MỘT RƯỠI SÁNG, Gary SonejiMurphy bước ra khỏi Nhà nghỉ số 6 ở Reston, Virginia. Hắn chợt trông thấy hình ảnh của mình trên cửa kính.
Gary mới - Gary của ngày hôm nay - nhìn lại bản thân. Mái tóc đen vuốt ngược ra sau và râu quai nón lởm chởm; quần áo nông dân bẩn thỉu. Hắn biết rằng mình có thể đóng vai này. Giả giọng lè nhè vùng Old Dixie. Vào những lúc cần thiết. Nhưng không quá lâu. Đừng ai chớp mắt nhé.
Gary bước vào chiếc VW móp méo và khởi hành. Hắn cực kỳ hồi hộp. Hắn yêu thích phần kế hoạch này hơn chính cuộc đời mình. Hắn không thể tách rời hai phần ấy ra nữa. Đây là phần táo bạo nhất của toàn bộ cuộc phiêu lưu. Công việc đòi hỏi nhiều kỹ năng.
Tại sao mình lại phấn khích đến thế? Soneji tự hỏi trong cơn mơ màng. Chỉ vì một nửa số cảnh sát và bọn khốn FBI trên toàn nước Mỹ đang truy lùng hắn sao?
Bởi hắn đã bắt cóc hai đứa nhãi nhà giàu và một đứa đã chết à? Còn đứa kia - Maggie Rose thì sao? Hắn thậm chí không muốn nghĩ về chuyện đó - những gì đã thực sự xảy ra với con bé.
Bóng tối từ từ chuyển thành lớp nhung mềm màu xám. Soneji phải cố gắng kìm hãm thôi thúc đạp lút ga và giữ nguyên như thế. Ánh sáng màu cam của bình minh cuối cùng cũng xuất hiện khi hắn chạy xe xuyên qua vùng Johnstown, Pennsylvania.
Soneji dừng xe tại một cửa hàng 7-Eleven ở Johnstown. Hắn ra khỏi xe và kéo căng hai chân. Nhìn vào chiếc gương chiếu hậu đung đưa của chiếc VW Bọ Hung xem mình trông ra sao.
Từ trong gương, một nông dân ăn mặc xộc xệch nhìn lại hắn. Một Gary hoàn toàn khác. Hắn mang toàn bộ phong thái của một dân quê; dáng đi của một tay cao bồi được điều chỉnh như thể mới bị ngựa đá; hai tay để trong túi áo hoặc hai ngón cái thọc vào thắt lưng. Lúc nào cũng lấy ngón tay chải tóc. Khạc nhổ bất cứ khi nào có cơ hội.
Soneji uống một hơi hết cốc cà phê đậm đặc trong cửa hàng tiện ích - một việc làm đáng ngờ. Một ổ bánh mì rắc hạt anh túc nhiều bơ. Vẫn chưa có tờ báo sáng nào lên sạp.
Một nhân viên nữ đần độn và hợm hĩnh trong cửa hàng đang đợi Soneji. Hắn chỉ muốn đấm cô ta bất tỉnh. Hắn dành tới năm phút để tưởng tượng cảnh hạ gục cô ta ngay giữa cửa hàng 7-Eleven hẻo lánh này.
Cởi cái áo cánh trắng nữ sinh ra đi, cô em. Kéo nó xuống tận hông em ấy. Được rồi, bây giờ có lẽ anh sắp sửa phải giết em. Nhưng có thể là không. Hãy nói chuyện tử tế với anh và cầu xin anh không làm thế. Cô em bao tuổi - hai mốt, hai mươi? Hãy dùng nó làm lời nói đánh vào cảm xúc của anh. Em còn quá trẻ để chết trong một cửa hàng 7-Eleven, khi vẫn chưa biết hết mùi đời.
Rốt cuộc Gary cũng quyết định cho cô ta sống. Điều ngạc nhiên là cô ta không biết gì về việc mình đã suýt bị giết.
“Chúc ông một ngày vui vẻ. Hẹn sớm gặp lại,” cô ta nói.
“Cô nên cầu nguyện là tôi sẽ không trở lại ấy.”
