Chỉ Thời Gian Có Thể Cất Lời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
14

❊ ❊ ❊

Maisie cuối cùng cũng chọn được người khiến cô cảm thấy mình có thể có được lời khuyên. Cô quyết định tìm tới khu bến tàu mà không báo trước và hy vọng rằng người đó sẽ có mặt khi cô gõ cửa nhà ông ta.

Cô không nói cho cả Stan lẫn Harry biết mình sẽ đi gặp ai. Một trong hai người hẳn sẽ tìm cách ngăn cản cô, trong khi người kia có lẽ sẽ cảm thấy cô đã phản bội một tâm sự riêng tư bí mật.

Maisie đợi cho đến ngày nghỉ của cô, sau khi đã đưa Harry tới trường, cô bắt tàu điện tới bến tàu. Cô lựa chọn thời điểm một cách cẩn thận: vào cuối buổi sáng, khi người này nhiều khả năng vẫn đang còn ở văn phòng, còn Stan thì đang bận bịu với việc bốc dỡ hàng hóa ở tận cuối cầu tàu.

Maisie nói với người gác cổng là cô tới xin làm lao công. Ông ta hững hờ chỉ tay về phía tòa nhà xây bằng gạch đỏ và vẫn không hề nhận ra cô.

Trong lúc cô bước về phía khu nhà Barrington House, Maisie ngước nhìn lên các ô cửa sổ trên lầu năm và tự hỏi đâu là phòng làm việc của người mà cô cần tìm. Cô nhớ lại cuộc gặp gỡ với bà Nettles, cũng như cái cách cô bị đuổi thẳng ra khỏi cửa ngay khi vừa mới nói ra tên của mình. Giờ đây Maisie không chỉ có một công việc yêu thích ở nơi cô được tôn trọng, mà cô còn nhận được hai lời mời làm việc nữa chỉ trong vài ngày vừa qua. Cô không buồn bận tâm đến bà Nettles trong lúc đi qua mặt trước tòa nhà và tiếp tục bước đi theo bờ kè.

Maisie không giảm nhịp bước cho tới khi cô nhìn thấy nơi ở của người đó. Cô thấy thật khó tin là ai đó lại có thể sống trong một toa xe lửa, và bắt đầu tự hỏi liệu có phải mình đang phạm một sai lầm khủng khiếp hay không. Chẳng lẽ những câu chuyện Harry đã kể về một phòng ăn, một phòng ngủ và thậm chí cả một thư viện đều là phóng đại sao? “Giờ thì mày không thể dừng lại một khi mày đã đi xa đến thế này rồi Maisie Clifton ơi”, cô tự nhủ, rồi đánh bạo gõ lên cửa toa xe.

“Mời bà vào, bà Clifton”, một giọng nói nhẹ nhàng cất lên.

Maisie mở cửa và trông thấy một người đàn ông già đang ngồi trên một chiếc ghế êm ái, xung quanh ông rải rác sách và các thứ đồ vật khác. Cô ngạc nhiên thấy toa xe thật sạch sẽ, và nhận ra rằng, bất chấp những gì Stan từng nói, chính cô, chứ không phải Già Jack, mới là người sống ở hạng ba. Cái giai thoại mà Stan vẽ nên đã hoàn toàn bị phớt lờ dưới con mắt của một đứa trẻ không mang chút định kiến.

Già Jack lập tức đứng dậy và mời cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện. “Hẳn là bà đến gặp tôi để nói về cậu bé Harry”.

“Đúng là vậy, ông Tar”, cô trả lời.

“Để tôi đoán nhé”, ông già nói. “Bà vẫn chưa thể quyết định được xem con trai mình nên tới St. Bede, hay ở lại trường Tiểu học Merrywood”.

“Làm sao mà ông biết được?” Maisie hỏi.

“Vì chính tôi cũng đang suy nghĩ về chuyện này trong suốt tháng vừa qua”, Già Jack nói.

“Vậy theo ông con trai tôi nên học ở đâu?”

“Tôi nghĩ bất chấp rất nhiều khó khăn mà chắc chắn cậu bé sẽ gặp phải tại St. Bede, nếu con trai bà không đón lấy cơ hội này, cậu bé rất có thể sẽ phải ân hận trong suốt quãng đời còn lại”.

“Có thể con trai tôi sẽ không giành được học bổng và như vậy quyết định sẽ không còn nằm trong tay chúng ta nữa”.

“Quyết định đã không còn nằm trong tay chúng ta”, Già Jack nói, “kể từ khoảnh khắc ông Frobisher nghe cậu bé Harry hát. Nhưng tôi có cảm giác rằng đây không phải là lý do duy nhất khiến bà tới đây tìm tôi”.

