn đã dùng để hạ sát Vivian Kim sao?

Tôi vung chiếc kéo về phía hắn và cảm nhận thấy da thịt bị rách toạc. Chiếc kéo tỉa cây đã rạch một đường ngang má hắn. Tiếng hắn rú lên vang khắp phòng ngủ. ”Mẹ kiếp!”

“Cái đó để mày nhớ đến tao,” tôi khiêu khích hắn. “Lúc này ai đang chảy máu thế nhỉ? Soneji hay Murphy vậy?”

Tên sát nhân hét lên những điều gì đó mà tôi không hiểu. Rồi hắn lại lao vào tôi.

Cái kéo lại đâm trúng một nhát vào chỗ nào đó ở một bên cổ SonejiMurphy. Hắn nhảy lùi lại, giằng cái kéo từ tay tôi.

“Nhào vào xem, thằng vô lại!” tôi hét lên.

Bất chợt hắn lảo đảo và loạng choạng bước ra khỏi phòng bọn trẻ. Hắn cũng chẳng hề tấn công Nana, người phụ nữ đứng đó. Có lẽ hắn bị thương quá nặng nên không thể đánh lại nữa.

Hắn ôm mặt bằng cả hai tay. Khi chạy khỏi căn phòng, hắn thét lên một tiếng chói tai. Có thể hắn lại đang ở trong trạng thái điên bỏ nhà ra đi một lần nữa chăng? Hay hắn bị lạc giữa một trong những ảo tưởng của mình?

Tôi đã khuỵu xuống một bên gối và muốn giữ nguyên như thế. Tiếng ồn trong óc giờ đã trở thành tiếng rền vang. Tôi cố đứng dậy. Máu văng tung tóe khắp nơi, trên áo tôi, loang khắp quần soóc và hai cẳng chân trần. Máu tôi và máu hắn.

Một luồng adrenaline giúp cho tôi tiếp tục hành động. Tôi chộp lấy quần áo và đuổi theo Soneji. Lần này hắn không thể thoát được. Tôi sẽ không để cho hắn thoát.

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.