VÙNG XUNG QUANH NGÔI TRƯỜNG TƯ hơi đáng sợ với Sampson và tôi. Nơi này khác xa với những ngôi trường và con người ở khu Đông Nam.
Chúng tôi là hai trong số rất ít người da đen có mặt trong sảnh của trường Washington Day. Tôi đã nghe nói trong trường tư này có bọn trẻ con châu Phi, là con của các nhà ngoại giao, nhưng lúc này không trông thấy đứa nào. Chỉ có vài nhóm giáo viên, trẻ em, cha mẹ đang bị sốc cùng lực lượng cảnh sát. Ở các bãi cỏ ngoài mặt tiền và trong sảnh trường, nhiều người đang gào khóc mà chẳng hề có ý giấu giếm.
Hai đứa bé, hai học sinh nhỏ đã bị bắt cóc ở một trong những trường tư uy tín nhất của thủ đô Washington. Tôi hiểu rằng hôm nay là một ngày buồn, một ngày đầy bi kịch đối với mọi người có liên quan. Gạt chuyện đó sang một bên, tôi tự nhủ. Cứ lo việc của mình đã.
Chúng tôi đến thực hiện công việc của mình với tư cách cảnh sát. Chúng tôi cố gắng kìm nén cơn giận trong lòng, nhưng không dễ dàng. Tôi cứ liên tục thấy đôi mắt buồn của thằng bé Mustaf Sanders hiện lên. Một cảnh sát mặc sắc phục thông báo rằng có người muốn chứng tôi vào phòng hiệu trưởng. Trưởng phòng thanh tra Pittman đang đợi chúng tôi trong đó.
“Thoải mái đi,” Sampson khuyên. “Sống là để tiếp tục chiến đấu.”
Khi làm việc, George Pittman thường mặc chiếc áo vét doanh nhân màu xám hoặc xanh nước biển. Ông ta thích áo sơ mi sọc nhỏ cùng cà vạt sọc xanh và bạc. Ông ta hâm mộ giày và thắt lưng của hãng Johnson & Murphy. Mái tóc xám luôn được vuốt ngược về sau cho phù họp với cái đầu hình viên đạn, trông giống như chiếc mũ bảo hiểm đội chật. Trưởng phòng thanh tra được gọi bằng các biệt danh Jefe, Sếp Của Các Sếp, Nhà Độc Tài, Kẻ Khó Chịu Nhất, Georgie Porgie[1]...
Tôi nghĩ là tôi biết trục trặc giữa mình với Trưởng phòng thanh tra Pittman bắt đầu khi nào. Là sau khi tờ Washington Post đăng bài về tôi trên số ra ngày Chủ nhật. Bài viết nêu chi tiết chuyện tôi là một nhà tâm lý học nhưng lại làm việc ở bộ phận Án mạng và Trọng án - tại DC. Tôi đã nói cho phóng viên biết tại sao tôi tiếp tục sống ở khu Đông Nam. “Sống ở nơi hiện tại khiến tôi thấy yên ổn. Sẽ không có ai đẩy tôi ra khỏi nhà của chính tôi.”
Thực ra tôi nghĩ chính cái tít được chọn cho bài báo đó đã khiến sếp Pittman (và một số người khác trong phòng) nổi giận. Khi chuẩn bị cho bài viết, tay nhà báo trẻ đã phỏng vấn bà tôi. Bà tôi là giáo viên tiếng Anh, và tay phóng viên nhẹ dạ đã dính đòn. Nana đã nhồi vào đầu anh ta quan điểm của bà rằng: vì cơ bản người da đen theo quan điểm truyền thống, và theo logic họ sẽ là những người cuối cùng ở miền Nam từ bỏ tôn giáo, đạo đức, thậm chí cách thức giao tiếp. Bà nói rằng tôi là một người miền Nam thực thụ, sinh ra ở Bắc Carolina. Bà còn hỏi tại sao trong phim ảnh, sách vở và báo chí, chúng ta lại tôn sùng những gã thanh tra gần-tâm-thần.
Tít của bài báo - chạy ngang tấm ảnh ủ dột của tôi - là “Quý ông cuối cùng của miền Nam”. Bài báo đã gây ra những rắc rối lớn trong phòng thanh tra vốn rất căng thẳng của chúng tôi. Sếp trưởng Pittman cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm. Tôi không thể chứng minh nhưng tin rằng bài báo này do kẻ nào đó trong Văn phòng Thị trưởng dàn xếp.
