Lúc ấy tôi đang ngồi tại bàn làm việc xem lại hồ sơ dự thầu cho hợp đồng đóng chiếc Maple Leaf, kiểm tra đi kiểm tra lại các con số, hy vọng tìm ra một cách nào đó để công ty có thể cứu vãn được một ít tiền, nhưng dù tôi có cố gắng khổ công đến thế nào đi nữa, dòng tổng kết cuối cùng vẫn chẳng hay ho chút nào. Và tôi chính là người đã quyết định nhận thầu vụ này.
Người đồng nhiệm của tôi tại Myson đã mặc cả rất quyết liệt và ngặt nghèo, sau vài trì hoãn mà tôi đã không dự toán ngân sách trước, chúng tôi đã chậm mất năm tháng so với dự kiến, những điều khoản trừng phạt sẽ có hiệu lực nếu chúng tôi không hoàn thành việc đóng tàu vào ngày 15 tháng Mười hai. Vụ làm ăn vốn ban đầu có vẻ là một hợp đồng trong mơ đem tới món lợi nhuận hấp dẫn đã biến thành một cơn ác mộng, chúng tôi sẽ tỉnh giấc vào ngày 15 tháng Mười hai với những khoản tổn thất khổng lồ.
Cha tôi đã phản đối việc công ty Barrington tiếp nhận hợp đồng này ngay từ đầu và bày tỏ quan điểm của ông một cách rõ ràng. “Chúng ta nên trung thành với công việc chúng ta có thể làm tốt”, ông nhắc đi nhắc lại từ ghế chủ tịch trong mọi cuộc họp hội đồng quản trị. “Trong suốt một trăm năm qua công ty vận tải Barrington’s Shipping Line đã vận chuyển hàng hóa tới khắp nơi trên trái đất này, nhường lại cho các đối thủ của chúng ta ở Belfast, Liverpool và Newcastle việc đóng tàu”.
Tôi biết mình không thể lay chuyển được ông, vậy là tôi dành thời gian để thuyết phục những thành viên trẻ tuổi hơn trong hội đồng quản trị rằng chúng tôi đã bỏ lỡ một số cơ hội trong vài năm gần đây, trong khi những người khác vớ được nhiều hợp đồng béo bở đáng ra đã có thể dễ dàng thuộc về chúng tôi. Cuối cùng tôi cũng thuyết phục được họ, bằng một chỉ số sít sao, đưa công ty chen chân vào lĩnh vực làm ăn mới và ký hợp đồng với Myson để đóng một tàu chở hàng cho đội tàu đang phát triển nhanh chóng của họ.
“Nếu chúng ta làm tốt và bàn giao chiếc Maple Leaf đúng hạn”, tôi nói với hội đồng quản trị, “chắc chắn chúng ta sẽ có thêm nhiều hợp đồng nữa”.
“Hãy hy vọng rằng rồi đây chúng ta sẽ không phải hối tiếc vì đã ký kết nó”, là lời bình luận duy nhất của cha tôi sau khi ông thất bại trong cuộc biểu quyết tại hội đồng quản trị.
Lúc này đây tôi đã cảm thấy hối tiếc về quyết định của mình. Cho dù Barrington Line dự báo sẽ thu được mức lợi nhuận kỷ lục vào năm 1921, bắt đầu có vẻ rõ ràng là công ty con của nó, công ty đóng tàu Barrington Shipbuilding, sẽ là dòng thua lỗ duy nhất trong bản quyết toán năm. Một số thành viên trong hội đồng quản trị đã xa lánh quyết định, và liên tục nhắc để mọi người nhớ họ đã biểu quyết tán thành cha tôi.
Tôi mới được bổ nhiệm làm giám đốc điều hành công ty gần đây, và tôi chỉ có thể hình dung ra những gì đang được nói sau lưng tôi. “Phá vỡ khuôn khổ cũ,” hiển nhiên là những lời chẳng ai nói đến. Một giám đốc đã từ chức và không thể bày tỏ quan điểm của ông ta rõ ràng hơn khi ra đi với việc cảnh báo cha tôi, “Cậu ta thiếu năng lực xét đoán. Hãy cẩn thận để cậu ta không là nguyên nhân dẫn đến việc làm công ty phá sản”.
Nhưng tôi chưa cam chịu bỏ cuộc. Tôi vẫn tin tưởng nếu hoàn tất công việc đúng hạn, chúng tôi sẽ vượt qua được mức hòa vốn và nhiều khả năng thu được một món lợi nhuận nhỏ. Điều này phụ thuộc rất nhiều vào những gì diễn ra trong vài tuần tiếp theo. Tôi đã ra lệnh làm việc suốt ngày đêm thành ba ca tám tiếng, và hứa dành cho các công nhân những món tiền thưởng hấp dẫn nếu họ có thể hoàn thành hợp đồng kịp thời hạn. Nói cho cùng, đang có đủ người xếp hàng dài ngoài cổng, tuyệt vọng tìm kiếm một việc làm.