CUỐI THÁNG CHÍN, Jezzie Flanagan cùng tôi đi nghỉ ở vùng đảo. Chúng tôi trốn biệt bằng một dịp nghỉ cuối tuần dài. Chỉ có hai người. Đó là ý tưởng của Jezzie. Tôi nghĩ đó là một ý tưởng hay. Nghỉ ngơi, thư giãn. Chúng tôi tò mò. E sợ. Háo hức với bốn ngày liên tục ở bên nhau. Có thể chúng tôi sẽ không thể chịu được nhau lâu đến thế. Vì vậy chúng tôi cần phải thử xem.
Trên phố Front ở Virgin Gorda, hầu như chẳng có cái đầu nào ngoảnh lại nhìn chúng tôi. Đó là sự thay đổi tuyệt vời, khác hẳn so với Washington DC., nơi người ta thường nhìn người khác chằm chặp.
Một thiếu nữ da đen mười bảy tuổi dạy chúng tôi lặn biển dùng ống thở và bình khí. Chúng tôi cưỡi ngựa dọc theo bờ biển trải dài liên tục năm cây số. Chúng tôi lái một chiếc Range Rover vào khu rừng nhiệt đới và bị lạc trong rừng mất nửa ngày. Trải nghiệm khó quên nhất là chuyến thăm đến một nơi không ngờ tới mà chúng tôi đặt cho nó cái tên là Đảo Thiên Đường của Jezzie và Alex. Đó là một điểm đến mà khách sạn tìm cho chúng tôi. Họ thả chúng tôi xuống một chiếc thuyền và để chúng tôi lại đó với nhau.
“Đây quả là nơi thú vị nhất em từng đến trong đời,” Jezzie nói. “Hãy nhìn nước và cát này. Những mỏm đá nhô ra và vỉa đá ngầm đằng kia nữa.”
“Đây không phải là phố số 5. Nhưng được đấy.” Tôi mỉm cười và nhìn quanh. Tôi xoay người vài vòng bên mép nước.
Hòn đảo riêng tư của chúng tôi gần như chỉ là một dải cát trắng mịn nằm ngay dưới chân. Sâu bên trong bờ biển là khu rừng nhiệt đới um tùm xanh biếc chúng tôi chưa từng thấy bao giờ. Điểm xuyết trên đó là những bông hồng trắng và hoa giấy. Nước biển màu xanh ngọc ngoài kia trong như nước suối.
Nhà bếp của khách sạn đã đóng gói sẵn bữa trưa - rượu vang ngon, pho mát lạ miệng, tôm hùm, thịt cua và xa lát trộn nhiều loại. Không có bất cứ ai khác trong tầm mắt. Chúng tôi làm những điều thật tự nhiên, cởi bỏ quần áo. Không xấu hổ. Không có những điều cấm kỵ. Thiên đường này chỉ có hai chúng tôi thôi mà?
Tôi chợt phá lên cười lớn khi nằm trên bãi biển với Jezzie. Đó là một điều khác mà tôi đang làm nhiều hơn so với một thời gian dài, rất dài - mỉm cười, cảm thấy thanh thản với những thứ xung quanh mình. Có cảm xúc, chấm hết. Tôi biết ơn vô cùng cảm giác ấy. Ba năm rưỡi để tang thực sự quá dài.
“Em có biết rằng thực sự em đẹp thế nào không?” tôi hỏi Jezzie khi chúng tôi nằm cạnh nhau.
“Em không biết anh có nhận ra không, nhưng em có mang theo hộp phấn sáp trong ví. Một cái gương nhỏ.”
Cô nhìn vào mắt tôi. Cô đang dò tìm cái gì đó ở chúng mà tôi sẽ chẳng bao giờ hiểu. “Thực sự là kể từ ngày làm ở Sở Mật vụ, em đã cố tránh tỏ ra hấp dẫn. Sự hấp dẫn khiến mọi thứ trở nên rối ren ở một Washington do đám đàn ông kiểm soát.”
Jezzie nháy mắt với tôi. “Anh có lúc quá nghiêm túc Alex ạ. Nhưng anh cũng thật vui tính. Em cá là chỉ các con anh mới thấy được nét tính cách này của anh. Damon và Jannie hiểu anh. Ù òa.” Cô cù tôi.
“Đừng chuyển đề tài sang anh chứ. Bọn mình đang nói về em mà.”
“Anh mới đang nói về em ấy chứ. Đôi khi em muốn mình xinh đẹp, nhưng nói chung, chủ yếu em chỉ muốn là một người phụ nữ bình thường. Đeo lô cuốn tóc màu hồng đi ngủ và xem những bộ phim ngày xưa.”