Maisie bắt đầu hiểu tại sao Harry lại ngưỡng mộ người đàn ông này đến thế. “Ông nói đúng, ông Tar, tôi cần lời khuyên của ông về một việc khác”.

“Con trai bà gọi tôi là Jack, trừ khi cậu bé nổi đoá với tôi, khi đó cậu bé gọi tôi là Jack Già”.

Maisie mỉm cười. “Tôi lo lắng rằng, thậm chí nếu Harry có thực sự giành được học bổng, tôi cũng không thể kiếm đủ tiền cho Harry để nó có thể tham gia các hoạt động ngoại khóa mà những học sinh khác tại một trường như St. Bede sẽ coi là chuyện đương nhiên. Nhưng thật may là tôi vừa được đề nghị một công việc khác, đồng nghĩa với việc kiếm được nhiều tiền hơn”.

“Và bà đang lo về chuyện cô Tilly sẽ phản ứng như thế nào khi bà nói với bà ấy rằng bà đang cân nhắc tới việc rời đi?”

“Ông biết cô Tilly sao?”

“Không, nhưng Harry đã kể về bà ấy rất nhiều lần. Bà ấy rõ ràng cũng thuộc về cùng một kiểu người như cô Monday, và hãy cho phép tôi cam đoan với bà, trên đời không có nhiều những người như thế đâu. Bà không có gì cần phải lo lắng cả”.

“Tôi không hiểu”, Maisie nói.

“Cho phép tôi được giải thích”, Già Jack nói. “Cô Monday đã dành rất nhiều thời gian và kinh nghiệm của bà ấy để đảm bảo chắc chắn rằng Harry sẽ không chỉ giành được một suất học bổng theo học tại St. Bede mà, còn quan trọng hơn rất nhiều, là cậu bé sẽ chứng tỏ rằng mình xứng đáng. Tôi dám cược là bà ấy đã bàn bạc mọi khả năng có thể xảy ra với người bạn thân nhất của mình, tình cờ cũng chính là cô Tilly. Vậy nên khi bà nói với bà ấy về công việc mới, nhiều khả năng bà sẽ thấy chuyện đó không thực sự gây ngạc nhiên”.

“Cảm ơn ông, Jack”, Maisie nói. “Harry thật may mắn biết bao khi có một người bạn như ông. Là người bố nó chưa từng có”, cô dịu dàng nói.

“Đó là lời khen ngợi đáng trân trọng nhất tôi từng nhận được suốt bao nhiêu năm qua”, Già Jack nói. “Tôi chỉ lấy làm tiếc là cậu bé đã mất đi người bố trong hoàn cảnh bi thảm đến thế”.

“Ông biết chồng tôi chết như thế nào sao?”

“Phải, tôi có biết”, Già Jack nói. Ý thức được rằng ông không bao giờ nên động vào chủ đề này, ông lão vội nói thêm. “Nhưng vì là Harry đã kể cho tôi biết”.

“Con trai tôi đã kể những gì với ông?” Maisie bồn chồn hỏi.

“Rằng bố cậu bé bị tử trận trong chiến tranh”.

“Nhưng ông biết đó không phải là sự thật”, Maisie nói.

“Phải, tôi biết”, Già Jack nói. “Và tôi ngờ rằng cả Harry cũng biết rằng bố nó không phải đã chết trong chiến tranh”.

“Vậy tại sao con trai tôi không nói với tôi?”

“Có thể con trai bà nghĩ có điều gì đó bà không muốn nói cho cậu bé biết”.

“Nhưng chính tôi cũng không hề biết sự thật”, Maisie thừa nhận.

Già Jack không nói gì thêm.

Maisie chậm rãi đi bộ về nhà; một câu hỏi đã được trả lời, một câu hỏi khác vẫn còn nguyên chưa có lời đáp. Dẫu vậy, cô không hề nghi ngờ chút nào về việc có thể thêm Già Jack vào danh sách những người biết sự thật về chuyện đã xảy ra với chồng cô.

Cuối cùng hóa ra Già Jack đã có lý về cô Tilly, vì khi Maisie kể với bà về lời đề nghị của ông Frampton, phản ứng của bà chủ tiệm không thể nào cảm thông và ủng hộ hơn.

“Tất cả chúng tôi sẽ nhớ cô”, bà nói, “và thẳng thắn mà nói, khách sạn Royal thật may mắn khi có được cô”.

“Làm thế nào để tôi có thể cảm ơn bà vì tất cả những gì bà đã làm cho tôi suốt bấy nhiêu năm qua?” Maisie hỏi.

“Harry mới là người cần cảm ơn cô”, cô Tilly nói, “và tôi nghĩ sẽ chỉ là vấn đề thời gian trước khi con trai cô nhận ra điểu đó”.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.