VÀO LÚC CHÍN GIỜ SÁNG HÔM ĐÓ, cô Vivian Kim quyết định tái hiện vụ Watergate trong tiết dạy của mình ở trường Washington Day. Cô sẽ không bao giờ quên buổi hôm đó.
Vivian Kim là một giáo viên lịch sử Mỹ thông minh, xinh đẹp và biết cách khơi gợi. Giờ dạy của cô là một trong những tiết được học sinh ưa thích. Cứ mỗi tuần hai lần cô Kim lại chuẩn bị một vở kịch lịch sử. Thi thoảng cô để bọn nhỏ tự chuẩn bị một vở kịch. Chúng diễn rất tốt, và Kim có thể thật lòng nói rằng tiết học của mình không bao giờ nhàm chán.
Vào buổi sáng hôm ấy, Vivian Kim đã chọn Watergate. Trong tiết học ở lớp ba có Maggie Rose Dunne và Michael Goldberg. Lớp học đang bị theo dõi.
Vivian Kim lần lượt đóng vai tướng Haig, H. R. Haldeman, Henry Kissinger, G. Gordon Liddy, Tổng thống Nixon, John và Martha Mitchell, John và Maureen Dean. Cô bắt chước rất giỏi và thực hiện hoàn hảo vai Liddy, Nixon, tướng Haig, đặc biệt là hai vợ chồng nhà Mitchell và Modean.
“Trong thông điệp liên bang hằng năm của mình, qua truyền hình, Tổng thống Nixon đã phát biểu với toàn dân,” cô Kim nói với bọn trẻ. “Nhiều người cảm thấy rằng ông ta nói dối tất cả chúng ta. Khi một quan chức cấp cao nói dối, người đó đã phạm phải một tội nghiêm trọng. Chúng ta đã đặt niềm tin vào con người đó, căn cứ trên lời thề thiêng liêng và sự liêm khiết của người đó.”
“Ây.” “Ê!” Vài đứa trẻ trong lớp tham gia bài học. Trong phạm vi vừa phải, Vivian Kim khuyến khích sự tham gia kiểu này.
“Ê là hoàn toàn đúng,” cô nói. “Ây, cũng vậy. Dù sao thì vào thời điểm này trong lịch sử của chúng ta, ngài Nixon đã đứng trước cả dân tộc, trước những người như các em và cô.” Vivian Kim làm điệu bộ như đang trên bục phát biểu. Cô bắt đầu đóng vai Richard Nixon cho cả lớp xem.
Kim làm vẻ mặt u ám và ủ rũ. Cô lắc đầu từ bên nọ sang bên kia. “Tôi muốn các bạn biết... rằng tôi chưa bao giờ có ý định rời khỏi công việc mà người dân Mỹ đã bầu để tôi thực hiện cho Hợp chúng quốc Hoa kỳ.” Vivian Kim dừng lại ở những lời thực sự trong bài phát biểu tai tiếng của Nixon. Không khác gì một nốt bị treo lại trong một vở opera đầy sức mạnh nhưng dở tệ.
Cả lớp hai mươi bốn học sinh không có một tiếng động. Lúc này Kim đã hoàn toàn thu hút được sự chú ý của chúng. Đó là cõi niết bàn của một giáo viên, dù nó thật ngắn ngủi. Tốt, Vivian Kim nghĩ.
Có một tiếng gõ nghe rất giòn, tiếng gõ trên ô kính của cửa lớp. Tâm trạng mê hoặc bị phá vỡ.
“Ê! Ây,” Vivian Kim lẩm bẩm. “Có? Ai đó? Xin chào? Ai thế ạ?” cô gọi to.
Cánh cửa bằng kính và gỗ gụ đánh bóng từ từ mở ra. Một trong đám học sinh lẩm bẩm hát theo điệu nhạc của phim Cơn ác mộng trên phố Elm. Thầy Soneji, một cách do dự, gần như rụt rè, bước vào lớp. Khuôn mặt hầu như toàn bộ học sinh sáng lên tức thì.
