THỰC TẾ LÀ Gary Soneji vẫn đang ở Washington. Hắn đang chuyển tải các thông điệp theo một cách đặc biệt tới những người hâm mộ mình. Bây giờ đã có sự khác biệt. Tên bắt cóc cũng đang trêu đùa chúng tôi. Sampson và tôi được lệnh điều động của Jefe: chúng tôi có thể tham gia xử lý vụ bắt cóc miễn là việc ấy có mối liên hệ với các cuộc điều tra án mạng khác. Chắc chắn là có rồi.
“Hôm nay là ngày nghỉ của tụi mình, thế nên hai thằng phải vui vẻ,” Sampson nói với tôi khi cả hai cùng cuốc bộ theo những con phố ở khu Đông Nam. Hôm nay là ngày mười ba tháng Giêng. Lạnh như cắt. Gần như ở góc phố nào người ta cũng đốt lửa sưởi trong các thùng rác. Tóc gáy một gã trai có chữ TIÊN SƯ MÀY được viết bằng dao cạo. Chính xác là tâm trạng của tôi lúc này.
“Thị trưởng Monroe không gọi điện thêm nữa. Không ra thông báo gì,” tôi nói với Sampson. Tôi nhìn hơi thở của mình tạo nên những đám mây nhỏ lơ lửng trong bầu không khí lạnh buốt.
“Thấy chưa, trong cái rủi có cái may,” cậu ta nói bâng quơ. “Ông ta sẽ trở lại khi chúng ta bắt được ‘Thứ Đó’. Ông ta sẽ có mặt để nhận những lời ca tụng mà lẽ ra là dành cho bọn mình.”
Chúng tôi vừa bước vừa bông đùa về tình hình hiện tại, bông đùa lẫn nhau. Sampson đọc rap bằng lời của những bản nhạc pop - việc cậu ta rất hay làm. Sáng hôm nay là bài “Bởi chúng ta đã tìm thấy tình yêu”. Ban nhạc Heavy D & The Boyz. “Đẩy anh lên, đẩy anh lên, em là cây mao lương hoa vàng của anh,” Sampson cứ lặp đi lặp lại, như thể những lời bài hát sẽ mang lại ý nghĩa cho vạn vật.
Chúng tôi rà soát khu vực Vivian Kim sinh sống, nằm ở rìa khu Đông Nam. Rà soát một khu dân cư là công việc buồn chán, kể cả với các cảnh sát trẻ và chưa có kinh nghiệm. “Hôm qua ôngbà có trông thấy ai hoặc điều gì bất thường không?” Chúng tôi hỏi bất kỳ người nào đủ dại dột mở cửa đón chúng tôi. “Ôngbà có nhận thấy người lạ, xe lạ hay bất kỳ điều gì lạ đáng chú ý không? Có quan trọng hay không thì hãy để chúng tôi quyết định.”
Như thường lệ, không ai trông thấy gì. Không, không, và không. Cũng chẳng ai vui vẻ khi thấy chúng tôi, đặc biệt là khi chúng tôi tiến vào khu Đông Nam để rà soát.
Nhưng điều tồi tệ hơn là nhiệt độ lúc này chỉ chừng âm mười sáu độ C, gió thổi lạnh buốt. Trời đang mưa tuyết. Những con phố và vỉa hè bị phủ băng. Thỉnh thoảng chúng tôi phải ghé vào chỗ những người vô gia cư đang sưởi quanh mấy đống lửa đốt trong thùng rác.
“Bọn cảnh sát chết tiệt các ông lúc nào cũng lạnh, dù là giữa mùa hè,” một trong những tên khốn ít tuổi nói với chúng tôi. Cả Sampson và tôi đều bật cười.
Cuối cùng, khoảng sáu giờ, hai chúng tôi lê bước về xe của mình. Cả hai mệt nhoài. Chúng tôi đã trải qua một ngày dài. Chẳng thu được thông tin nào hữu ích cả. Gary lại tan biến vào không khí. Tôi có cảm giác như mình đang sống trong một bộ phim kinh dị.
“Muốn rà thêm vài dãy nhà nữa không?” tôi hỏi Sampson. Tôi cảm thấy đủ tuyệt vọng để thử sức với máy đánh bạc ở Atlantic City. Soneji đang chơi đùa với chúng tôi. Có lẽ hắn đang theo dõi chúng tôi. Có lẽ tên khốn ấy quả thực tàng hình.
Sampson lắc đầu. “Ngừng thôi, bạn hiền. Tớ muốn uống ít nhất một két bia. Rồi có khi tớ sẽ chỉ uống chút gì đó nặng đô.”
Cậu ta lau tuyết bám trên cặp kính râm rồi lại đeo vào. Thật lạ lùng là tôi hiểu mọi động tác của Sampson rõ đến thế. Cậu ta đã lau kính như thế từ hồi mười hai tuổi, dù là trong mưa hay trong tuyết.
“Ta hãy ngó thêm vài dãy nữa,” tôi nói. “Vì cô Vivian. Điều tối thiểu bọn mình có thể làm.”
“Tớ đã biết trước là cậu chuẩn bị nói câu đó mà.”
