Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 172 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 57

❊ ❊ ❊

TÔI CÒN GẶP SONEJIMURPHY sáu lần nữa trong hai tuần tiếp theo. Hắn không cho tôi đến gần nữa, dù hắn tuyên bố thực tế không phải thế. Có gì đó đã thay đổi. Tôi đã để mất hắn. Cả hai con người trong hắn.

Mười lăm tháng Mười, một thẩm phán liên bang đưa ra một lệnh trì hoãn, tạm thời dừng việc khởi động phiên tòa xử vụ bắt cóc. Đây là kết quả sau rất nhiều chiêu trò trì hoãn của luật sư bào chữa cho SonejiMurphy, Anthony Nathan.

Trong vòng một tuần, có thể coi là tốc độ ánh sáng đối với những hoạt động về luật đầy phức tạp này, thẩm phán Linda Kaplan đã bác bỏ các yêu cầu của bên bị. Các yêu cầu gửi lên Tòa án Tối cao đề nghị đưa ra lệnh bắt và các lệnh ngăn cản cũng bị từ chối. Xuất hiện trên cả ba kênh truyền hình cáp, Nathan gọi Tòa án Tối cao là “một đám đông lin sơ[1] rất có tổ chức”. Trò vui chỉ vừa mới bắt đầu, anh ta nói với báo giới như vậy. Tay luật sư đã lên sẵn một giọng điệu trả lời cho vụ xử án.

Ngày hai mươi bảy tháng Mười, phiên tòa xử vụ Cả bang kiện Murphy bắt đầu. Lúc chín giờ kém năm sáng hôm đó, Sampson và tôi tiến về lối cửa sau của Tòa nhà Liên bang trên đại lộ Indiana. Chúng tôi cố hết sức để di chuyển mà không bị lộ hành tung.

“Cậu có muốn mất ít tiền không?” Sampson hỏi khi chúng tôi rẽ ở góc đại lộ Indiana.

“Tớ hy vọng cậu không nói về chuyện đánh cược kết quả vụ xử án bắt cóc và giết người này đấy chứ?”

“Đúng là chuyện đó đấy, bạn yêu quý ạ. Để giết thời gian ấy mà.”

“Kèo thế nào?”

Sampson châm một điếu Corona và nhả khói hình chữ V. “Tớ đặt cửa... tớ cá hắn sẽ phải tới khu bệnh viện St. Elizabeth, một bệnh viện nào đó cho tội danh gây án trong tình trạng thần kinh không bình thường. Kèo là thế đấy.”

“Ý cậu là hệ thống pháp luật của chúng ta chẳng làm được trò trống gì.”

“Tớ tin đến tận xương tủy ấy chứ. Nhất là lúc này.”

“Được thôi. Tớ cho rằng hắn có tội, hai cáo buộc liên quan đến bắt cóc. Một cáo buộc liên quan đến giết người nữa.”

Sampson nhả thêm một làn khói hình chữ V khác. “Cậu có muốn trả tiền ngay bây giờ không? Nếu thua, cậu phải trả tớ năm mươi đô la nhé, mức ấy đủ để cậu chấp nhận chứ?”

“Tớ đồng ý là năm mươi đô la. Giao kèo rồi nhé.”

“Vậy đi. Tớ mong kiếm được chút tiền mọn của cậu đấy.”

Phía trước trên phố số 3, một đám đông vài ngàn người đang bao quanh lối chính đi vào phòng xử án. Khoảng hai trăm người khác, trong đó có cả bảy hàng phóng viên, đã ở bên trong. Công tố viên tìm cách xin lệnh cấm cánh báo chí, nhưng yêu cầu này đã bị bác bỏ.

Ai đó đã in ra những biểu ngữ và chúng có ở khắp nơi: Maggie Rose vẫn sống!

Người ta đang phân phát hoa hồng tại khu vực xử án. Dọc theo đại lộ Indiana lên, các tình nguyện viên đang chuyền tay nhau những bông hồng miễn phí. Những người khác bán cờ lưu niệm. Nhiều nhất trong số đó là những cây nến nhỏ mà mọi người thắp trên các ô cửa sổ nhà mình để tưởng nhớ Maggie Rose.

Một nhóm phóng viên đang chờ đợi ở cửa sau, lối dành riêng cho việc áp tải, cũng như cho vài thẩm phán và luật sư nhút nhát. Hầu hết các cựu cảnh sát không ưa các đám đông cũng đều chọn lối cửa sau để vào phòng xử án.

Các micro ngay lập tức được chĩa về phía tôi và Sampson. Các ống kính máy quay truyền hình giương lên. Chẳng thứ máy móc nào làm chúng tôi lúng túng nữa.

“Thanh tra Cross, có đúng là ông đã bị FBI loại khỏi vụ việc này không?”

“Không. Mối quan hệ giữa tôi và FBI vẫn ổn.”

“Vậy ông vẫn tiếp tục gặp Gary Murphy tại Lorton chứ, thanh tra?”