Khi SonejiMurphy chạy xe dọc theo đường 22, hắn cho phép bản thân giận dữ hơn những gì đã thể hiện trong một thời gian dài. Trò ủy mị vớ vẩn này đủ rồi. Không ai chú ý đến hắn - sự chú ý mà hắn đáng được hưởng.
Những kẻ ngốc nghếch và kém cỏi ngoài kia nghĩ rằng chúng có cơ hội nào chặn được hắn sao? Hay tự tay bắt được hắn sao? Hoặc xử hắn trực tiếp trên truyền hình quốc gia sao? Đã đến lúc dạy cho chúng một bài học; đã đến lúc dành cho sự vĩ đại thực sự. Rẽ trái trong khi thế giới nghĩ ta sẽ rẽ phải.
Gary SonejiMurphy ngoặt vào một tiệm McDonald ở Wilkinsburg, Pennsylvania. Trẻ con mọi lứa tuổi đều thích đồ McDonald, đúng không? Đồ ăn, bạn bè và niềm vui. Gary vẫn rất đúng kế hoạch. “Thằng Bé Hư” đáng tin cậy ở điểm này - ta có thể chỉnh giờ đồng hồ theo hắn.
Có những hàng người thường thấy vào giờ ăn trưa thơ thẩn đi ra đi vào Mickey D. Tất cả bọn họ đều mắc kẹt trong những lối mòn, những việc vặt vãnh hằng ngày của mình. Nhồi nhét bánh kẹp và khoai tây chiên.
Thế còn những bài hát cũ của nhóm Hooters - về những xác sống ở ngoài kia, trên nước Mỹ này? Tất cả các người, lũ xác sống kia? Bước đi như một xác sống? Điều gì đó về hàng chục triệu xác sống ngoài kia. Đó là đã nói giảm đi rất nhiều.
Liệu hắn có phải là người duy nhất sống gần với tiềm năng của bản thân? SonejiMurphy tự hỏi. Điều đó sai thế quái nào được. Chẳng ai đặc biệt như hắn. ít nhất hắn cũng chưa gặp kẻ nào trong số những người đặc biệt.
Soneji quay sang khu phòng ăn của tiệm McDonald. Đã có đến cả trăm ngàn tỷ suất McBurger được tiêu thụ, con số ấy vẫn tiếp tục tăng. Phụ nữ trong này có cả đám. Phụ nữ và toàn bộ đám con cái quý hóa của họ. Những kẻ xây tổ, những kẻ tầm thường hóa mọi thứ, những con ngỗng ngốc nghếch với bộ ngực mềm nhũn ngớ ngẩn của chúng.
Ronald McDonald cũng ở đó, dưới dạng một cái bánh quy thiu hình tròn cao một mét tám trong mắt bọn trẻ con. Quả là một ngày hay ho! Ronald McDonald gặp thầy Chips.
Gary trả tiền hai cốc cà phê đen và xoay người bước trở ra xuyên qua đám đông. Hắn nghĩ đầu mình sắp nổ tung. Mặt và cổ hắn đỏ ửng. Hắn đang thở quá nhanh, cổ họng Gary khô khốc, hắn đang đổ mồ hôi quá nhiều.
“Ngài ổn chứ, thưa ngài?” cô gái sau quầy hỏi.
Gary thậm chí không tính đến chuyện trả lời câu hỏi ấy. Mày nói chuyện với tao đấy à? Robert De Niro, có phải không? Hắn là một De Niro khác - chẳng có gì hoài nghi về chuyện đó - chỉ có điều hắn thậm chí còn là một diễn viên giỏi hơn. Tầm ảnh hưởng rộng lớn hơn. De Niro chưa bao giờ tận dụng được những cơ hội như Gary đã làm. De Niro, Hoffman, Pacino - chẳng kẻ nào trong số họ tận dụng được cơ hội và thực sự phát huy hết được năng lực của mình. Theo quan điểm của Soneji là thế.
Nhiều suy nghĩ và tư tưởng ào ạt đổ vào đầu Soneji, khiến hắn mất tập trung. Hắn có cảm tưởng như mình đang lơ lửng trôi giữa một biển các hạt vật chất, hạt photon và neutron. Nếu những kẻ này có thể sống trong não hắn chỉ mười giây thôi, chúng sẽ không tin được điều đó.
