Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

❊ ❊ ❊

Ở THÀNH PHỐ WILMINGTON, DELAWARE, Gary Murphy đang dọn dẹp lớp tuyết dày mười phân. Đó là chiều thứ Tư, mồng sáu tháng Giêng. Hắn đang nghĩ về vụ bắt cóc. Hắn đang cố gắng kiểm soát. Hắn đang nghĩ về con bé nhà giàu khốn kiếp Maggie Rose Dunne thì một chiếc Cadillac màu xanh bóng lộn rẽ vào mé căn nhà nhỏ kiểu thuộc địa của hắn ở đại lộ trung tâm. Một tiếng chửi bật ra qua làn hơi từ miệng của Gary.

Roni - đứa con gái sáu tuổi của Gary - đang làm những quả cầu tuyết và đặt chúng lên lớp băng đọng trên mặt tuyết. Nó ré lên khi trông thấy bác Marty của mình bước ra khỏi xe.

“Con bé nào xi-xi-xinh thế kia?” bác Marty từ bên này sân gọi với sang Roni. “Đó có phải ngôi sao điện ảnh không thế? Đúng rồi! Bác nghĩ thế đấy. Đó phải Ronniiiiii không? Bác nghĩ là đúng đấy!”

“Bác Marty! Bác Marty!” Roni vừa hét vừa chạy về phía chiếc xe.

Lần nào trông thấy Marty Kasajian, Gary cũng nghĩ đến bộ phim kinh tởm Bác Buck. Trong Bác Buck, John Candy là một người họ hàng đáng ghét, khó gần, không được chào đón mà vẫn liên tục xuất hiện để tra tấn một gia đình da trắng trung lưu ở vùng Trung Tây. Đó là một bộ phim rất khó chịu. Bác Marty Kasajian giàu có và thành đạt; ồn ào hơn John Candy; và ông ta ở đây. Gary ghét anh trai của Missy vì tất cả những lý do đó, nhưng trên hết vì Marty là ông chủ của hắn.

Chắc chắn Missy đã nghe thấy tiếng oang oang của Marty. Làm sao có chuyện người nào trên đại lộ trung tâm hoặc phố Bắc gần đó lại không nghe thấy tiếng ấy chứ? Cô từ cửa sau bước ra, một chiếc khăn lau bát vẫn quấn quanh một bàn tay.

“Xem ai đang ở đây nào!” Missy ré lên. Đối với Gary, cô và Roni có giọng như hai con lợn con giống hệt nhau.

Ngạc nhiên vãi, Gary muốn hét lên. Hắn kiềm chế được hết - theo cách hắn kiềm chế mọi cảm xúc thật của mình khi ở nhà. Hắn tưởng tượng ra cảnh nện Marty tới chết bằng chiếc xẻng xúc tuyết của mình, thực ra là giết Kasajian ngay trước mặt Missy và Roni. Cho hai mẹ con thấy người chủ gia đình thực sự là ai.

“Cô M thần thánh!” Marty Kasajian tiếp tục bắn như súng liên thanh. Cuối cùng ông ta cũng nhận ra Gary. “Cậu thế nào, Gar, bạn cũ. Đám Eagle đó ra sao? Randal C đang sôi sùng sục. Có được vé Super Bowl của cậu chưa?”

“Chắc chắn rồi, Marty. Hai vé ở khu vạch bốn lăm mét.”

Gary Murphy ném chiếc xẻng nhôm vào một đụn tuyết nhỏ. Hắn lê bước tới chỗ Missy và Roni đang đứng cùng Marty.

Rồi tất cả cùng nhau đi vào trong nhà. Missy mang ra món rượu đánh trứng đắt tiền, mấy miếng bánh táo và nho khô còn mới, bên cạnh là những lát pho mát. Phần của Marty to hơn tất cả những phần khác. Ông ta là Sếp mà, phải không?

Marty đưa một chiếc phong bì cho Missy. Đó là khoản “tiền tiêu vặt” cho Missy từ anh trai cô, thứ ông ta muốn Gary nhìn thấy. Làm thế thực sự là xát muối vào vết thương.

“Mẹ cháu, bác và bố cháu phải nói chuyện vài phút, cháu yêu ạ,” Marty nói với Roni ngay khi ông ta vừa ăn xong phần bánh của mình. “Bác nghĩ là bác quên mất một thứ dành cho cháu ở trong xe. Bác không biết. Có thể ở ghế sau. Cháu tự ra xem đi.”

“Mặc áo khoác của con vào đã, con yêu,” Missy nói với con gái. “Đừng để nhiễm lạnh.”

Roni vừa cười vừa ré lên khi nó ôm lấy ông bác. Rồi vội vã chạy ra ngoài.

“Anh lại mang gì cho nó thế?” Missy thì thầm đầy ẩn ý với ông anh. “Anh cho nhiều quá.”

Marty nhún vai như thể không nhớ nổi. So với mọi người khác thì Missy thực sự ổn. Cô khiến Gary nhớ về người mẹ thực sự của hắn. Cô thậm chí trông giống bà mẹ thực sự của hắn. Gary nhận thấy rằng chỉ khi ở cạnh anh trai mình, Missy mới thay đổi theo hướng tệ hại hơn. Cô thậm chí đã bắt đầu nhiễm giọng điệu và những thói quen khó chịu của Marty.

