Maisie sẽ không bao giờ quên được lần đầu tiên cô buộc phải từ chối một khách hàng.
“Tôi chắc chắn sẽ có một bàn trống sau vài phút nữa thưa ngài".
Cô tự hào về bản thân trước việc mỗi khi một khách hàng thanh toán tiền xong, nhân viên của cô có thể ngay lập tức lau dọn bàn, thay khăn trải và sắp xếp sẵn sàng để đón người khách tiếp theo trong vòng năm phút.
Palm Court nhanh chóng trở nên nổi tiếng tới mức Maisie luôn phải giữ sẵn hai bàn dự trữ đề phòng trường hợp những người khách quen xuất hiện đột ngột.
Cô có phần hơi bối rối khi một số khách hàng cũ của mình ở tiệm Tilly đã bắt đầu di tản sang Palm Court, không chỉ ông già Craddick đáng mến, người vẫn nhớ Harry từ đợt đi giao báo của cậu bé. Cô coi đó là một lời khen ngợi khi cô Tilly cũng đích thân ghé qua uống một tách cà phê buổi sáng.
“Chỉ để đánh giá đối thủ thôi mà”, bà nói. “À mà Maisie này, thứ cà phê này quả là tuyệt hảo”.
“Phải thế chứ”, Maisie trả lời. “Đây là thứ cà phê của bà mà”.
Eddie Atkins thỉnh thoảng cũng ghé qua, và nếu lấy kích thước những điếu xì gà anh ta hút, đó là chưa kể đến vòng eo, làm tiêu chí đánh giá, hẳn giới hạn với anh ta vẫn chỉ là bầu trời. Cho dù tỏ ra thân thiện, anh ta không bao giờ mời Maisie đi chơi, nhưng vẫn thường xuyên nhắc cô rằng cánh cửa của anh ta vẫn luôn rộng mở.
Cũng không phải Maisie không có một hàng dài những người hâm mộ mà thỉnh thoảng cô vẫn cho phép họ mời mình đi đâu đó vào buổi tối, có thể tới ăn tối tại một nhà hàng thời thượng nào đó, thỉnh thoảng là một chuyến ghé thăm Old Vic[1] hay rạp chiếu bóng, nhất là nếu có một bộ phim của Greta Garbo đang được trình chiếu. Nhưng khi chia tay vào cuối buổi tối, cô không cho phép bất cứ ai cọ́ nhiều hơn một cái hôn lên má trước khi trở về nhà. Ít nhất cũng là vậy cho tới khi cô gặp Patrick Casey, người chứng minh rằng sức hấp dẫn của đàn ông Ai - len không phải chỉ là chuyện tầm phào.
Khi Patrick lần đầu tiên bước chân vào Palm Court, cô không phải là người duy nhất ngoái lại để nhìn kỹ anh hơn. Anh ta cao hơn sáu foot một chút, với mái tóc đen bồng bềnh dợn sóng và thân hình của một vận động viên điền kinh. Chừng ấy cũng đã đủ để thu hút ánh mắt của phần đa phụ nữ, nhưng nụ cười của anh mới chính là điều thu hút Maisie, và như cô vẫn ngờ, cả rất nhiều người khác nữa.
Patrick nói anh làm trong ngành tài chính, nhưng Eddie cũng từng nói anh ta ở trong ngành kinh doanh giải trí. Công việc đưa anh tới Bristol một hay hai lần mỗi tháng, khi đó Maisie sẽ cho phép anh đưa cô đi ăn tối, tới nhà hát hoặc rạp chiếu bóng, và thỉnh thoảng thậm chí cô còn phá vỡ nguyên tắc vàng của mình, không bắt chuyến tàu cuối về Still House Lane nữa.
Cô sẽ chẳng ngạc nhiên gì nếu phát hiện ra Patrick đã có một vợ và nửa tá đứa con ở quê nhà Cork, cho dù anh ta đặt tay lên ngực mà thề rằng anh ta vẫn còn độc thân.
❀ ❀ ❀
[1] * Tên một đoàn kịch nói ở Bristol.