JEZZIE VÀ TÔI dành một ngày tại ngôi nhà bên hồ của cô. Cô cần nói chuyện. Cô cần kể cho tôi nghe cô đã thay đổi thế nào, cô đã nhận ra những gì về bản thân sau kỳ nghỉ phép. Hai chuyện rất, rất lạ đã xảy ra ở đó, Nơi Xa Xôi Hẻo Lánh, Bắc Carolina.
Chúng tôi rời Washington lúc năm giờ sáng và tới bờ hồ ngay trước tám giờ ba mươi. Đó là ngày mùng ba tháng Mười hai nhưng cứ giống như là ngày đầu tiên của tháng Mười. Nhiệt độ vào khoảng hai mươi mốt độ C suốt buổi chiều và những luồng gió nhẹ ngọt ngào thổi từ trên núi xuống. Tiếng chiu chít, líu lo của nhiều loài chim khác nhau tràn ngập không gian.
Những người tới đây nghỉ hè đã rời đi cả nên chúng tôi chiếm lấy mặt hồ cho riêng mình. Một chiếc xuồng máy chạy vòng quanh hồ trong khoảng hơn một giờ, tiếng động cơ ồn ã của nó hệt như tiếng một chiếc ô tô đua tại giải Nascar. Nếu không có nó, không gian chỉ thuộc về hai chúng tôi.
Như đã thỏa thuận với nhau, chúng tôi không vội vàng đề cập đến bất cứ đề tài nào nghiêm trọng. Không nói về Jezzie, Devine hay Chakely, và cả những giả thuyết mới nhất của tôi về vụ bắt cóc.
Chiều muộn hôm đó, Jezzie và tôi đi dạo một quãng dài trong khu rừng thông xung quanh. Chúng tôi men theo dòng suối trong suốt tựa pha lê chảy vào dải đồi bao quanh. Jezzie không trang điểm, tóc cô buông xõa và rối tung. Cô mặc chiếc quần jean lửng và chiếc áo chui đầu sát nách có dòng chữ Đại học Virginia. Đôi mắt cô xanh biếc tuyệt đẹp, chẳng hề kém màu xanh trên nền trời.
“Em đã bảo anh là em nhận ra rất nhiều điều về bản thân tại nơi này, Alex,” Jezzie nói khi chúng tôi đi bộ mỗi lúc một sâu hơn vào rừng. Cô nói nhỏ nhẹ. Tựa như một đứa trẻ. Tôi chăm chú lắng nghe từng lời. Tôi muốn biết mọi điều về Jezzie.
“Em muốn kể cho anh nghe về em. Lúc này em thực sự muốn nói,” Jezzie nói. “Em cần nói cho anh biết tại sao và như thế nào, rồi tất cả những điều khác.”
Tôi gật đầu và để cô tiếp tục.
“Bố em... bố em là một kẻ thất bại. Trong mắt ông là thế. Ông là người rất khôn khéo. Ông có thể được lòng rất nhiều tầng lớp trong xã hội - khi ông muốn thế. Nhưng ông xuất thân từ tầng lớp nghèo khổ, và ông coi đó là mối hận lớn nhất trong lòng. Quan điểm sống tiêu cực của bố em đã liên tục đẩy ông vào những rắc rối. Ông không để tâm điều đó đã ảnh hưởng tới mẹ và em thế nào. Ông trở thành kẻ nghiện rượu trong những năm bốn mươi và năm mươi tuổi. Lúc cuối đời, ông không có lấy một người bạn hay một gia đình đúng nghĩa. Em hình dung đó chính là lý do ông tự tử... Bố em đã tự tử, Alex ạ. Ông đã làm việc ấy trong chiếc xe không sơn biểu tượng cảnh sát của mình. Chẳng có bất cứ vụ đau tim nào ở nhà ga Union. Đó chỉ là chuyện bịa đặt em bắt đầu kể từ những ngày học đại học.”
