Chỉ Thời Gian Có Thể Cất Lời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 13 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
*

❊ ❊ ❊

“Cú đánh tuyệt lắm, Barrington”, thầy Frobisher nói khi bóng lăn qua vạch giới hạn. Một tràng hoan hô vang dậy khắp sân. “Ngài hiệu trưởng, hãy nhớ lấy lời tôi, Giles sẽ thi đấu cho Eton chống lại Harrow ở Lord’s”.

“Không đâu, nếu Giles được quyết định chuyện đó”, Harry thì thầm với Deakins.

“Cậu định làm gì vào kỳ nghỉ hè, Harry?” Deakins hỏi, dường như hoàn toàn thờ ơ với những gì diễn ra xung quanh.

“Tớ không hề có kế hoạch đi thăm vùng Tuscan năm nay, nếu đó là điều cậu muốn hỏi”, Harry vừa cười vừa trả lời.

“Tớ cũng không nghĩ Giles thực sự thích tới đó”, Deakins nói. “Nói cho cùng, người Ý sẽ chẳng bao giờ có thể hiểu gì về cricket”.

“À, tớ sẽ rất vui được đổi chỗ cho cậu ấy”, Harry nói. “Tớ chẳng thấy phiền lòng chút nào về chuyện Michelangelo, Da Vinci và Caravaggio chưa bao giờ được giới thiệu về những thủ thuật còn tinh tế hơn thế của môn bowling bắt người ta phải cong người xoạc cẳng ra, đó là chưa kể tới cả món pasta mỳ Ý mà cậu ấy sẽ có dịp nếm thử nữa”.

“Vậy cậu sẽ đi đâu?” Deakins hỏi.

“Một tuần tại Riviera của miền Tây”, Harry làm bộ can đảm. “Cầu tàu lớn ở Weston-super-Mare thường là đỉnh điểm, tiếp theo là cá và khoai tây rán tại quán cà phê Coffins. Có muốn đi cùng tớ không?”

“Tớ không có thời gian”, Deakins nói, cậu này hiển nhiên cho rằng Harry đang nghiêm túc.

“Sao lại thế?” Harry hỏi lại, tiếp tục vào vai.

“Tớ có quá nhiều bài phải làm”.

“Cậu định tiếp tục học trong kỳ nghỉ sao?” Harry hỏi, kinh ngạc không tin nổi.

“Học với mình chính là kỳ nghỉ đấy”, Deakins nói. “Mình say mê việc này cũng hệt như Giles khoái môn cricket của cậu ấy, hay cậu thích hát vậy”.

“Nhưng cậu sẽ học ở đâu?”

“Ở thư viện thành phố chứ ở đâu nữa, thằng đần này. Ở đó có tất cả những gì tớ cần”.

“Tớ có thể tới học cùng cậu không?” Harry hỏi, giọng hoàn toàn nghiêm túc. “Tớ cần đến mọi sự giúp đỡ có thể nếu muốn có cơ hội đạt được học bổng của Bristol Grammar School”.

“Chỉ trong trường hợp cậu đồng ý luôn giữ im lặng”, Deakins nói. Harry vốn định phá lên cười, song cậu biết bạn mình không coi học là chuyện đùa.

“Nhưng tớ thực sự rất cần trợ giúp với môn ngữ pháp tiếng Latinh”, Harry nói. “Tớ vẫn chưa hiểu về mệnh đề liên tiếp, chưa nói gì tới câu giả định, và nếu tớ không có được mức điểm đạt yêu cầu trong bài thi tiếng Latinh, tất cả coi như chấm hết, cho dù tớ có làm tốt tất cả các môn khác”.

“Tớ sẵn sàng giúp cậu môn Latinh”, Deakins nói, “nếu đổi lại cậu có thể giúp tớ một việc”.

“Cứ nói đi”, Harry nói, “cho dù tớ không tin cậu lại hy vọng được trình diễn sô - lô vào dịp mừng lễ Giáng sinh năm nay”.

“Đánh tuyệt lắm, Barrington”, ông Frobisher lại reo lên. “Đây là cú ghi điểm năm mươi thứ ba của cậu ta mùa này rồi đấy, thưa ngài hiệu trưởng”, ông Frobisher nói thêm.

“Đừng đùa thế chứ Harry”, Deakins nói. “Sự thực là bố tớ cần một người giao báo buổi sáng trong kỳ nghỉ hè, và tớ đã đề xuất cậu. Thù lao là một shiling một tuần, và miễn là cậu có thể có mặt tại cửa hàng lúc sáu giờ sáng mỗi ngày, công việc này là của cậu”.

“Sáu giờ ư?” Harry nói với vẻ xem thường. “Khi cậu có một ông bác luôn khua cả nhà dậy vào lúc năm giờ, thì đó là điều cuối cùng cậu có thể coi là vấn đề”.

“Vậy là cậu sẵn sàng nhận việc này?”

“Phải, tất nhiên rồi”, Harry nói. “Nhưng sao cậu không muốn làm việc này? Một shiling một tuần đâu có ít”.

“Không phải nhắc tớ” Deakins nói, “nhưng chả là tớ không biết đạp xe”.

“Ôi, quỷ thật”, Harry nói. “Tớ thậm chí còn chẳng có lấy một cái xe đạp”.

“Tớ đâu có nói tớ không có xe đạp đâu”, Deakins thở dài, “tớ chỉ nói là tớ không biết đạp xe”.

“Clifton”, thầy Frobisher nói trong khi các đấu thủ cricket rời sân để uống trà, “tôi muốn gặp trò trong phòng làm việc của tôi sau giờ tự học”.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.