“Có ai ở nhà không?” Thầy Soneji phát ra tiếng chút chít như chuột. Bọn trẻ cười phá lên. “Ô! Xem này. Mọi người đều ở nhà cả,” thầy nói.
Gary Soneji dạy toán và cả khoa học máy tính - môn còn được yêu thích hơn cả môn của Vivian Kim. Tóc thầy đang hói dần, bộ ria mép rủ xuống, cặp kính giống như kính của học sinh. Soneji có vẻ ngoài không giống một nam diễn viên nhiều người hâm mộ nhưng lại đúng là một nhân vật như thế trong trường này. Ngoài việc là một giáo viên đầy sáng tạo, Soneji còn là một tay cự phách về các trò chơi điện tử Nintendo.
Việc được học sinh yêu thích và là một tay phù thủy máy tính khiến ông thầy này có biệt danh là “Thầy Chips”.
Vừa bước nhanh về phía bàn cô Kim, thầy Soneji vừa chào vài học sinh bằng tên.
Rồi hai giáo viên kín đáo nói chuyện ở bàn giáo viên. Cô Kim đã xoay lưng lại phía lớp. Cô gật đầu liên tục, không nói gì nhiều. Cô trông nhỏ xíu khi đứng cạnh thầy Soneji - người cao tới hơn một mét tám.
Cuối cùng cô Kim quay về phía các học sinh. “Maggie Rose và Michael Goldberg? Hai em có thể lên đây được không? Mang theo những đồ đạc của các em nếu muốn.”
Maggie Rose và Michael Goldberg bối rối nhìn nhau. Chuyện này là thế nào nhỉ? Chúng thu dọn đồ của mình rồi hướng về phía cửa để tìm câu trả lời. Những đứa khác bắt đầu thì thào, thậm chí nói chuyện ồn ào trong lớp.
“Được rồi. Dừng chuyện đó đi. Đây không phải giờ giải lao,” cô Kim nhắc đám học sinh trật tự. “Đây vẫn là giờ học. Hãy tôn trọng các quy định mà tất cả chúng ta đã đồng ý tuân thủ ở đây.”
Khi cả ba lên phía trước lớp học, thầy Soneji cúi xuống nói riêng với Maggie và Michael. Goldberg “Nhãi Con” thấp hơn Maggie Rose ít nhất mười phân.
“Có một trục trặc nhỏ, nhưng chẳng có gì đáng lo ngại đâu.” Thầy Soneji điềm tĩnh và rất nhẹ nhàng với bọn trẻ. “Về cơ bản mọi thứ đều ổn. Chỉ có một chút trục trặc nhỏ, thế thôi. Nhưng mọi thứ đều ổn.”
“Em không nghĩ thế,” Michael Goldberg nói và lắc đầu. “Cái gọi là trục trặc nhỏ này thực sự là gì ạ?”
Maggie Rose vẫn chưa nói gì. Vì một lý do nào đó mơ hồ, nó cảm thấy sợ. Chuyện gì đó đã xảy ra. Chắc chắn có chuyện gì đó không ổn. Sâu thẳm trong lòng nó cảm nhận được điều ấy. Mẹ Maggie luôn bảo rằng con bé có trí tưởng tượng quá mạnh, thế nên nó cố gắng giữ một vẻ ngoài bình thản, hành động bình thản, sắm vai một người bình thản.
“Chúng tôi vừa nhận được một cú điện thoại từ Sở Mật vụ,” cô Kim nói. “Họ đã nhận được một lời đe dọa. Đe dọa này liên quan tới cả em và Maggie. Có thể đó là cuộc gọi giả. Nhưng chúng tôi sẽ phải sớm đưa hai em về nhà để đề phòng. Chỉ để đề phòng nhằm đảm bảo an toàn thôi. Các em biết quy định an toàn mà.”
