“CÓ THỂ Gary Murphy đang nói sự thật!”
Chiều hôm sau tôi tổ chức một buổi điều trần theo chỉ định ở phòng họp ban giám đốc nằm trong Nhà tù Lorton. Những khán giả quan trọng gồm Tiến sĩ Campbell, công tố viên liên bang James Dowd, một đại diện của văn phòng thống đốc bang Maryland, hai công tố viên khác từ văn phòng bộ trưởng Bộ tư pháp ở Washington, bác sĩ James Walsh từ cơ quan y tế của bang, cùng đội ngũ cố vấn của nhà tù.
Phải khó khăn lắm mới triệu tập được những người này lại với nhau. Khi đã thành công với việc đó, tôi không thể để mất họ. Tôi sẽ không có cơ hội khác để yêu cầu điều mình cần.
Tôi có cảm giác như mình đang trở lại những buổi thi vấn đáp ở trường John Hopkins. Tôi đang đi trên dây. Tôi tin rằng toàn bộ cuộc điều tra về SonejiMurphy đang đối mặt với nguy cơ thất bại, ở ngay trong căn phòng này.
“Tôi muốn thử thôi miên hồi tưởng với đối tượng. Không hề rủi ro mà có cơ hội đạt được kết quả cao,” tôi thông báo với nhóm. “Tôi chắc chắn rằng SonejiMurphy sẽ là một đối tượng tốt, chúng ta sẽ phát hiện ra thông tin nào đó có thể sử dụng. Có lẽ chúng ta sẽ biết được những gì đã xảy ra với con bé đang mất tích. Chắc chắn là điều gì đó về Gary Murphy.”
Vụ án này đã nêu ra nhiều câu hỏi phức tạp về phạm vi xét xử. Một luật sư đã nói với tôi rằng các vấn đề của nó sẽ giúp hình thành một câu hỏi cực khó cho kỳ thi sát hạch luật sư liên bang. Vì vụ việc vượt qua phạm vi một bang, vụ bắt cóc và giết Michael Goldberg đã thuộc quyền xử lý của liên bang và sẽ được đưa ra xét xử trước tòa án liên bang. Việc giết những người ở tiệm McDonald sẽ được xử ở một tòa án hạt Westmoreland. SonejiMurphy cũng có thể bị xử ở Washington vì một hoặc nhiều hơn một vụ giết người mà có lẽ hắn đã thực hiện ở khu Đông Nam.
“Điều cuối cùng ông hy vọng đạt được là gì?” Tiến sĩ Campbell muốn biết. Ông đã có thái độ ủng hộ và vẫn tiếp tục như vậy. Giống như tôi, ông đã đọc được sự hoài nghi trên một vài gương mặt, đặc biệt là của Walsh. Tôi có thể thấy tại sao Gary không quan tâm tới Walsh. Dường như ông ta là kẻ nhỏ nhen, hiểm độc nhưng lại tự hào về điều ấy.
“Phần nhiều trong số những điều hắn đã nói với chúng ta cho tới giờ biểu hiện phản ứng phân ly nghiêm trọng. Dường như hắn đã trải qua thời thơ ấu cực kỳ khủng khiếp. Có ngược đãi thể xác, có lẽ xảy ra cả lạm dụng tình dục. Hồi ấy có lẽ hắn đã bắt đầu tách rời tâm trí của mình để tránh nỗi đau đớn và sợ hãi. Tôi không nói hắn là kẻ đa nhân cách, nhưng đó là một khả năng. Hắn có kiểu tuổi thơ có thể tạo ra một dạng thức tâm lý hiếm thấy như vậy.”
Tiến sĩ Campbell ngắt lời. “Tiến sĩ Cross và tôi đã nói chuyện về khả năng SonejiMurphy trải qua ‘chứng điên bỏ nhà ra đi’. Những trạng thái tâm thần liên quan tới cả tình trạng mất trí nhớ và kích động do bị tổn thương. Hắn nói về ‘những ngày lạc lối’, ‘những cuối tuần lạc lối’, thậm chí ‘những tuần lạc lối’. Trong tình trạng điên bỏ nhà ra đi như vậy, một bệnh nhân có thể thức dậy ở một nơi xa lạ và không biết mình đã có mặt ở đó bằng cách nào, hoặc anh ta đã làm gì trong một khoảng thời gian dài. Trong một số trường hợp, các bệnh nhân có hai nhân cách riêng biệt, thường là hai nhân cách đối lập. Chuyện này cũng có thể xảy ra ở chứng động kinh thùy thái dương.”