“Nói thế nghe cứ như chúng tôi đang hò hẹn vậy. Tình hình không nghiêm trọng đến thế đâu. Tôi chỉ là thành viên trong một nhóm các chuyên gia tới gặp anh ta thôi.”

“Có vẻ như có sự phân biệt chủng tộc trong vụ án này vì nó liên quan tới ông phải không?”

“Thực ra thái độ phân biệt chủng tộc xuất hiện trong rất nhiều việc. Nhưng ở đây không có gì đặc biệt cả.”

“Thế còn thanh tra kia thì sao? Thanh tra Sampson. Ngài đồng ý chứ, thưa ngài?” một anh chàng trẻ tuổi thắt nơ hỏi.

“Hừm, đi mà gọi cái thân anh bằng ngài, chẳng phải là chúng tôi đang đi bằng cửa sau đó sao? Chúng tôi chỉ là những gã cửa sau thôi.” Sampson toét miệng cười trước máy quay. Cậu ta không chịu bỏ kính râm ra.

Cuối cùng cũng tới được chiếc thang máy tải hàng, chúng tôi cố giữ cho đám phóng viên không đi chung chuyến, một việc chẳng dễ gì.

“Chúng tôi biết có tin đồn đã được xác nhận là luật sư Anthony Nathan đang cố bảo vệ cho lập luận tình trạng điên loạn tạm thời. Ông có bình luận gì về điều đó không?”

“Chẳng gì sất. Đi mà hỏi Anthony Nathan ấy.”

“Thanh tra Cross, ông sẽ bảo vệ quan điểm cho rằng Gary Murphy không hề điên loạn chứ?”

Những cánh cửa cổ lỗ cuối cùng cũng đóng lại. Thang máy bắt đầu rầm rầm leo lên tầng bảy, “Thiên đường thứ bảy” như người ta vẫn nói.

Tầng bảy chưa bao giờ tĩnh lặng hơn hay được kiểm soát tốt hơn thế. Quang cảnh chẳng khác nào ở nhà ga xe lửa thường thấy với đám đông cảnh sát, nhóm côn đồ nhãi ranh cùng người nhà, đám lừa đảo mặt dày mày dạn, các luật sư và thẩm phán đã bị dẹp bỏ do lệnh hạn chế lui tới tầng này để phục vụ riêng cho phiên xét xử hôm nay. Đây quả là vụ án thế kỷ. Chẳng phải đó là cái mà Gary Soneji muốn hay sao?

Khi không có sự hỗn loạn, Tòa nhà Liên bang như một người cao niên bước ra khỏi giường vào buổi sáng.

Tất cả các nếp nhăn và vết bầm tím đều hiện rõ dưới luồng ánh sáng ban mai lọt qua các ô cửa sổ kiểu thánh đường ở sườn phía Đông tòa nhà.

Chúng tôi tới vừa đúng lúc trông thấy vị công tố viên bước vào phòng xử án. Mary Warner là một luật sư Mỹ nhỏ nhắn ba mươi sáu tuổi ở Tòa Phúc thẩm Liên bang Khu vực số Sáu. Cô được xem như đối trọng trong phòng xử án của luật sư bào chữa Anthony Nathan. Cũng như Nathan, cô chưa từng nếm mùi thất bại, ít nhất là trong những vụ quan trọng. Mary Warner nổi như cồn về sự chuẩn bị chu đáo, và thái độ hành xử đầy thuyết phục và không sai sót tại tòa. Một đối thủ từng thua cô đã nói, “Giống như khi chơi tennis với ai đó luôn trả đòn. Những cú đánh xoáy tốt nhất của ta đều bị đánh bật trở lại. Đối thủ mạnh mẽ trở lại. Chẳng sớm thì muộn, cô ta cũng sẽ cho ta đo ván.”

Người ta cho rằng Jerrold Goldberg đã trực tiếp chọn Warner, và Goldberg thì có thể chọn bất cứ công tố viên nào ông muốn. Với vụ án này, ông đã chọn cô thay vì James Dowd và những luật sư ứng viên khác.

Carl Monroe cũng ở đó. Ngài Thị trưởng Monroe không thể rời xa khỏi các đám đông. Ông ta trông thấy tôi, nhưng không tiến lại mà chỉ nở nụ cười đã thành thương hiệu từ phía bên kia phòng chờ lớn.

Nếu trước tôi không biết chính xác mình ở vị trí nào trong quan hệ với thị trưởng thì bây giờ tôi đã biết. Việc đôn tôi lên vị trí trưởng bộ phận sẽ là lần thăng chức cuối cùng của tôi. Họ làm điều đó để chứng tỏ tôi là lựa chọn phù hợp cho Đội Giải cứu Con tin, để hợp lý hóa quyết định của họ, và để lấp liếm bất cứ câu hỏi nào về những việc tôi đã làm ở Miami.

Trước ngày xử án, tin tức lan ra khắp Washington rằng Bộ trưởng Bộ Tài chính Goldberg đã can thiệp vào quá trình khởi tố vụ án. Cả chuyện đó và việc Anthony Nathan là luật sư bào chữa.

