Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 51

❊ ❊ ❊

ĐẾN ĐÊM, Trưởng phòng thanh tra Pittman gọi điện về nhà cho tôi. Tôi không nghĩ ông ta muốn chúc mừng tôi vì công việc tôi đã thực hiện với SonejiMurphy. Tôi đã đúng. Jefe yêu cầu tôi ghé qua văn phòng vào sáng ngày mai.

“Có chuyện gì vậy?” tôi hỏi.

Ông ta không trả lời câu hỏi của tôi qua điện thoại. Tôi đoán ông ta không muốn làm mất tính bất ngờ của câu chuyện.

Buổi sáng, tôi không quên cạo râu sạch sẽ và vận chiếc áo khoác da cho cuộc gặp với Jefe. Trước khi rời nhà, tôi chơi một đoạn bản Lady Day trên hiên nhà. Nghĩ về bóng tối và ánh sáng. Là bóng tối và ánh sáng. Tôi chơi bản “Người đàn ông tôi yêu”, “Như chúng ta biết” và “Có lẽ đời là thế”. Sau đó tôi lên đường đến chỗ gặp Jefe.

Khi tôi có mặt ở văn phòng của Pittman, hoạt động tại đó đã quá bận rộn so với thời điểm mới tám giờ kém mười lăm sáng. Ngay cả viên trợ lý của Jefe dường như cũng đã lu bù với công việc chứ không như thường ngày.

Fred Cook già là một thanh tra mảng tệ nạn xã hội có thành tích kém cỏi, được bố trí làm trợ lý hành chính. Trông ông ta giống như một trong số những mẫu vật người ta vẫn bày ra trong mấy trận bóng chày kiểu cũ. Fred là một gã ác ý, nhỏ nhen và cực đoan về quan điểm chính trị. Nói cho tay này hiểu chẳng khác nào đàn gảy tai trâu.

“Sếp đang đợi anh.” Ông ta miễn cưỡng nở nụ cười mím môi xã giao. Fred Cook khoái trá khi được biết mọi thứ trước tất thảy chúng tôi. Ngay cả khi chẳng biết gì, ông ta vẫn làm như thể đã biết.

“Sáng nay có vụ gì thế hả Fred?” tôi hỏi thẳng toẹt. “Anh có thể nói tôi biết mà.”

Tôi thấy ánh nhìn “biết tuốt” trong mắt ông ta. “Sao anh không đi luôn vào đó xem. Tôi chắc là sếp sẽ giải thích những ý định của ông ấy.”

“Tôi tự hào về anh đấy Fred ạ. Chắc chắn anh là người biết giữ mồm giữ miệng. Anh biết đấy, đáng ra anh nên làm việc ở Hội đồng An ninh Quốc gia”.

Tôi đi vào trong, đón đợi điều tệ nhất. Nhưng tôi đã đánh giá hơi thấp Trưởng phòng thanh tra.

Thị trưởng Carl Monroe đã ở trong phòng cùng Pittman. Đội trưởng đội cảnh sát của chúng tôi, Christopher Clouser cũng có mặt, và trong số đó còn có John Sampson. Có vẻ như một trong những sự kiện buổi sáng nổi tiếng nhất cho tới nay của Washington, một bữa sáng kết hợp công việc đã được chuẩn bị trong lãnh địa của Trưởng phòng thanh tra.

“Không phải cái gì cũng tệ đâu,” Sampson khẽ nói.

Trái ngược hoàn toàn với những lời đó, trông Sampson hệt như con thú lớn đang mắc vào một cái bẫy có móc kép mà đám thợ săn thường dùng. Tôi cảm giác như cậu ta sẵn sàng cắn nát bàn chân mình để được thoát khỏi căn phòng.

“Không tệ lắm đâu.” Thị trưởng Carl Monroe vui vẻ cười khi trông thấy những đường nét như tạc trên gương mặt tôi. “Chúng tôi có một vài tin tốt lành cho cả hai anh đây. Tin rất tốt. Tôi nói nhé? Thôi, tôi nói luôn đây... Hôm nay cả anh và Sampson đều được thăng chức. Ngay tại đây. Chúc mừng thanh tra cao cấp mới nhất và trưởng bộ phận mới nhất của chúng ta.”

Những người còn lại vỗ tay tán thưởng. Sampson và tôi nhìn nhau ngơ ngác. Chuyện quái quỷ gì thế này?

Nếu biết trước, tôi đã đưa Nana và bọn trẻ theo rồi. Sự kiện này giống những dịp tổng thống trao huân chương và nói lời cảm tạ tới những bà góa có chồng hy sinh trong chiến tranh. Nhưng chỉ có lần này, những người đã chết được mời tới lễ vinh danh. Trong mắt Trưởng phòng Pittman, Sampson và tôi đã chết.

“Có lẽ ông muốn nói cho Sampson và tôi biết chuyện gì đang diễn ra ở đây phải không?” tôi mỉm cười đầy bí ẩn với Monroe. “Ông biết đấy, phụ đề.”

Thị trưởng Carl Monroe có kiểu cười như súng liên thanh rất ấn tượng. Nó quá đỗi ấm áp, tình cảm và “thành thực”. “Tôi được mời đến đây,” ông ta nói, “vì anh và thanh tra Sampson được thăng chức. Chỉ thế thôi. Tôi rất vui khi được tới đây, Alex” - viên thị trưởng tạo vẻ mặt hài hước - “vào lúc tám giờ kém mười lăm sáng nay.”