Hai chúng tôi cùng im lặng bước đi. Jezzie mới chỉ kể về bố mẹ cô một đôi lần. Tôi đã biết họ nghiện rượu nhưng tôi không muốn thúc ép cô - nhất là vì tôi không thể là bác sĩ của Jezzie. Tôi nghĩ Jezzie sẽ kể về chuyện ấy khi cô muốn.
“Em đã không muốn trở thành kẻ thất bại giống bố mẹ mình. Đó là cách họ tự nhìn bản thân, Alex ạ. Lúc nào họ cũng nói như thế. Không phải là kém tự trọng - mà là không có tự trọng. Em không thể để mình thành ra như thế.”
“Em nghĩ họ là người thế nào?”
“Là những kẻ thất bại, em cho là vậy.” Một nụ cười dè dặt mang theo sự thừa nhận. Một nụ cười chân thành đầy đau đớn.
“Cả hai đều thông minh tới mức khó tin, Alex ạ. Họ biết tất cả mọi thứ. Họ đọc mọi cuốn sách trên thế giới này. Họ có thể nói với anh về bất cứ chủ đề nào. Anh đã bao giờ tới Ireland chưa?”
“Anh từng tới Anh một lần, vì công việc của cảnh sát. Đó cũng là lần duy nhất anh tới châu Âu. Anh chưa bao giờ dư dả tiền bạc.”
“Nếu tới đó, anh sẽ thấy một số ngôi làng ở Ireland - có những người rất thông minh, nhưng họ sống rất nghèo khổ. Anh sẽ gặp ‘những người Do Thái da trắng’ này. Có lẽ đến một phần ba số cửa hàng ở mặt tiền là quán rượu. Có quá nhiều kẻ thất bại được học hành tử tế ở quốc gia đó. Em không muốn trở thành một kẻ thất bại thông minh khác. Em đã kể anh nghe về nỗi sợ của mình. Đó sẽ là địa ngục trần gian đối với em... Em ép mình học hành chăm chỉ lúc ở trường. Em cần phải là số một, bằng mọi giá. Sau đó là ở Bộ Tài chính. Em đã dẫn đầu, dẫn đầu một cách thoải mái. Alex, dù vì lý do gì đi nữa, em đã thấy hạnh phúc với sự nghiệp của mình, với cuộc sống nói chung.
“Nhưng mọi sự đã tan rã sau vụ bắt cóc Goldberg-Dunne. Em trở thành vật tế thần. Em đã không còn là cô gái vàng nữa.
“Chỉ cần có thế và em xong đời. Các nhân viên mật vụ xì xào sau lưng em. Rốt cuộc em bỏ việc, rời khỏi Sở Mật vụ. Em đã không còn lựa chọn nào. Đó là chuyện vô cùng nhảm nhí và bất công. Rồi em đến đây. Để tìm xem mình là cái quái gì. Em cần tự mình làm tất cả chuyện đó.”
Jezzie vươn người và vòng hai cánh tay ôm lấy tôi ngay giữa cánh rừng. Cô bắt đầu thổn thức, rất khẽ. Tôi chưa từng thấy cô khóc. Tôi ôm chặt Jezzie. Tôi chưa bao giờ cảm thấy gần gũi cô đến vậy. Tôi biết cô đang kể tôi nghe những sự thật cay đắng nhất. Tôi còn nợ, chưa nói cho cô sự thật cay đắng của mình.
Chúng tôi đang ở dưới một khu đồi hoang vắng, thì thầm nói chuyện, chợt tôi cảm thấy có ai đó trong khu rừng đang theo dõi chúng tôi. Tôi giữ cho đầu mình nhìn thẳng nhưng hai mắt lại liếc sang bên phải. Có kẻ nào đó đang ở trong rừng.
Kẻ nào đó đang theo dõi chúng tôi.
Một “kẻ theo dõi” khác.
“Có người đang ở đó, Jezzie ạ. Ngay ở quả đồi phía bên phải chúng ta,” tôi thì thầm với cô. Jezzie không nhìn theo hướng đó. Cô vẫn là một cảnh sát.