“Em đã xinh đẹp suốt kỳ nghỉ cuối tuần đó thôi. Không cần lô cuốn tóc màu hồng. Trên tóc có dây nơ và hoa tươi. Những bộ đồ tắm không dây. Đôi khi, không cần đồ tắm nữa.”
“Ngay lúc này em muốn mình xinh đẹp. Ở Washington, mọi chuyện lại khác. Đó sẽ là một vấn đề nữa phải giải quyết. Hãy hình dung cảnh tới gặp sếp. Bản báo cáo quan trọng anh đã đổ công sức thực hiện suốt nhiều tháng trời. Câu đầu tiên ông ta nói là, ‘Em mặc váy trông ngon lành quá, bé ạ’. Anh sẽ chỉ muốn nói, ‘Tiên sư đồ khốn nạn’ ”
Chúng tôi nắm lấy tay nhau. “Cảm ơn em vì em trông thế này,” tôi nói. “Em thật xinh đẹp.”
“Em làm thế là vì anh.” Jezzie mỉm cười. “Và em muốn làm một việc khác cho anh. Em cũng muốn anh làm điều gì đó cho em.”
Và thế là hai chúng tôi cùng thực hiện việc ấy.
Cho tới giờ, Jezzie và tôi vẫn chưa thấy chán nhau. Thậm chí điều hoàn toàn ngược lại đang diễn ra ở thiên đường này.
Đêm đó, chúng tôi ngồi ở một quán hải sản tươi sống ngoài trời trong thị trấn. Chúng tôi quan sát thế giới thảnh thơi của hòn đảo trôi qua, và tự hỏi tại sao chúng tôi không vứt bỏ tất cả để trở thành một phần của thế giới này. Chúng tôi ăn tôm và hàu rồi trò chuyện suốt nhiều giờ liền. Chúng tôi bộc bạch nỗi lòng với nhau, nhất là Jezzie.
“Em luôn là một người dễ bị cuốn theo mọi chuyện, Alex ạ,” Jezzie nói với tôi. “Em không chỉ nói về vụ bắt cóc này cùng việc lao đầu vào từng manh mối, từng cuộc tìm kiếm vô ích thôi đâu. Từ khi em có thể nhớ được thì em đã như thế rồi. Cứ khi nào bắt đầu chạy theo một ý tưởng là em lại không thể dừng được.”
Tôi không nói gì. Tôi muốn nghe cô nói. Tôi muốn biết tất cả những gì có thể.
Jezzie nâng cốc. “Em đang ngồi đây với cốc bia trong tay, vậy đó. Phải, cả bố lẫn mẹ em đều là những người nghiện rượu. Họ đã trở nên bất bình thường trước khi việc đó trở thành mốt. Chẳng ai bên ngoài nhà em biết mọi chuyện tồi tệ thế nào. Họ thường xuyên la hét đánh chửi nhau. Bố em thường xuyên say xỉn. Ngủ ngay trên ‘chiếc ghế của ông’. Còn mẹ sẽ thức suốt nửa đêm bên chiếc bàn trong phòng khách. Bà yêu rượu Jameson của bà. Bà sẽ bảo, ‘Lấy cho mẹ một ly Jameson nữa đi, Zezzie bé nhỏ’. Em chính là cô bồi bàn bé nhỏ của cả hai người. Đó là cách em kiếm được tiền tiêu vặt cho đến tận năm mười một tuổi.”
Jezzie ngừng nói và nhìn vào mắt tôi. Tôi chưa bao giờ thấy cô mong manh, dễ tổn thương và hoang mang về bản thân như vậy. Lúc nào cô cũng thể hiện vẻ tự tin của mình. Điều đó làm nên danh tiếng của cô tại Sở Mật vụ. “Anh có muốn mình đi bây giờ không? Có muốn em bớt căng thẳng không?”
Tôi lắc đầu. “Không, Jezzie. Anh muốn nghe bất cứ điều gì em thấy mình cần phải nói. Anh muốn hiểu tất cả về em.”
“Chúng mình vẫn đang đi nghỉ phải không?”
“Phải, và anh thực sự muốn nghe chuyện này. Chỉ cần nói cho anh nghe. Hãy tin anh. Nếu anh thấy nhàm chán, anh sẽ đứng dậy và bỏ em ở lại với hóa đơn đồ uống.”
Jezzie mỉm cười và tiếp tục. “Em yêu cả bố lẫn mẹ theo một cách lạ lùng. Em tin rằng họ cũng yêu em. ‘Jezzie bé nhỏ’ của họ. Em từng bảo anh rằng em không muốn làm một kẻ thông minh nhưng thất bại trong cuộc sống, như bố mẹ mình.”
“Có lẽ em đã nói giảm nói tránh một chút.” Tôi cười.
