Sự việc xảy ra còn tốt đẹp gần trăm nghìn lần so với điều mong đợi. Sáng sớm hôm sau, chúng tôi gửi vào cho Sasha nào thư, nào hoa quả và một lẵng hoa to nhất có thể tìm thấy được ở cửa hàng bán hoa. Khi chúng tôi đưa các thứ ấy vào bệnh viện, các nhân viên phục vụ kinh ngạc kêu lên: “Ái chà!” và chị y tá trực cũng phải nói: “Ái chà!”
Mọi việc đều trôi qua rất yên ổn, duy có vị giáo sư mà hôm qua tôi đã đem lòng yên mến có vẻ không hài lòng lắm. Song điều đó cũng chỉ nằm trong cảm giác của tôi mà thôi. Không hiểu tại sao họ chưa cho chuyển Sasha vào buồng nghỉ. Nhưng cuối cùng việc đó cũng đã được thực hiện ngay trước mặt chúng tôi. Chúng tôi nhờ cô hộ lý trước đây gọi điện cho chúng tôi theo sát trông nom giúp Sasha. Cô hộ lý này về sau có chuyển ra cho chúng tôi một mảnh giấy của Sasha viết như sau:
“Anh Petya thân yêu, thằng bé giống anh quá chừng, cái mũi cũng to bự hệt như thế. Em đã chẳng bảo mọi việc sẽ tốt lành cả đó sao? Chị Katya thân yêu, em xin hôn chị nhiều lần. Cám ơn anh và chị Katya đã đem đến lẵng hoa đẹp tuyệt vời. Không cần phải đem vào nhiều thứ quá như thế. Cho em gửi lời hỏi thăm gia đình ông bà Berenstein. Sasha của anh và của chị Katya”.
Đọc xong mảnh giấy tôi muốn khóc òa lên. Và hình như tôi đã khóc thật. Giữa lúc ấy ở phòng khách có người hỏi thăm mấy giờ. Thì ra chỉ còn kém 15 phút nữa là đến 10 giờ.
Thế là tôi chào Petya rồi một mình đi ra ga xe lửa, vì đúng 10 giờ 40 phút tàu hỏa từ Murmansk sẽ về đến đây.
Tôi chợt nhớ lại rằng trước đây mỗi khi gặp lại Sanya sau một thời gian dài cách biệt, tôi có cái cảm giác thất vọng rất kỳ quặc. Tôi đã tưởng tượng đến hàng trăm lần về cuộc gặp gỡ sắp tới đây giữa hai đứa và đã cảm thấy trước vị ngọt ngào đặc biệt của nó. Lần trước ở Moskva, Sanya từ Bắc cực trở về, chúng tôi gặp mặt nhau trước cửa Nhà hát lớn, tôi cũng có một cảm giác y hệt như thế này. Trong lần gặp gỡ ấy tôi mường tượng sẽ xảy ra một việc phi thường, sẽ có một sự thay đổi kinh thiên động địa. Vậy mà trong thực tế chẳng có điều gì xảy ra cả ngoài nỗi luyến tiếc của hai đứa.
Bây giờ, trong lúc đi ra ga, tôi bỗng sợ hãi cái cảm giác ấy. Xung quanh tôi có rất nhiều người. Có người cũng đi đón khách như tôi. Có người làm nhiệm vụ phục vụ trên sân ga. Một ông già soát vé có bộ ria bẩn thỉu đốm bạc đang nhăn nhó quở trách một nhân viên phục vụ trên đoàn tàu.
Song tôi biết chắc rằng cái cảm giác ấy rồi sẽ tiêu tan ngay, vì cuộc gặp gỡ lần này của chúng tôi hoàn toàn khác trước…
Đoàn tàu tiến vào sân ga, cả sân ga nhộn nhạo hẳn lên. Người đi đón khá đông, tôi cố ý đứng tách riêng ra một mình để anh ấy dễ nhận ra. Bề ngoài tôi có vẻ rất bình tĩnh, song trong bụng thì nóng như lửa đốt, cảm thấy cái gì cũng chậm chạp: đoàn tàu chậm chạp bò vào sân ga, những hành khách đầu tiên chậm chạp bước xuống bậc cửa toa tàu rồi chậm chạp đi lại phía tôi. Hết toán người này đến toán người khác đi lướt qua trước mặt tôi, mà sao mãi không thấy bóng Sanya đâu cả. Hành khách vẫn còn rải rác đi ra, nhưng vì không có anh, tôi chán nản vô cùng. Rõ ràng là anh không về rồi.
- Katya!
Tôi quay phắt người lại, Sanya đang đứng bên cạnh toa tàu thứ nhất. Tôi vội vàng chạy lại phía anh, trong lòng dạt dào niềm xúc động và hạnh phúc.