“Anh có chắc không, Alex?” cô hỏi.
“Chắc. Tin anh lần này đi. Chúng mình sẽ tách ra,” tôi nói. “Dù kẻ đó là ai thì khi hắn bỏ chạy, chúng ta sẽ rượt theo hắn.”
Chúng tôi tách ra và bước tiếp để cả hai bọc lấy hai bên sườn khu đồi mà tôi đã phát hiện ra kẻ theo dõi. Có lẽ việc đó sẽ khiến kẻ theo dõi hoang mang, bất kể là ai.
Hắn bỏ chạy!
Kẻ theo dõi là một gã đàn ông. Hắn ta đi giày đế mềm, mặc bộ đồ áo liền quần có mũ trùm đầu màu sẫm, hòa lẫn với màu sắc trong rừng. Tôi không đoán được chiều cao cũng như khổ người của hắn. Thực ra là chưa đoán được.
Jezzie và tôi rượt theo gã đàn ông đó khoảng một phần tư dặm. Cả hai chúng tôi đều đi chân trần nên không thể thu hẹp khoảng cách với kẻ theo dõi. Chúng tôi có lẽ đã tụt lại vài thước trong cuộc chạy nước rút dốc toàn lực đó. Đám cành cây và gai nhọn cào vào mặt và tay chúng tôi. Rốt cuộc chúng tôi cũng ra tới bên ngoài rừng thông và thấy mình đang ở một con đường nông thôn rải nhựa. Vừa lúc chúng tôi nghe tiếng một chiếc ô tô đang tăng tốc ở khúc cua gần đó. Chúng tôi chẳng hề trông thấy chiếc xe, nói gì tới việc thoáng thấy biển số.
“Giờ thì chuyện thực sự kỳ quái quá rồi!” Jezzie nói khi chúng tôi đứng lại bên đường để cố lấy lại sức. Mồ hôi túa ra trên mặt chúng tôi còn tim thì đập dồn dập.
“Người nào biết em đang ở đây? Có ai không?” tôi hỏi cô.
“Không ai cả. Thế em mới nói là chuyện thật kỳ quái. Gã quái quỷ đó là ai chứ? Chuyện này thật đáng sợ, Alex. Anh nghĩ sao?”
Trước khi gặp nhau, tôi đã phác thảo ít nhất một tá giả thuyết về kẻ theo dõi mà Nina Cerisier đã trông thấy.
Giả thuyết nhiều hứa hẹn nhất tôi có là đơn giản nhất. Khi ấy cảnh sát đang theo dõi Gary Soneji. Nhưng cảnh sát nào? Có thể là ai đó trong cơ quan của chính tôi chăng? Hay của Jezzie?
Điều đó chắc chắn rất đáng sợ.
Chúng tôi quay trở lại căn lều nhỏ của Jezzie ngay trước khi trời tối. Một chút giá lạnh của mùa đông đang thấm vào không khí.
Chúng tôi nhóm đống lửa lớn trong nhà và nấu một bữa ăn ngon đủ cho bốn người.
Có ngô, một đĩa xa lát to, miếng thịt bò nướng nặng gần sáu lạng cho mỗi người, rượu vang trắng có nhãn khắc dòng chữ Chassagne-Montrachet, Premier Cru, Marquis de Laguiche.
Sau bữa ăn, chúng tôi lại nói về Mike Devine và Charlie Chakely, và kẻ theo dõi. Jezzie không giúp ích được nhiều lắm. Cô nói có lẽ tôi đang đi nhầm hướng khi tập trung vào các nhân viên của Sở Mật vụ. Cô nói Chakely là típ người dễ bị kích động nên rất có thể nổi khùng vì một cuộc điện thoại gọi tới Arizona. Cô cũng nói rằng Chakely cay cú vì chuyện công việc nên có thể anh ta đã tỏ ra bức xúc. Theo cô, cả Mike Devine và Chakely đều là người tốt, nhưng không phải những nhân viên mật vụ xuất sắc. Nếu có gì thực sự đáng lưu ý trong quá trình theo dõi để bảo vệ gia đình Goldberg, chắc chắn họ đã thấy. Nhật ký ca trực của họ rất chính xác. Không ai trong hai người đó đủ thông minh để che giấu điều gì. Jezzie chắc chắn như vậy.