Tôi gõ cửa phòng hiệu trưởng theo nhịp một-hai-ba và cùng Sampson bước vào. Trước khi tôi kịp nói bất kỳ lời nào, Pittman giơ bàn tay phải lên. “Cross, anh chỉ cần nghe điều tôi phải nói thôi,” rồi bước đến hai chúng tôi. ”Có một vụ bắt cóc ở trường này. Đây là một vụ bắt cóc nghiêm trọng...”
“Đó là chuyện thực sự tệ hại,” tôi lập tức cắt ngang. “Thật không may là một tên giết người cũng đã tấn công khu Condon Terrace và Langley. Tên đó đã gây ra hai vụ rồi. Đến nay đã có sáu người chết. Sampson và tôi chịu trách nhiệm vụ đó. về cơ bản là chúng tôi thuộc về vụ ấy.”
“Tôi đã được thông báo về tình hình ở khu nhà giá rẻ Condon và Langley. Tôi đã dự tính trước. Vụ đó đã được lo liệu rồi,” Pittman nói.
“Sáng nay hai phụ nữ da đen đã bị cắt đứt ngực. Lông ở vùng kín của họ bị cạo sạch khi họ bị trói vào giường. Ông đã được thông báo về điều đó chứ?” tôi hỏi Pittman. “Về việc một thằng bé ba tuổi bị giết hại, khi nó còn đang mặc bộ pyjamas?” tôi lại hét lên. Tôi liếc qua Sampson và thấy cậu ta lắc đầu.
Một nhóm giáo viên trong phòng nhìn về phía chúng tôi. “Hai phụ nữ trẻ bị cắt rời ngực,” tôi nhắc lại cho họ nghe thấy. “Sáng nay có kẻ nào đó lang thang quanh DC. với hai bộ ngực của họ trong túi.”
Sếp Pittman ra hiệu về phía phòng trong của hiệu trưởng. Ông ta muốn hai chúng tôi vào trong phòng đó. Tôi lắc đầu. Tôi muốn có các nhân chứng khi xảy ra đối đầu với Pittman.
“Tôi biết anh đang nghĩ gì, Cross.” Ông ta hạ thấp giọng, dí sát mặt tôi và nói. Mùi hôi của thuốc lá phả vào tôi. “Anh nghĩ rằng tôi muốn gây chuyện với anh, nhưng không phải thế. Tôi biết anh là cảnh sát giỏi. Tôi biết trái tim anh thường đặt đúng chỗ.”
“Không, ông không biết điều tôi đang nghĩ đâu. Đây là điều tôi đang nghĩ này! Sáu người da đen đã chết. Một tên điên giết người hàng loạt đang ở ngoài kia. Hắn đang sôi sùng sục. Hắn đang mài sắc răng nanh. Bây giờ hai đứa trẻ da trắng bị bắt cóc, và đó là chuyện khủng khiếp. Khủng khiếp! Nhưng tôi đang phải xử lý một vụ khốn nạn rồi!”
Pittman đột nhiên chỉ thẳng ngón trỏ vào tôi. Mặt ông ta đỏ bầm.“Tôi là người quyết định anh xử lý những vụ nào! Là tôi! Anh có kinh nghiệm của một người đàm phán về vấn đề con tin. Anh là chuyên gia tâm lý. Chúng ta đã có những người khác để điều tới Langley và Condon. Ngoài ra, Thị trưởng Monroe chỉ định đích danh anh.”
Hóa ra là thế. Bây giờ thì tôi đã hiểu mọi chuyện. Thị trưởng của chúng tôi đã can thiệp. Tất cả liên quan đến tôi.
“Thế còn Sampson thì sao? ít ra cũng để cho cậu ấy xử lý các vụ án mạng ở khu nhà giá rẻ chứ,” tôi nói với Trưởng phòng thanh tra.
“Nếu anh có bất kỳ khiếu nại nào, hãy trình bày với thị trưởng. Cả hai anh sẽ xử lý vụ bắt cóc này. Đó là tất cả những gì tôi phải nói với anh vào thời điểm này.”
Pittman xoay lưng lại phía chúng tôi và bước đi. Chúng tôi sẽ giải quyết vụ bắt cóc Dunne-Goldberg, dù thích hay không. Chúng tôi không thích.
“Có lẽ chúng ta nên quay trở lại nhà Sanders,” tôi nói với Sampson.
“Ở đây cũng chẳng ai nhớ nhung gì chúng ta đâu,” Sampson đồng ý.
❀ ❀ ❀
[1] George Villiers 1592-1628: công tước thứ nhất của Buckingham (Anh), là người được Vua James đệ nhất quý mến (thậm chí có người cho là người tình).