“Thầy chắc chắn là cả hai em sẽ trở lại trước bữa trưa,” thầy Soneji nói thêm vào để tăng tính thuyết phục, dù nghe giọng thầy không thực sự thuyết phục lắm.
“Kiểu đe dọa nào ạ?” Maggie Rose hỏi thầy Soneji. “Nhằm vào cha của Michael phải không ạ? Hay liên quan tới mẹ em?”
Thầy Soneji vỗ vào cánh tay Maggie. Nhiều khi các giáo viên tại trường tư này ngạc nhiên vì độ chín chắn của hầu hết học sinh ở đây.
“À, loại thi thoảng chúng ta vẫn gặp thôi. To mồm rồi chẳng làm gì. Chỉ là dạng ngớ ngẩn thích thu hút sự chú ý ấy mà, thầy chắc chắn. Một gã dở hơi nào đó.” Thầy Soneji làm vẻ mặt khoa trương. Ông thầy thể hiện sự lo ngại đúng mức nhưng cũng khiến cho hai đứa trẻ cảm thấy yên tâm.
“Vậy tại sao bọn em phải về tận Potomac, để khóc lóc ạ?” Michael Goldberg nhăn mặt và làm bộ như một luật sư bé nhỏ trước tòa. Xét theo nhiều mặt, thằng bé là phiên bản dạng hoạt hình của cha nó - vị Bộ trưởng.
“Chỉ để đảm bảo an toàn thôi. Được chứ? Nói thế đủ rồi. Thầy sẽ không tranh cãi với em đâu, Michael. Em sẵn sàng đi chưa?” Thầy Soneji tốt bụng nhưng cũng cương quyết.
“Không thực sự sẵn sàng ạ.” Michael tiếp tục nhíu mày và lắc đầu. “Không, không đâu. Nghiêm trọng, thưa thầy Soneji. Thế này thật không công bằng. Thế này thật không đúng. Tại sao Sở Mật vụ không tới đây và ở lại cho tới khi tan trường ạ?”
“Đó không phải cách họ muốn,” thầy Soneji đáp. “Thầy không bịa ra các quy định.”
“Em nghĩ là bọn em sẵn sàng,” Maggie lên tiếng. “Thôi nào, Michael. Đừng cãi nữa. Chuyện này được thống nhất rồi.”
“Chuyện này được thống nhất rồi.” Cô Kim nở một nụ cười đầy khích lệ. “Cô sẽ gửi bài tập về tận nhà cho các em.”
Cả Maggie Rose và Michael bật cười. ”Cảm ơn cô, cô Kim!” Chúng đồng thanh nói. Cô Kim lúc nào cũng biết đùa đúng lúc, đúng chỗ.
Các hành lang bên ngoài lớp học gần như vắng tanh và rất yên tĩnh. Một người quét dọn - một người đàn ông da đen tên Emmett Everett - là người duy nhất trông thấy bộ ba khi họ rời khỏi tòa nhà.
Tì người trên cây chổi, Everett nhìn theo thầy Soneji và hai đứa trẻ bước dọc theo hành lang dài. Ông là người cuối cùng trông thấy cả ba bên nhau.
Khi đã ra ngoài, cả ba vội vã băng qua khu đỗ xe rải sỏi có những cây sồi và bụi cây cảnh tao nhã bao bọc. Đôi giày của Michael gõ lạch cạch trên nền sỏi.
“Giày lởm.” Maggie Rose tựa người vào bạn và đùa. “Trông giống như giày lởm, hành động như giày lởm, nghe như giày lởm.”
Michael không cãi. Nó có thể nói gì đây? Bố mẹ thằng bé vẫn mua quần áo cho nó ở những cửa hàng Brooks Brothers chết tiệt. “Tôi phải mặc gì đây, thưa cô Gloria Vanderbilt? Giày hồng à?” Thằng bé lộ vẻ đau khổ.
“Chắc chắn rồi, giày hồng,” Maggie tươi cười. “Hoặc giày có lỗ màu xanh vỏ chanh. Nhưng không phải giày dự đám tang đâu, Nhãi Con.”