Cô không nghi ngờ việc Nina Cerisier đã trông thấy một chiếc ô tô đỗ trên phố vào đêm trước khi xảy ra vụ sát hại nhà Sanders, nhưng cô không tin vào thời điểm ấy có ai đó đang theo dõi SonejiMurphy. Hoặc thậm chí là chuyện chính Soneji đã có mặt ở gần khu nhà giá rẻ.
“Em không còn dính dáng tới vụ án này nữa,” cuối cùng Jezzie nói với tôi. “Em không đại diện cho lợi ích của Bộ Tài chính hay của bất cứ ai khác. Đó là quan điểm rất thành thực của em thôi, Alex. Sao anh không ngừng lại đi cho xong? Vụ án kết thúc rồi mà. Đừng nghĩ về nó nữa.”
“Anh không thể làm thế,” tôi nói với Jezzie. “Đó không phải là cách chúng ta làm mọi việc tại Hội nghị Bàn tròn của Vua Arthur. Anh không thể từ bỏ vụ này. Mỗi lần anh tính đến việc từ bỏ, một cái gì đó lại xuất hiện và làm thay đổi suy nghĩ của anh.”
Đêm đó chúng tôi lên giường khá sớm. Khoảng chín giờ, chín giờ mười lăm. Rượu Chassagne-Montrachet, Premier Cru đã phát huy tác dụng, vẫn có những đam mê, nhưng cũng có cả sự ấm áp và dịu dàng giữa chúng tôi.
Chúng tôi âu yếm nhau, phá lên cười và không ngủ sớm. Jezzie nhạo tôi là “Ngài Alex, Hiệp Sĩ Đen của Hội nghị Bàn tròn.” Tôi thì gọi cô là “Quý Bà Vùng Hồ”. Cuối cùng chúng tôi thiếp đi khi đang thì thầm như thế, bình yên trong vòng tay nhau.
Tôi không biết lúc mình thức dậy là mấy giờ. Tôi đang nằm trên đống ga giường và chăn bông rối tung, còn trời thì rất lạnh.
Vẫn còn ánh vàng cam hắt ra từ đống lửa, tiếng tí tách nhẹ nhàng. Tôi không hiểu sao trong phòng ngủ lại lạnh đến như vậy khi mà lửa vẫn đang cháy.
Những gì mắt nhìn thấy và những gì cơ thể tôi đang cảm nhận được không hề ăn nhập. Tôi mất vài giây nghĩ về điều đó.
Tôi lần mò dưới lớp chăn và kéo chúng lên ngang cằm. Ánh lửa phản chiếu lên khung cửa sổ trông thật lạ.
Tôi nghĩ rằng thật kỳ lạ khi tôi lại ở bên Jezzie. Giữa một nơi xa xôi, hẻo lánh. Tôi không thể nghĩ đến lúc mình không còn được ở bên cô.
Tôi rất muốn gọi Jezzie dậy. Nói với cô điều đó. Nói với cô về bất cứ điều gì và tất cả mọi điều. Quý Bà Vùng Hồ. Và Hiệp Sĩ Đen. Nghe như là một Geoffrey Chaucer của những năm 1990 vậy.
Bất chợt tôi nhận ra rằng ánh sáng phản chiếu trên khung cửa sổ không phải từ ngọn lửa trong nhà.
Tôi nhảy ra khỏi giường và chạy ra nhìn. Tôi chứng kiến một cảnh mà mình đã từng nghe nói đến trong đời, nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ được thấy.
Một cây thánh giá đang cháy sáng rực trên bãi cỏ nhà Jezzie.