Soneji cố tình xô vào người khác khi hắn rời khỏi quầy tính tiền của tiệm McDonald.
“Ôi, xin thứ lỗi cho tôi,” hắn nói sau một cú va mạnh vào hông người khác.
“Này! Để ý một chút đi chứ, ông anh!” một người nói với Soneji.
“Để ý cái thân mày ấy, thằng chó.” SonejiMuiphy dừng lại và nói với tay hói mà hắn vừa va vào. “Tao phải làm gì để có được chút tôn trọng? Bắn thẳng vào mắt mày à?”
Vừa tiếp tục đi khắp tiệm Soneji vừa uống hết cả hai cốc cà phê nóng. Xuyên qua tiệm. Xuyên qua bất kỳ người nào chắn đường hắn. Xuyên qua những chiếc bàn mi ca rẻ tiền. Xuyên qua các bức tường, nếu hắn thực sự muốn.
Gary SonejiMurphy lôi từ áo gió ra một khẩu súng lục ổ quay nòng ngắn. Chuyện sẽ là thế này: khởi đầu của cú gọi đánh thức cả nước Mỹ. Một buổi biểu diễn đặc biệt dành cho tất cả những đứa con và các bà mẹ.
Bây giờ tất cả đều nhìn hắn. Súng, họ đều hiểu.
“Tỉnh dậy con mẹ chúng mày đi!” hắn quát tháo bên trong phòng ăn của tiệm McDonald. “Cà phê nóng! Có đồ ra đây, tất cả chúng mày! Tỉnh dậy và ngửi đi!”
“Người đàn ông đó có súng!” Một trong những kẻ “cực kỳ thông minh” đang ăn một chiếc hamburger Big Mac nóng sốt nói. Không thể tin là ông ta có thể nhìn xuyên qua đám hơi đang bốc lên từ món đồ ăn của mình.
Gary quay mặt vào căn phòng với khẩu súng đã rút ra. “Không ai được rời khỏi phòng này!” hắn hét lên.
“Bây giờ bọn mày tỉnh rồi chứ? Lũ chúng mày đã tỉnh rồi chứ?” Gary SonejiMurphy nói to. “Tao nghĩ là tỉnh rồi. Tao nghĩ bây giờ tất cả bọn mày đã hiểu chương trình rồi.”
“Tao là người chỉ huy! Thế nên tất cả dừng lại. Quan sát. Và lắng nghe.”
Gary bắn một phát súng vào mặt kẻ đang nhai chiếc bánh burger. Người đàn ông ôm chặt lấy trán rồi nặng nề lăn từ ghế của mình xuống sàn. Bây giờ thì việc đó đã thu hút được sự chú ý của mọi người. Súng thật, đạn thật, sinh mạng thật.
Một người phụ nữ da đen ré lên và bà ta cố gắng lao vào Soneji. Hắn hạ gục bà này với một cú đánh bằng báng súng vào đầu. Đó là một đòn thực sự chất, hắn nghĩ thế. Một cú đánh tuyệt hay của Steven Seagal.
“Tao là Gary Soneji! Tao chính là Hắn. Nói thế có gây sốc không? Bọn mày đang được diện kiến kẻ bắt cóc nổi tiếng thế giới. Chuyện này giống như một buổi trình diễn miễn phí chẳng nhằm mục đích gì. Thế nên hãy quan sát cho kỹ. Bọn mày có thể học được một vài điều đấy. Gary Soneji đã ở nhiều nơi, hắn đã thấy nhiều điều bọn mày chưa từng thấy trong đời. Tin tao đi.”
Soneji nhấp ngụm McCoffee cuối cùng của hắn, và qua miệng cốc, hắn quan sát những người ghiền đồ ăn nhanh đang run rẩy.
“Đây,” cuối cùng hắn cũng cất tiếng với vẻ tư lự, “là điều người ta gọi là tình huống bắt giữ con tin nguy hiểm. Ronald McDonald đã bị bắt cóc, thưa các vị. Bây giờ các vị đã chính thức là một phần của lịch sử.”