“Các anh là gì đây, một đội đấu vật à?” Walsh gầm gừ từ ghế mình. “Động kinh thùy thái dương. Thôi nào, Marion. Các anh càng lãng phí thời gian với những việc ngớ ngẩn thế này thì hắn càng có nhiều cơ hội thoát tội trước tòa,” Walsh cảnh báo.
“Tôi không lãng phí thời gian,” tôi nói với Walsh. “Đó không phải kiểu của tôi.”
Công tố viên liên bang lên tiếng, xen vào cuộc tranh cãi giữa Walsh và tôi. James Dowd là một người nghiêm túc tầm trên dưới bốn mươi tuổi. Nếu Dowd được xử lý vụ SonejiMurphy, anh ta sẽ sớm trở thành một công tố viên cực kỳ nổi tiếng.
“Chẳng phải sẽ có khả năng hắn tạo ra tình trạng tâm thần rõ ràng này để diễn trước mặt chúng ta sao?” Dowd hỏi. “Để chúng ta thấy hắn là một tên tâm thần, không hơn không kém?”
Tôi liếc quanh bàn trước khi trả lời những câu hỏi của Dowd. Rõ ràng anh ta muốn nghe những câu trả lời của chúng tôi; anh ta muốn biết sự thật. Đại diện của văn phòng thống đốc hình như hoài nghi và chưa thấy thuyết phục nhưng có quan điểm cởi mở. Cho tới giờ nhóm của Bộ tư pháp vẫn trung lập. Bác sĩ Walsh đã nghe đủ từ tôi và Campbell.
“Đó là một khả năng rõ ràng,” tôi nói. “Đây là một trong những lý do khiến tôi muốn thử thôi miên hồi tưởng. Trước hết, chúng ta có thể xác minh liệu những câu chuyện của hắn khớp với nhau không.”
“Nếu hắn có thể bị thôi miên,” Walsh chen vào. “Và nếu anh có thể nói hắn đã từng bị thôi miên hay chưa.”
“Tôi nghi là hắn có thể bị thôi miên,” tôi trả lời nhanh.
“Và tôi nghi ngờ việc hắn có thể bị thôi miên. Nói thẳng, tôi nghi ngờ anh, Cross ạ. Tôi chẳng quan tâm đến việc hắn thích nói chuyện với anh. Điều trị rối loạn hành vi không liên quan đến việc có thích bác sĩ hay không.”
“Điều hắn thích là tôi có lắng nghe” Tôi quắc mắt nhìn Walsh phía bên kia bàn. Phải rất kiềm chế thì tôi mới không nhảy bổ vào tên khốn lắm chuyện này.
“Những lý do khác để thôi miên tù nhân là gì?” đại diện của văn phòng thống đốc lên tiếng.
“Nói thật, chúng tôi không biết đủ về những điều hắn đã làm trong những cơn điên bỏ nhà ra đi,” Tiến sĩ Campbell nói. “Chính hắn cũng vậy. Cả gia đình và vợ hắn, những người tôi đã thẩm vấn vài lần, cũng vậy.”
Tôi nói thêm: “Chúng tôi cũng không chắc chắn là có bao nhiêu nhân cách có thể đang tồn tại... Lý do khác để thôi miên” - tôi ngừng lại để nhấn mạnh những điều mình chuẩn bị nói ra - “là tôi muốn hỏi hắn về Maggie Rose Dunne. Tôi muốn thử tìm hiểu những gì hắn đã làm với Maggie Rose.”
“Được rồi, chúng tôi đã nghe những lập luận của anh, Tiến sĩ Cross. Cảm ơn vì những nỗ lực và thời gian anh đã dành ra ở đây,” James Dowd nói ở cuối buổi trình bày. “Chúng tôi sẽ báo cho anh biết sau.”
Tối nay tôi quyết định tự lo mọi chuyện.
Tôi gọi cho một phóng viên của tờ Post mà tôi biết và tin tưởng. Tôi đề nghị người này gặp mình tại tiệm ăn Pappy nằm ngoài rìa khu Đông Nam. Tiệm Pappy là nơi mà chúng tôi sẽ không bao giờ bị nhận ra, và tôi cũng không muốn bất kỳ ai biết chúng tôi đã gặp nhau. Vì lợi ích của cả hai.
Lee Kovel là một tay chuyên nghiệp trẻ tuổi, một gã khốn nạn, nhưng tôi thích anh ta. Lee là một kẻ ruột để ngoài da: những ganh tị nhỏ nhen, suy nghĩ chua cay về tình trạng tệ hại của báo chí, xu hướng ủy mị và các đặc tính bảo thủ đến cực đoan thi thoảng xuất hiện. Tất cả được phơi bày cho cả thế giới thấy mà tìm cách đối phó.