Chúng tôi cùng chậm rãi đi dọc theo bậc tam cấp sân ga và luôn luôn dừng chân lại để được nhìn nhau thật nhiều. Tôi không còn nhớ rõ trong phút gặp mặt đầu tiên, chúng tôi đã nói với nhau những gì. Sau đó Sanya bắt đầu hỏi tôi liên hồi kỳ trận, tôi chưa nghe rõ câu hỏi đã vội vã đáp lời. Về sau tôi nói đến Sasha, và chúng tôi lại dừng lại nhìn nhau. Lần này chúng tôi đứng lại ở chỗ không thuận tiện chút nào nên bị khách qua đường xô lấn dạt ra hai bên. Chúng tôi nói với nhau rất nhiều về Sasha.
- Còn Petya thế nào? Chắc là anh chàng làm náo động cả thành phố Leningrad lên chứ gì? Thật hệt như một người loạn trí! Đã lâu lắm anh không được gặp chúng nó.
Sanya bảo rằng anh ở khách sạn tiện hơn, nên chúng tôi liền tìm đến khách sạn “Astoria”, rồi từ đó gọi điện thoại cho Petya. Thoạt đầu chúng tôi gọi về nhà riêng, không gặp, chúng tôi lại gọi đến bệnh viện. Mọi người ở bệnh viện đều đã biết anh ta và cho biết rằng anh ta đang đi ra ngoài mua bánh bích-quy.
- Cái gì ạ?
- Đi mua bánh bích-quy rồi.
- Đi mua bánh bích-quy rồi, – tôi nhắc lại và gác ống nghe lên máy.
Sanya cười rộ lên.
- Chắc là anh chàng chợt nhớ ra Sasha thích ăn bánh bích-quy, – anh giải thích. – Sasha vốn rất thích ăn bánh bích-quy. Ồ, thú vị thật! Anh chàng ấy là chúa hay dùng chữ “đồ quỷ ngốc” và “thật buồn cười”. Em đang nghĩ gì đấy?
Tôi đang nhìn anh vì tôi rất thích anh, rất yêu anh, thực tình là tôi quá yêu anh, yêu một cách kinh khủng. Chúng tôi đã cách xa nhau ròng rã suốt một năm trời, nhưng thực là lạ, giờ đây, tôi lại cảm thấy gần gũi anh gấp trăm ngàn lần so với những ngày còn xa cách nhau. Chẳng hiểu vì sao tôi lại cảm thấy trong một năm qua anh cao lớn hẳn lên, ngực nở ra và vai cũng rộng ra. Dáng vẻ bên ngoài của anh đã được xác định. Bộ mặt, đặc biệt là cằm và đường viền trên môi đã trở nên đậm vẻ kiên quyết và đầy sức mạnh. Anh không còn là một đứa trẻ nữa và bây giờ không thể nói rằng anh cưới vợ là còn sớm nữa. Tuy anh đã cố ý chải tóc rất mượt, nhưng vẫn như trước kia, mấy mớ tóc cứ dựng đứng lên nom rất ngộ.
- Anh hầu như quên mất vẻ đẹp tuyệt trần của em rồi, – anh nói. – Rất lạ, nhưng không biết bởi cớ gì, trong những ngày ở ngoài kia, anh cứ có cảm giác thiếu thốn thế nào ấy.
- Thế còn ở đây?
Anh hôn tôi và chúng tôi lại gọi điện thoại cho Petya.
Lần này anh chàng có mặt ở nhà. Khi nghe tôi nói Sanya đang đứng cạnh tôi và sắp sửa nói chuyện trực tiếp với anh, anh chàng reo ầm lên trong ống nói, cả Sanya và Petya thi nhau gào lên: “Ê, đồ quỷ ngốc, thế nào? A ha!” Sau đó Sanya hỏi Petya đã mua được bánh bích-quy chưa và cười sặc lên. Anh đưa tay ra hiệu cho tôi biết rằng anh chàng chẳng mua được gì cả. Cuối cùng hai người hẹn nhau để Sanya vào bệnh viện, may ra thì sẽ được gặp Sasha.
- Còn em thì sao?
Anh lại ôm chặt lấy tôi.
- Anh đi đâu mà lại có thể không có em bên cạnh? – Anh nói.
Anh lại hỏi tôi, giọng hết sức khẽ khàng, giống như hôm tôi tiễn anh đi ở ga tàu hỏa dạo nào.
- Em có yêu anh không?
- Có, có.