“Vâng. Mà dù sao đi nữa, khi gia nhập Sở Mật vụ em cũng đã làm ngày làm đêm và suốt cả những ngày cuối tuần. Em đã đặt ra những mục tiêu không tưởng cho chính mình - trở thành giám sát viên năm hai mươi tám tuổi - và em đạt được. Đó là một phần trong số những gì đã xảy ra với chồng em. Em đã đặt công việc lên trên cả cuộc hôn nhân của mình. Anh muốn biết tại sao em bắt đầu lái xe mô tô không?”
“Có chứ. Và cũng muốn biết tại sao em bắt anh ngồi xe mô tô của em.”
“Vâng, là thế này,” Jezzie nói, “em không bao giờ có thể ngừng công việc lại được. Không thể dẹp nó lại kể cả khi em đã trở về nhà vào buổi tối. Cho tới lúc em leo lên chiếc mô tô. Khi anh đang chạy với tốc độ gần hai trăm ki lô mét một giờ, anh buộc phải tập trung vào con đường. Mọi thứ khác đều biến mất. Công việc rốt cuộc cũng bị xua đi.”
“Đó cũng là một phần lý do vì sao anh chơi piano,” tôi nói với cô. “Anh rất tiếc khi nghe chuyện bố mẹ em, Jezzie ạ.”
“Em thấy vui vì cuối cùng em cũng kể được cho anh nghe về họ,” Jezzie nói. “Trước anh, em chưa từng nói với bất cứ ai. Chưa có ai biết toàn bộ câu chuyện.”
Jezzie và tôi ôm lấy nhau trong quán hải sản nhỏ bé của đảo. Tôi chưa bao giờ cảm thấy gần gũi cô như lúc này. Jezzie bé nhỏ ngọt ngào. Trong tất cả những lần được bên nhau, đây là khoảnh khắc tôi sẽ chẳng bao giờ quên. Chuyến đi của chúng tôi tới thiên đường.
Rất đột ngột, và rất mau chóng, kỳ nghỉ kết hợp với công việc của chúng tôi kết thúc.
Chúng tôi cùng bắt một chuyến bay của hãng hàng không American Airlines trở lại Washington, trở lại với tiết trời mưa gió, ảm đạm theo như dự báo thời tiết. Trở lại với công việc.
Chúng tôi ngồi hơi xa nhau một chút trên máy bay. Chúng tôi hay nói đồng thanh, rồi phải chơi trò “anhem nói trước đi”. Lần đầu tiên trong suốt kỳ nghỉ, chúng tôi nói chuyện công việc, thứ chuyện nghĩ đến mà sợ.
“Anh có nghĩ hắn ta là người đa nhân cách không Alex? Hắn ta có biết chuyện gì đã xảy ra với Maggie Rose không? Soneji biết. Murphy có biết không?”
“Ở một chừng mực nào đó, hắn biết. Tên này thật đáng sợ vì có một lần hắn nói về Soneji. Bất kể việc Soneji là một nhân cách riêng rẽ hay chính là bản chất của hắn, thì hắn vẫn rất đáng sợ. Soneji biết rõ chuyện gì đã xảy ra với Maggie Rose.”
“Quá tệ là giờ chúng ta sẽ không bao giờ biết được. Dù sao thì có vẻ mọi thứ đang theo hướng đó.”
“Phải. Vì anh đã nghĩ anh có thể moi ra được điều đó ở hắn. Vấn đề chỉ là cần thêm chút thời gian thôi.”
Sân bay quốc gia ở DC. là một thảm họa tự nhiên mà vài ngàn người chúng tôi đang phải cùng nhau gánh chịu. Dòng xe cộ gần như bò đi được từng chút một. Một hàng dài taxi ùn ứ quanh khu vực ga. Mọi người trông ướt sũng.
Cả Jezzie và tôi đều không có áo mưa và chúng tôi cũng đang ướt như chuột lột. Cuộc sống bỗng nhiên trở nên phiền muộn, và trở lại cái vẻ không thể chân thực hơn của mình. Cuộc điều tra dang dở ở DC. Phiên tòa sắp diễn ra. Có lẽ tôi đã có thư nhắn của Trưởng phòng Pittman trên bàn làm việc rồi.
“Chúng mình hãy trở về. Hãy quay lại.” Jezzie nắm tay tôi và kéo tôi sát lại, ngay trước hành lang cửa kính dẫn tới khu vực của hãng hàng không Delta Shuttle.
Hơi ấm và mùi cơ thể quen thuộc của cô vẫn thật tuyệt vời. Những dư vị của bơ ca cao và hương lô hội vẫn còn phảng phất.
Mọi người quay lại chăm chú nhìn chúng tôi khi họ đi ngang qua. Họ nhìn. Họ đánh giá. Gần như ai đi qua cũng nhìn chúng tôi.
“Chúng ta rời khỏi đây thôi,” tôi nói.