Harry đã thức dậy từ lâu trước khi mặt trời mọc vào buổi sáng diễn ra kỳ thi. Cậu bỏ qua bữa sáng để lướt qua một số đề thi cũ môn kiến thức chung, đối chiếu tên thủ đô với tên quốc gia các nước từ Đức tới Brazil, ngày tháng tại nhiệm của các thủ tướng từ Walpole[1] tới Lloyd George[2], và các vị vua từ Vua Alfred[3] tới George Đệ Ngũ[4]. Một tiếng sau, cậu cảm thấy đã sẵn sàng đối diện với kỳ thi.
Thêm một lần nữa, cậu lại ngồi trên hàng ghế đầu, giữa Barrington và Deakins. Liệu đây có phải là lần cuối cùng không, Harry tự hỏi. Khi đồng hồ trên tháp đổ chuông mười giờ, các thầy giám thị bước xuống theo các dãy bàn phát đề thi môn kiến thức chung cho bốn mươi cậu bé đang bồn chồn lo lắng. À không, là ba mươi chín cậu bé đang bồn chồn lo lắng và Deakins.
Harry thong thả đọc qua các câu hỏi. Khi tới câu số 100, cậu cho phép một nụ cười được xuất hiện thoáng qua trên khuôn mặt mình. Harry cầm bút, chấm ngòi bút vào lọ mực và bắt đầu viết. Bốn mươi phút sau, cậu đã quay lại câu hỏi số 100. Cậu liếc mắt nhìn đồng hồ; cậu vẫn còn mười phút nữa để soát lại các câu trả lời của mình. Harry ngừng lại một thoáng ở câu hỏi số 34 và cân nhắc lại câu trả lời ban đầu của mình. Liệu Oliver Cromwell hay Thomas Cromwell là người đã bị tống giam vào Tháp London vì tội phản nghịch? Cậu nhớ lại số phận của Hồng y giáo chủ Wolsey, và lựa chọn người đã thay thế vị trí tể tướng của ông ta.
Khi đồng hồ lại bắt đầu đổ chuông, Harry đã soát tới câu hỏi 92. Cậu nhanh chóng lướt qua tám câu trả lời cuối cùng của mình trước khi bài làm của cậu bị thu lại, mực vẫn còn đang chưa kịp khô trên câu trả lời cuối cùng, Charles Lindberg.
Trong thời gian hai mươi phút giải lao, Harry, Giles và Deakins chậm rãi đi quanh sân cricket, nơi Giles vừa thực hiện một cú ghi bàn một trăm điểm chỉ mới một tuần trước đó.
“Amo, amas, amat”, Deakins nói trong lúc cậu cẩn thận hướng dẫn hai người bạn qua các bài chia động từ mà không một lần phải nhìn qua cuốn Tiếng Latinh sơ cấp của Kennedy.
“Amamus, amatis, amant”, Harry lặp lại trong lúc ba người bọn họ quay trở lại phòng thi.
Khi Harry nộp bài thi tiếng Latinh một giờ sau đó, cậu cảm thấy tự tin mình đã đạt được cao hơn mức 60% được yêu cầu, và thậm chí cả Giles cũng có vẻ hài lòng với bản thân cậu ta. Trong lúc ba người bọn họ đi tới nhà ăn, Harry khoác một cánh tay lên vai Deakins và nói, “Cảm ơn, ông bạn”.
Sau khi Harry đọc qua đề môn địa lý ở bài thi cuối cùng của buổi sáng hôm đó, cậu thầm cảm ơn vũ khí bí mật của mình. Già Jack đã truyền lại cho cậu biết bao kiến thức trong những năm qua mà không bao giờ khiến cậu có cảm giác đang ở trong lớp học.
Harry không hề đụng đến dao hay nĩa trong suốt bữa trưa. Giles cố ăn hết nửa cái bánh nhân thịt lợn, trong khi Deakins không ngừng ăn.
Lịch sử là môn thi đầu tiên buổi chiều, và không làm Harry phải lo lắng chút nào. Henry VIII, Elizabeth, Raleigh, Drake, Napoleon, Nelson và Wellington đều xuất trận, và Harry đẩy lùi được mọi đòn tấn công của tất cả bọn họ.
Bài thi môn toán dễ hơn nhiều so với trông đợi, và thậm chí Giles còn nghĩ có lẽ cậu ta đã ghi thêm được cú ăn một trăm điểm nữa.
Trong thời gian nghỉ giữa giờ cuối cùng, Harry quay về phòng học của cậu và đọc qua một bài luận cậu đã viết về David Copperfield, tự tin rằng cậu sẽ đạt kết quả xuất sắc trong môn học ưa thích của mình. Harry thong thả quay lại phòng thi, nhẩm đi nhẩm lại hai từ ưa thích của thầy Holcombe. Tập trung.
Cậu nhìn chăm chú xuống đề thi cuối cùng của ngày hôm đó, để rồi nhận ra rằng năm nay thuộc về Thomas Hardy và Lewis Carroll. Cậu đã đọc Ngài thị trưởng của Casterbridge và Cuộc phiêu lưu của Alice tới Xứ sở thần tiên, nhưng Mad Hatter[5], Michael Henchard[6] và Con Mèo Cheshire(30) với cậu không được quen thuộc bằng Pegotty, bác sĩ Chillip và Barkis[7]. Ngòi bút của cậu chậm chạp lướt trên trang giấy, và khi đồng hồ điểm chuông báo một giờ trôi qua, Harry không chắc cậu đã làm đủ yêu cầu. Cậu rời khỏi phòng thi, bước ra ngoài ánh nắng chiều, cảm thấy hơi có chút thất vọng, cho dù có thể thấy rõ trên khuôn mặt các đối thủ của cậu là không ai nghĩ đó là một bài thi dễ dàng. Điều đó khiến Harry tự hỏi liệu có phải cậu vẫn còn một cơ hội.
❀ ❀ ❀
[1] * Robert Walpole (1676 – 1745), thường được coi là thủ tướng đầu tiên của Anh.
[2] * David Lloyd George (1863 – 1945), thủ tướng Anh từ 1916 – 1922.
[3] * Alfred Vĩ đại (849 – 899) vị vua đầu tiên của nước Anh thống nhất.
[4] * George V (1865 – 1936), vua Anh từ 1910 đến 1936.
[5] *Nhân vật trong Cuộc phiêu lưu của Alice tới Xứ sở thần tiên,
[6] * Nhân vật trong Ngài thị trưởng của Casterbridge
[7] * Các nhân vật trong David Copperfield.