Thầy Soneji dẫn hai đứa trẻ tới một chiếc xe tải nhỏ đời cũ màu xanh nước biển đậu dưới tán những cây du và sồi chạy dọc theo tòa nhà hiệu bộ và nhà thể chất của trường. Những tiếng nảy của bóng rổ rời rạc vọng ra từ phía trong nhà thể chất.
“Hai em có thể nhảy vào từ phía sau xe đây này. Lên nào. Ta đi thôi,” ông thầy nói. Rồi thầy Soneji đẩy hai đứa bé leo vào trong thùng sau chiếc xe tải nhỏ. Cặp kính của ông thầy cứ trễ xuống mũi. Cuối cùng ông thầy bỏ hẳn kính ra.”
“Thầy chở bọn em về nhà ạ?” Michael hỏi.
“Thầy biết đây không phải xe Mercedes, nhưng việc phải thế, thưa ngài Michael. Thầy chỉ tuân theo những chỉ dẫn qua điện thoại. Thầy đã nói chuyện với ông Chakely.”
“Jolly Chollie.” Michael dùng biệt danh nó đặt cho nhân viên Sở Mật vụ.
Thầy Soneji leo vào chiếc xe tải xanh. Rồi sập mạnh cửa kéo và gây ra một tiếng rầm.
“Chỉ một chút thôi. Hai đứa cứ thoải mái nhé.” Ông thầy lục lọi các hộp bìa cứng xếp đầy phía trước chiếc xe. Trong xe lộn xộn kinh khủng. Nó là sự tương phản với phong cách đầy gọn gàng ngán nắp, gần như bị đóng khung của ông thầy dạy toán ở trường. “Ngồi chỗ nào cũng được, hai nhóc.” Ông thầy tiếp tục nói trong khi tìm thứ gì đó.
Khi quay lại, Gary Soneji đeo một chiếc mặt nạ có vẻ làm từ cao su đen và trông thật đáng sợ. Phía trước ngực, ông thầy cầm một thứ dụng cụ bằng kim loại. Trông như bình cứu hỏa thu nhỏ, chỉ có điều hiện đại hơn.
“Thầy Soneji?” Maggie Rose hỏi, giọng ré lên. “Thầy Soneji!” Con bé đưa hai tay lên bưng mặt. “Thầy làm bọn em sợ đấy. Đừng đùa nữa!”
Soneji chĩa đầu vòi kim loại nhỏ thẳng vào Maggie Rose và Michael. Hắn bước nhanh một bước về phía hai đứa nhỏ. Rồi tay giáo viên trụ thật chắc trên đôi giày đen đế cao su.
“Cái gì thế?” Michale hỏi, thậm chí còn khống chắc là nó đã nói ra câu ấy.
“Này, tao chịu thôi. Làm một hơi nhé, thằng lỏi thiên tài. Mày nói tao nghe xem.”
Soneji phun một đám thuốc gây mê vào hai đứa trẻ. Hắn giữ ngón tay trên nút bấm đủ mười giây. Cả hai đứa trẻ đều bị phủ bởi một lớp sương mỏng khi chúng ngã gục xuống hàng ghế sau của chiếc xe.
“Tắt đi, tắt đi, những ngọn đèn sáng.” Thầy Soneji nói bằng giọng khẽ khàng, nhẹ nhàng nhất. “Giờ thì sẽ chẳng ai biết.” Đó là cái hay của việc này. Sẽ chẳng có ai biết được sự thật.
Soneji leo lên phía trước chiếc xe tải xanh và nổ máy. Khi chạy ra khỏi khu đỗ xe, hắn hát bài “Xe buýt ma thuật” của ban nhạc The Who. Hôm nay tâm trạng của hắn đang tốt kinh khủng. Hắn đang có kế hoạch trở thành kẻ bắt cóc hàng loạt đầu tiên ở Mỹ, bên cạnh nhiều danh hiệu khác.