“Nghe này hai nhóc.” Marty nhích lại gần vợ chồng Gary. “Chúng ta có một trục trặc nhỏ. Có thể xử lý được bởi chúng ta phát hiện ra sớm, nhưng ta phải giải quyết một việc. Cứ vờ như tất cả chúng ta là người lớn cả, hai đứa biết rồi đấy.”

Missy ngay lập tức trở nên bồn chồn. “Gì thế anh Marty? Vấn đề là gì vậy?”

Bây giờ Marty Kasajian trông thực sự lo ngại và không thoải mái. Gary đã thấy ông ta sử dụng cái nhìn buồn thảm ấy với khách hàng của mình cả ngàn lần rồi. Đặc biệt là khi ông ta phải đưa cho ai đó một hóa đơn quá hạn, hoặc sa thải một nhân viên ở văn phòng.

“Gar à?” Marty hướng mắt sang Gary nhờ giúp đỡ. “Cậu muốn nói gì chứ?”

Gary nhún vai. Như thể hắn không biết chút gì, đúng thế. Mẹ mầy, đồ chó, hắn nghĩ. Lần này mày tự làm đi.

Gary có thể cảm nhận được một nụ cười từ sâu thẳm trong hắn. Hắn không muốn biểu lộ song cuối cùng nụ cười cũng vẫn hé lên trên môi. Đây là một kiểu thời khắc thú vị. Bị bắt quả tang cũng có những phần thưởng ý nghĩa của riêng nó. Ở đây có lẽ là một bài học; một điều gì đó để ta học tập.

“Xin lỗi. Anh không nghĩ đây là chuyện vui vẻ đâu.” Marty Kasajian lắc đầu và nói. “Anh thực sự không nghĩ thế, Gary.”

“Vâng, em cũng không nghĩ vậy,” Gary nói bằng giọng hài hước. Đó là một giọng cao, giống như một cậu bé. Không thực sự là giọng của hắn.

Missy dành cho chồng cái nhìn xa lạ. “Chuyện gì đang xảy ra thế?” cô hỏi. “Hai anh làm ơn cho em biết chuyện này được không?”

Gary nhìn vợ. Hắn cũng đang thực sự giận dữ với cô. Cô là một phần của cái bẫy, và cô biết điều đó.

“Doanh số bán hàng cho Atlantic của em trong quý này thật tệ,” cuối cùng Gary cũng nói và nhún vai. “Đó là vấn đề, phải không Marty?”

Marty nhăn mặt và nhìn xuống đôi giày mới hiệu Timberland của mình. “Ô, còn hơn thế nữa, Gar. Doanh số của cậu gần như không có gì. Điều tệ hại hơn, tệ hại hơn rất nhiều, là cậu đã nhận hơn ba ngàn ba trăm đô thanh toán trước. Cậu đang nợ nần, Gary ạ. Cậu đang bị âm tiền. Tôi không muốn nói thêm nhiều, nếu không tôi biết mình sẽ phải ân hận. Tôi thực lòng không biết xử lý tình hình này thế nào. Điều này rất khó với tôi. Bối rối. Anh rất tiếc, Missy. Anh ghét tình trạng này.”

Missy đưa hai tay lên ôm mặt và bắt đầu khóc. Ban đầu cô khóc lặng lẽ, cố kìm. Rồi tiếng nức nở to dần. Những giọt nước cũng xuất hiện trên đôi mắt anh trai cô.

“Đó là điều anh không muốn. Anh xin lỗi, em gái.” Marty đưa tay ra và an ủi Missy.

“Em ổn.” Missy tránh né anh trai mình. Cô chằm chằm nhìn Gary từ bên kia bàn ăn. Hai mắt cô dường như nheo lại và tối hơn.

“Suốt những tháng vừa rồi anh lang thang ở đâu, Gary? Anh đã làm gì? Ôi Gary, Gary, đôi khi em cảm giác như em còn chẳng quen biết anh. Hãy nói gì để tình trạng này khá hơn chút đi. Làm ơn nói gì đi, Gary.”

Gary cẩn thận nghĩ về điều đó trước khi cất lời. Rồi hắn nói, “Anh yêu em rất nhiều, Missy. Anh yêu em và Roni nhiều hơn yêu tính mạng của anh.”

Gary đã nói dối, và hắn biết đó là một lời nói dối rất khéo. Được thực hiện cực kỳ tốt, diễn cực tốt.

Việc hắn muốn làm là cười vào hai khuôn mặt khốn khổ kia. Điều hắn muốn làm nhất là giết cả hai. Đó là việc cần làm. Bùm. Bùm. Bùm. Án mạng có nhiều nạn nhân ở Wilmington. Để kế hoạch lớn của hắn lại tiếp tục.

Ngay lúc đó Roni chạy trở vào nhà. Hai tay nó nắm chặt một cuộn băng, nó mỉm cười như một cái đầu bóng bay.

“Xem bác Marty mua gì cho con này.”

Gary dùng cả hai tay ôm lấy đầu. Hắn không thể ngăn được tiếng gào thét trong đầu mình. Tao muốn là ai đó!

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.