Lúc sáu giờ hai mươi phút tối hôm đó, chúng tôi đi hàng một vào căn hộ của bà Quillie McBride. Quillie và bà bạn Scott đang ngồi ở bàn án. Bà Scott có gì đó để nói cho chúng tôi, bà nghĩ rằng điều đó sẽ có ích. Chúng tôi có mặt ở đây để lắng nghe bất kỳ điều gì bà muốn nói.
Nếu từng đi qua khu Đông Nam của DC. hay khu Bắc của Philadelphia, hoặc Harlem của New York vào một buổi sáng Chủ nhật, ta sẽ vẫn thấy những người phụ nữ như bà McBride và bà bạn Willie Mae Randall Scott. Các bà mặc áo sơ mi sặc sỡ và váy đã phai màu may bằng vải gabardine. Phụ kiện họ thường dùng có mũ lông, giày đế cao buộc dây bó lấy bàn chân trông như xúc xích. Họ đi tới hoặc trở về từ các nhà thờ khác nhau. Trong trường hợp của Willie Mae - một người theo giáo phái Nhân chứng Jenovah, họ phân phát tạp chí Tháp canh.
“Tôi nghĩ mình có thể giúp các anh,” bà Scott nói với chúng tôi bằng giọng nhẹ nhàng, chân thành. Có lẽ bà đã tám mươi nhưng cách diễn đạt vẫn tập trung và rõ ràng.
“Chúng tôi cảm kích vì điều đó,” tôi nói. Cả bốn người ngồi quanh chiếc bàn trong bếp. Một đĩa bánh quy làm từ bột yến mạch đã được bày sẵn để đón tiếp bất kỳ người nào. Một bộ ba bức ảnh chụp hai anh em nhà Kennedy cùng Martin Luther King, những người đã bị ám sát, nổi bật trên tường bếp.
“Tôi đã nghe về vụ giết hại cô giáo,” bà Scott nói với Sampson và tôi, “và gì nhỉ, cách đây chừng một tháng, trước vụ sát hại Turner, tôi đã trông thấy một người đàn ông lái xe quanh khu này. Hắn là người da trắng. May mắn là trí nhớ của tôi còn rất tốt. Tôi cố gắng duy trì điều đó bằng cách tập trung vào bất kỳ chuyện gì diễn ra trước mắt mình. Mười năm nữa tính từ hôm nay, tôi sẽ vẫn có thể nhớ lại cuộc nói chuyện này theo từng khoảng thời gian một, hai thanh tra ạ.”
Bà bạn McBride đã kéo ghế mình sang bên cạnh ghế của bà Scott. Ban đầu bà không lên tiếng, mặc dù bà đã nắm lấy một cánh tay gân guốc của bà Scott.
“Đúng đấy, bà ấy sẽ làm được như vậy,” Quillie McBride nói.
“Một tuần trước vụ án mạng liên quan đến Turner, chính tay da trắng đó lại đến khu này,” bà Scott tiếp tục.
“Lần thứ hai này hắn đi từ nhà nọ sang nhà kia. Hắn là một người bán hàng.”
Sampson và tôi nhìn nhau. “Bán hàng kiểu gì?” Sampson hỏi bà.
Bà Scott đưa mắt lướt qua mặt Sampson trước khi trả lời câu hỏi. Tôi nghĩ bà đang tập trung, để chắc chắn rằng mình nhớ được mọi điều về Sampson. “Hắn bán hệ thống sưởi ấm cho mùa đông. Tôi đã đi qua xe hơi của hắn và nhìn vào trong. Ở ghế trước có một cuốn sách liên quan tới bán hàng gì đó. Công ty của hắn có tên là Thiết bị Sưởi Atlantic, ở Wilmington, Delaware.”
Bà Scott lần lượt nhìn mặt hai chúng tôi để chắc chắn rằng bà vẫn đang diễn đạt rõ ràng, hoặc để chắc chắn rằng chúng tôi vẫn đang lắng nghe toàn bộ những điều bà vừa nói.
“Hôm qua tôi trông thấy chính chiếc xe ấy chạy qua khu này. Tôi thấy chiếc xe vào buổi sáng mà người phụ nữ ở phố C bị giết. Tôi đã nói với bà bạn tôi đây rằng, ‘Tất cả chuyện này không thể là sự trùng hợp được, đúng không?’ Hiện giờ tôi không biết liệu gã đó có phải là kẻ các anh đang tìm hay không, nhưng tôi nghĩ các anh nên nói chuyện với hắn.”
Sampson nhìn tôi. Rồi cả hai chúng tôi cùng làm một việc hiếm khi xảy ra dạo gần đây. Chúng tôi cùng mỉm cười. Thậm chí hai bà già cũng quyết định hòa theo. Chúng tôi đã thu lượm được điều gì đó. Cuối cùng chúng tôi cũng có được chút tiến triển, tiến triển đầu tiên trong vụ án này.
“Chúng tôi sẽ nói chuyện với người bán hàng này,” tôi nói với bà Scott và bà Quillie McBride. “Chúng tôi sẽ đi Wilmington, Delaware.”