Nathan được mô tả trên tờ Washington Post như một “chiến binh ninja tại tòa án”. Anh ta liên tục có mặt trên trang nhất các bản tin kể từ ngày được SonejiMurphy thuê bào chữa. Nathan là chủ đề Gary không hề nói với tôi. Có một lần hắn bảo, “Tôi cần một luật sư giỏi, phải không? Ngài Nathan đã thuyết phục được tôi. Anh ta cũng sẽ thuyết phục được hội đồng xét xử. Anh ta cực kỳ xảo quyệt, Alex ạ.” Xảo quyệt?

Tôi hỏi Gary liệu Nathan có thông minh như hắn không. Gary mỉm cười nói, “Tại sao ông cứ luôn bảo tôi thông minh trong khi tôi chẳng hề như vậy nhỉ? Nếu tôi thông minh đến thế thì sao giờ tôi lại ở đây?”

Trong nhiều tuần, gã tù nhân không lần nào bị lạc khỏi nhân cách Gary Murphy. Hắn cũng từ chối, không để tôi thôi miên thêm lần nào nữa.

Tôi quan sát gã siêu luật sư của Gary, Anthony Nathan, khi anh ta đi đứng một cách nghênh ngang quanh khu trước của phòng xử án. Con người anh ta rõ ràng là rất thất thường, có tiếng với việc khiến các nhân chứng nổi cáu khi đối chất. Liệu Gary có tỉnh táo lúc chọn Nathan không? Điều gì đã kéo hai người này lại với nhau?

Dù vậy, ở một phương diện nào đó, đây dường như là sự kết đôi rất tự nhiên - một gã sắp điên bào chữa cho một gã điên khác.

Anthony Nathan đã từng tuyên bố trước công chứng: “Đây sẽ là một vườn thú thực sự. Một vườn thú, hay một chương trình biểu diễn về công lý áp đặt ở vùng biên giới phía Tây hoang dã! Tôi hứa với các bạn đấy. Họ sẽ bán vé với giá hàng ngàn đô la một chỗ ngồi.”

Tim tôi đập nhanh khi chấp hành viên của tòa án đứng dậy trước những người có mặt và yêu cầu cả phòng giữ trật tự.

Tôi thấy Jezzie phía bên kia phòng. Cô ăn mặc đúng với vai trò một nhân vật quan trọng của Sở Mật vụ. Bộ vest sọc nhỏ, giày cao gót, cặp da đen bóng. Cô nhìn tôi và đảo mắt chán nản.

Phía bên phải của phòng xử án, tôi thấy Katherine Rose và Thomas Dunne. Sự hiện diện của họ khiến tôi lại có cảm giác không thực. Tôi không thể không nghĩ về Charles, Anne Morrow Lindbergh và về vụ án bắt cóc nổi tiếng thế giới đã xảy ra sáu mươi năm trước.

Thẩm phán Linda Kaplan nổi tiếng là một phụ nữ cứng cỏi và có khả năng hùng biện, chưa bao giờ bà để các luật sư chiếm lợi thế. Bà mới tại vị được gần năm năm nhưng đã giải quyết được một số vụ án lớn nhất ở Washington. Thường thì nữ thẩm phán này luôn đứng trong suốt thời gian xử án. Bà nổi tiếng vì luôn nắm toàn quyền trong việc điều khiển phiên tòa.

Gary SonejiMurphy bị áp tải tới chỗ của hắn một cách lặng lẽ, gần như bí mật. Hắn ngồi xuống, trông có vẻ biết cư xử, như Gary Murphy luôn thế.

Rất nhiều nhà báo nổi tiếng cũng có mặt, ít nhất vài người trong số họ có viết sách về đề tài bắt cóc.

Các nhóm luật sư hai bên trông cực kỳ tự tin và rất sẵn sàng cho ngày đầu tiên, như thể họ không đời nào thất bại trong vụ này.

Buổi xét xử bắt đầu bằng một màn diễn mở đầu nho nhỏ và gây chú ý. Từ phía trước của phòng xử án, Missy Murphy bắt đầu thổn thức. “Gary không làm đau ai bao giờ” giọng cô nghe rõ ràng. “Gary sẽ chẳng bao giờ làm đau bất cứ ai.”

Có ai đó trong đám người ngồi trong phòng xử án hét to: “Ôi, để chúng tôi yên đi, thưa bà!”

Thẩm phán Kaplan gõ mạnh cái búa xuống và ra lệnh, “Đề nghị trật tự trong phòng xử án! Trật tự! Thế là đủ rồi.” Hẳn nhiên thế là đủ.

Chúng tôi trật tự và bắt đầu. Phiên tòa thế kỷ của Gary SonejiMurphy.

❀ ❀ ❀

[1] Dạng xét xử và trừng phạt trước đám đông mà không có tòa án và các luật lệ cụ thể, thường mang tính chất đàn áp những người có quan điểm chống đối, hình phạt thường là treo cổ.

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.