Tất nhiên là bệnh viện vẫn chưa cho phép chúng tôi gặp Sasha. Chúng tôi liền gửi một mẩu giấy vào cho cô ấy và sau đó nhận được thư trả lời ngay. Trong thư Sasha yêu cầu chúng tôi “quản thúc” Petya, đừng để anh ta chạy ra chạy vào bệnh viện suốt cả ngày, khiến ai cũng phải bàn tán đến. Cô ta còn tỏ ý muốn được cùng đi bách bộ với chúng tôi. Cuối cùng cô hỏi chúng tôi đã ăn cơm chưa, nếu chưa thì hãy kéo chồng cô cùng đi ăn một thể, vì “nếu không có ai nhắc nhở, anh ấy có thể nhịn suốt hai ngày hai đêm liền”.
Bữa cơm hôm ấy không thành. Sanya cần phải đến Viện nghiên cứu Bắc cực, tôi đi theo tiễn anh. Chẳng những vì tôi thích đi theo tiễn anh, mà còn vì chúng tôi cũng cần có một cơ hội để tâm sự với nhau về những việc đã thúc đẩy chúng tôi đến Leningrad để gặp mặt nhau. Những bức thư sau cùng tôi gửi đi anh chưa nhận được, nên anh không biết tin tàu “Pakhtusov” sẽ đi qua Matochkin Shar, sau đó sẽ đi vòng qua Bắc địa tiến thẳng ra đảo Lyakhovsky. Quyết định này vừa mới đưa ra.
- Như thế càng tốt. Chúng ta sẽ có nhiều thời gian chuẩn bị hơn. – Sanya nói. – Vấn đề khiến anh lo lắng nhất là ít thời gian quá.
Chúng tôi lại bàn đến việc chọn người vào đội thám hiểm. Sanya cho biết anh đã giới thiệu một nhân viên điện đài ở Dikson cùng bản thân bác sĩ Ivan Ivanovich và Luri, thợ sửa chữa máy bay của anh. Trước đây trong các bức thư từ thành phố Zapolyarye gửi về cho tôi, anh cũng thường nhắc đến cái tên Luri này.
- Có một nhân viên điện đài rất tốt. Em có biết anh ấy là ai không?
- Em không biết.
- Korzinkin đấy, – Sanya trịnh trọng nói. – Chính là anh ấy đấy.
Tôi công nhận lần đầu tiên nghe đến cái tên này, thế là Sanya giải thích rằng Korzinkin là một trong số hai người Nga cùng Amundsen đặt bước chân lên Nam cực và Amundsen có nói đến anh ấy trong các quyển sách của mình.
- Thế là hay quá rồi, phải không em? Người thứ năm là anh. Còn người thứ sáu sẽ là em. Anh giới thiệu em tham gia đoàn với tư cách là “con gái” của vị thuyền trưởng.
- Thật thế ư? Em tưởng em có đủ quyền tham gia đoàn không kể có phải là con gái của thuyền trưởng Tatarinov hay không. Sao anh lại có thể gọi chức nghiệp của em là “con gái của thuyền trưởng” được?
Sanya có vẻ hơi ngượng.
- Thế thì sao? – Anh lầm bầm. – Điều đó có gì là kỳ lạ đâu. Việc này anh xử lý không được cao tay lắm, phải không?
- Rất dở.
- Nhưng nếu không đặt vấn đề như thế thì anh có vẻ thiên lệch nhiều quá đối với vợ. Thực là khó xử.
- Anh Sanya, chưa bao giờ em cầu xin anh chạy chọt cho đâu, – tôi bình tĩnh nói. – Anh cứ mở miệng là lại nói “con gái thuyền trưởng”, “vợ tôi”! Rồi còn cháu của cô bác nọ cháu của ông bà kia nữa. Anh chớ quên rằng em là một người làm công tác địa chất, vì vậy em đã đề nghị ông Tổng cục trưởng Tổng cục đường hàng không Bắc cực đưa em vào đoàn thám hiểm với tư cách là nhà địa chất chứ không phải là vợ của chàng Sanya nào đó. Hơn nữa hiện nay em chưa phải là vợ của anh. Nếu sau này anh còn nói cái giọng ấy nữa thì em sẽ đi lấy người khác đấy. Anh quên rằng, chúng ta chưa hề đăng ký kết hôn hay sao?
Sanya chớp chớp hai mắt, gượng cười một cách ngượng nghịu, sau đó anh lấy mũ xuống, xoa tay lên gáy. Lúc này tôi bỗng cảm thấy thương anh vô cùng.
- Katya, em thứ lỗi cho anh, – anh nói giọng lúng búng. – Anh nói thật đấy.
Tuy lúc này hai chúng tôi đã đứng giữa sân của trụ sở Viện nghiên cứu Bắc cực, nhưng tôi vẫn cố hôn nhanh anh một cái rồi nói:
- Chúc anh thuận buồm xuôi gió!
Anh hẹn trước sáu giờ sẽ gọi điện thoại cho tôi và nếu còn kịp sẽ đến nhà Petya một chuyến.