“Cô chắc đây là một sự mạo hiểm mà cô đáng thử không”, ông Frampton, “khi cô có quá nhiều điều để mất?”
“Người tư vấn tài chính cho tôi nghĩ thế”, Maisie đáp. “Anh ấy cam đoan với tôi rằng không chỉ mọi con số đều khớp, mà một khi đã trả hết các khoản vay, tôi sẽ bắt đầu có lời trong vòng năm năm”.
“Nhưng đó cũng là năm năm mà Harry theo học tại trường Bristol Grammar School”.
“Tôi ý thức được chuyện đó, ông Frampton, nhưng ông Casey đã đảm bảo một khoản lương đáng kể cho tôi như một phần trong thỏa thuận, và sau khi chia tiền thưởng của khách cùng nhân viên, chắc tôi sẽ kiếm được một khoản gần như tương đương với số tiền tôi đang kiếm được. Quan trọng hơn thế, sau năm năm tôi sẽ được sở hữu một khối tài sản thực sự, và kể từ đó trở đi, tất cả lợi nhuận đều là của tôi”, cô nói, cố nhớ lại một cách chính xác những lời của Patrick.
“Tôi thấy rõ là cô đã quyết định rồi”, ông Frampton nói. “Nhưng cho phép tôi cảnh báo cô, có sự khác biệt rất lớn giữa việc làm nhân viên, khi cô biết chắc mình sẽ mang về nhà một khoản tiền lương mỗi tuần, so với làm một người chủ, khi cô sẽ có trách nhiệm phải trả vài khoản tiền lương cho mọi người vào mỗi thứ sáu hàng tuần. Thành thực mà nói, Maisie, cô là người giỏi nhất trong chuyên môn của cô, nhưng cô có thực sự chắc là cô muốn chuyển từ vị trí hiện tại sang làm quản lý không?”
“Ông Casey sẽ luôn có mặt để tư vấn cho tôi”.
“Casey là một người có năng lực, tôi phải công nhận, nhưng anh ta còn phải lo cho nhiều khách hàng quan trọng hơn ở khắp mọi nơi. Cô mới là người sẽ phải điều hành công việc kinh doanh mỗi ngày. Nếu có gì không ổn, anh ta sẽ không thể luôn có mặt để dìu cô đi được”.
“Nhưng có thể cả đời mình tôi sẽ không bao giờ có được một cơ hội như thế nữa”. Thêm một lời tuyên bố nữa của Patrick.
“Vậy cứ như ý muốn của cô đi, Maisie”, Frampton nói. “Và đừng nghi ngờ gì về việc tất cả chúng tôi tại Royal đều sẽ rất nhớ cô. Lý do duy nhất khiến cô không phải là người không thể thay thế được là vì cô đã đào tạo người phó của mình thật tuyệt”.
“Susan sẽ không làm ông thất vọng đâu, ông Frampton”.
“Tôi biết chắc là không. Nhưng cô ấy sẽ không bao giờ có thể là Maisie Clifton. Hãy cho phép tôi được là người đầu tiên chúc cô mọi thành công trong thử thách mới của cô, và nếu mọi thứ không diễn ra như dự kiến, sẽ luôn có một chỗ làm cho cô tại Royal”.
Ông Frampton đứng dậy sau bàn làm việc và bắt tay Maisie, hệt như ông đã làm sáu năm về trước.