Lee ngồi phịch xuống cạnh tôi ở quầy. Anh ta mặc một bộ com lê xám và giày chạy bộ màu xanh nhạt. Nhà hàng Pappy thu hút được một lượng khách hàng dễ tính và nhiều thành phần: người da đen, người gốc Tây Ban Nha, người Hàn Quốc, người lao động da trắng phục vụ cho khu Đông Nam theo cách này hay cách khác. Nhưng không người nào giống như Lee.
“Ở chỗ này tôi nổi như cồn,” tay nhà báo than phiền. “Tôi quá ngon so với nơi này.”
“Bây giờ ai sẽ gặp anh ở đây? Bob Woodward à[1] Hay Evans và Novak[2]?”
“Vui tính đấy, Alex. Anh đang nghĩ gì thế? Sao anh không gọi cho tôi khi vụ này còn đang nóng? Trước khi tên khốn này bị bắt ấy?”
“Anh cho anh này ít cà phê đen nóng thật đặc nhé,” tôi nói với người trông quầy. “Tôi muốn làm anh ta tỉnh táo.” Tôi quay lại với Lee. “Tôi sắp thôi miên Soneji trong tù. Tôi sắp tìm kiếm Maggie Rose Dunne trong tiềm thức của hắn. Anh có thể có bài độc quyền. Nhưng anh còn nợ tôi một việc,” tôi nói với Lee.
Lee Kovel phản ứng lại gần như ngay lập tức. “Vớ vẩn! Ta hãy nghe hết câu chuyện đã, Alex. Tôi nghĩ anh bỏ quên một số phần rồi.”
“Đúng. Tôi vận động để có được quyết định cho phép thôi miên Soneji. Vụ này liên quan đến nhiều trò chính trị nhỏ nhen. Nếu anh để lộ thông tin này qua tờ Post, tôi nghĩ chuyện đó sẽ diễn ra. Lý thuyết về những dự đoán diễn ra như mong đợi. Tôi sẽ được cho phép. Rồi anh sẽ có bài độc quyền.”
Cà phê được dọn ra trong một chiếc tách cổ. Màu nâu nhạt với một đường viền mảnh màu xanh nước biển phía dưới rìa tách. Lee xì xụp uống cà phê, trông đầy vẻ suy tư. Dường như anh ta thấy buồn cười vì tôi đang cố điều khiển cái trật tự đã có từ lâu ở DC. Điều đó lay động trái tim đang rỉ máu của anh ta.
“Và nếu anh nghe được gì đó từ Gary Soneji, tôi sẽ là người thứ hai được biết. Chỉ sau anh, Alex ạ.”
“Anh cũng mất công mặc cả đấy, nhưng đúng là thế. Đó sẽ là thỏa thuận của chúng ta. Nghĩ kỹ đi Lee. Đáng giá lắm đấy. Tìm được thông tin về Maggie Rose, đấy là còn chưa kể tới sự nghiệp của anh.”
Tôi để cho Kovel uống nốt chỗ cà phê của mình ở tiệm Pappy và bắt đầu định hình cho bài viết của anh ta. Có vẻ như đó là công việc anh ta làm. Và bài báo xuất hiện trên số buổi sáng của tờ Post.
Ngày nào cũng vậy, Nana Mama là người thức dậy đầu tiên ở nhà tôi. Có khi bà còn là người dậy đầu tiên trong vũ trụ. Đó là điều Sampson và tôi vẫn tin khi chúng tôi mười hay mười một tuổi còn bà là hiệu phó trường cấp hai Garfield North.
Dù dậy lúc bảy giờ, sáu giờ hay năm giờ, tôi cứ xuống bếp là thấy ánh lửa nhỏ và Nana đang dùng bữa sáng hoặc nhóm bếp. Hầu như hôm nào cũng là cùng một kiểu bữa sáng. Một quả trứng chần, một miếng bánh nướng xốp ngô phết bơ; trà loãng có kem và hai viên đường.
Hoặc bà cũng đã bắt đầu làm bữa sáng cho cả nhà và nhận ra nhiều khẩu vị khác nhau của chúng tôi. Thực đơn của gia đình có thể bao gồm bánh kếp cùng với lạp xưởng lợn hoặc thịt muối; dưa hấu đúng mùa; bột yến mạch thô hoặc tinh, bột gạo, được phết một lớp bơ dày và nhiều đường; trứng nấu đủ kiểu.
Thi thoảng xuất hiện món trứng rán ăn với thạch nho, món duy nhất của Nana mà tôi không thích. Nana không rán cho mặt ngoài của trứng ngả màu nâu quá đậm và, như tôi đã nói với bà, với tôi trứng kết hợp với thạch giống như bánh kếp ăn với nước xốt cà chua. Nana không đồng ý dù bà chưa bao giờ ăn món trứng rán với thạch đó. Bọn trẻ thích món đó.