Thực sự thì đôi khi rất khó có thể không thích Carl. Ông ta hoàn toàn biết rõ việc mình đã trở thành ai và thế nào với tư cách một chính trị gia. Ông ta khiến tôi nhớ tới mấy cô gái bán hoa trên con phố 14, những người sẽ kể cho ta nghe một hay hai câu chuyện hài bậy khi cảnh sát bắt họ vì tội chèo kéo khách.

“Còn một vài việc khác cần trao đổi nữa,” Pittman nói, nhưng sau đó gạt đi ý tưởng về bất cứ sự can thiệp nào vào cuộc trao đổi có tính nghi thức này. “Nhưng để sau cũng được. Dùng cà phê và bánh ngọt đi đã.”

“Tôi nghĩ chúng ta nên trao đổi mọi việc ngay bây giờ,” tôi nói. Tôi hướng mắt sang phía Monroe. “Hãy bày nó lên bàn cùng với bánh ngọt luôn đi”.

Monroe lắc đầu. “Sao anh không làm khác với mọi khi, chậm lại một chút nhỉ?”

“Tôi sẽ không thể chạy đua vào cơ quan chính phủ, đúng không?” tôi đáp lời thị trưởng. “Không thể làm chính trị gia được.”

Monroe nhún vai, song vẫn tiếp tục cười. “Tôi không biết chuyện đó Alex ạ. Đôi khi một người sẽ thay đổi sang một phong cách hiệu quả hơn khi anh ta tích lũy thêm được kinh nghiệm. Hiểu được cách nào hiệu quả, cách nào không. Chắc chắn đối đầu sẽ đem lại cảm giác thỏa mãn hơn. Nhưng không phải lúc nào cũng tốt cho đa số.”

“Chuyện này liên quan đến cái đó sao? Tốt cho đa số ấy? Đó có phải là chủ đề của bữa sáng hôm nay không?” Sampson hỏi mọi người.

“Tôi nghĩ thế. Phải, tôi tin là vậy.” Monroe gật đầu và cắn một miếng bánh ngọt.

Trưởng phòng Pittman rót cà phê vào một chiếc tách sứ đắt tiền, nó quá nhỏ và mảnh mai so với bàn tay của ông ta. Nó khiến tôi nghĩ tới những chiếc bánh sandwich nhỏ kẹp cải xoong. Bữa trưa của những người giàu có.

“Trong vụ bắt cóc này, chúng ta đang va chạm với FBI, Tòa án Tối cao, Sở Mật vụ. Chuyện đó chẳng tốt cho ai cả. Chúng tôi đã quyết định rút lui hoàn toàn. Một lần nữa rút các anh ra khỏi vụ này,” cuối cùng Pittman cất lời.

Đúng thế. Rốt cuộc thì điều phải đến cũng đã đến. Sự thật được phơi bày trong bữa sáng nho nhỏ kết hợp bàn công việc này.

Rất bất ngờ, mọi người trong văn phòng đều nói khẽ khàng. Chỉ có hai chúng tôi đang hét lên. Một nhóm tuyệt vời.

“Nhảm nhí,” Sampson hét thẳng vào mặt thị trưởng. “Và ông biết rõ nó nhảm nhí. Ông biết rõ, phải không?”

“Tôi đã bắt đầu các phiên làm việc với SonejiMurphy,” tôi bảo Pittman, Monroe và cả đội trưởng Clouser. “Hôm qua tôi đã thôi miên hắn. Mẹ kiếp, không. Đừng làm thế. Không phải lúc này.”

“Chúng tôi đều biết những tiến triển anh đã đạt được với Gary Soneji. Chúng tôi phải quyết định và chúng tôi đã quyết định.”

“Anh muốn biết sự thật hả Alex?” Tiếng Thị trưởng Carl Monroe chợt vang lên trong phòng. “Anh muốn nghe sự thật về chuyện này phải không?”

Tôi nhìn ông ta. “Lúc nào cũng thế.”

Monroe nhìn thẳng vào mắt tôi. “Văn phòng bộ trưởng Bộ Tư pháp đã gây áp lực rất lớn với rất nhiều người ở Washington. Một phiên tòa quy mô lớn sẽ bắt đầu, tôi tin là thế, trong vòng tối đa là sáu tuần nữa. Chuyến tàu tốc hành Phương Đông đã rời sân ga rồi Alex ạ. Anh không có chỗ trên đó. Tôi cũng không. Chuyện này đã vượt quá tầm của cả hai chúng ta. SonejiMurphy có chỗ trên con tàu đó...”

“Bên khởi tố, tức Bộ Tư pháp, đã quyết định dừng những phiên làm việc của anh với SonejiMurphy. Một nhóm chuyên gia tâm lý đã chính thức được chỉ định làm việc với hắn. Từ giờ trở đi công việc sẽ diễn ra theo cách thức đó. Tình hình là thế. Vụ việc này đã chuyển sang một giai đoạn mới, và sự tham gia của chúng ta không còn cần thiết nữa.”

Sampson và tôi rời khỏi bữa tiệc của chính mình. Sự tham gia của chúng tôi không còn cần thiết nữa.

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.