Buổi sáng tháng Ba hôm ấy, Nana ngồi bên bàn bếp. Bà đang đọc tờ Washington Post tình cờ được một người đàn ông tên Washington chuyển tới. Sáng thứ Hai nào ông Washington cũng ăn sáng với Nana. Hôm nay là thứ Tư, và là một ngày quan trọng đối với cuộc điều tra.
Mọi hình ảnh về bữa sáng đều quen thuộc như mọi khi nhưng tôi vẫn giật mình khi bước vào bếp. Thêm một lần nữa, tôi nhận ra vụ bắt cóc đã ảnh hưởng sâu thế nào đến cuộc sống riêng của chúng tôi, cuộc sống của các thành viên trong gia đình tôi.
Tít của tờ Washington Post như sau:
SONEJIMURPHY
SẼ BỊ THÔI MIÊN
Kèm theo bài viết, tôi có thể thấy ảnh của mình và SonejiMurphy. Khuya hôm trước tôi đã nghe tin. Vì thỏa thuận của cả hai, tôi đã gọi cho Lee Kovel để cung cấp cho anh ta thông tin độc quyền.
Tôi đọc bài viết của Lee trong khi ăn hai quả mận khô. Bài viết nói rằng, dù không được nêu rõ tên, “những nguồn tin nhất định đang hoài nghi về quan điểm của các nhà tâm lý học được chỉ định tiếp xúc với kẻ bắt cóc”; rằng “những kết quả giám định y tế có thể tác động tới phiên tòa”; rằng “nếu chứng minh được rằng SonejiMurphy bị điên, hắn có thể nhận mức án nhẹ nhàng ba năm trong trại tâm thần.” Rõ ràng sau khi nói chuyện với tôi, Lee đã nói chuyện với các nguồn tin khác.
“Tại sao họ không thò mặt ra và nói rõ ý kiến của mình,” Nana lầm bầm trong khi vừa ăn bánh mì vừa uống trà. Tôi nghĩ là bà không quan tâm đến phong cách của Lee.
“Tại sao họ không nói gì hả bà?” tôi hỏi.
“Điều rõ ràng ở đây. Kẻ nào đó không muốn dính vào vụ án nhỏ của hắn ta. Họ muốn thứ công lý ‘trắng sạch như Tide’. Không nhất thiết phải là sự thật. Dù sao thì trong vụ này cũng chẳng ai muốn sự thật. Họ chỉ muốn cảm thấy khá hơn ngay lập tức. Họ muốn nỗi đau qua đi. Con người chịu đau đớn kém, nhất là gần đây. Kể từ khi bác sĩ Spock[3] bắt đầu nuôi dưỡng bọn trẻ chúng ta.”
“Đó có phải điều bà đã lên kịch bản từ trước cho bữa sáng không? Nghe cứ như phim Murder, She Wrote.”
Tôi tự rót cho mình chút trà. Không đường không kem. Tôi lấy một chiếc bánh xốp và đặt vài miếng xúc xích vào giữa.
“Không có kịch bản nào cả. Thực tế sờ sờ ra đấy, Alex ạ.”
Tôi gật đầu với Nana. Có lẽ bà đúng, nhưng phải đối mặt với điều ấy trước sáu giờ sáng quả là khiến người ta nhụt chí. “Sáng sớm thế này chẳng gì sánh được chỗ mận khô này,” tôi nói. “Hừm, hừm, ngon quá.”
“Hừm.” Nana Mama nhăn mặt. “Nếu là con thì bà sẽ ăn dè chỗ mận khô này. Bà nghi là từ giờ trở đi con sẽ cần thêm ít chuyện vớ vẩn nữa đấy Alex. Nếu bà có thẳng thừng với con quá…”
“Cảm ơn Nana. Con trân trọng sự thẳng thắn của bà.”
“Con không phải nghĩ ngợi gì đâu. Bữa sáng của con và lời khuyên chí lý này: đừng tin người da trắng.”
“Bữa sáng rất ngon,” tôi nói với bà.
“Bạn gái mới của con thế nào?” bà tôi hỏi.
Chẳng gì qua được mắt bà.
❀ ❀ ❀
[1] Một nhà báo từng làm việc cho tờ Washington Post, là người tham gia phanh phui nhiều vấn đề chính của vụ bê bối Watergate.
[2] Hai nhân vật thường phụ trách các buổi phỏng vấn, thảo luận về các vấn đề chính trị trên kênh truyền hình CNN của Mỹ.
[3] Benjamin Spock (1903-1998): bác sĩ nhi, nhà hoạt động chính trị, có ảnh hưởng rất lớn đến phương pháp nuôi trẻ sau Thế chiến thứ hai.