Buổi dạ tiệc của Hiệp hội các Chủ tàu Anh Quốc được tổ chức tại Grosvenor House, với sự tham dự của hàng nghìn thành viên và khách mời.
Hugo đã gọi điện trước cho người thư ký Hiệp hội và hỏi liệu anh ta có thể được xếp ngồi cạnh Sir James Amhurst không. Người thư ký thoạt đầu nhướng mày, nhưng rồi cũng đồng ý sắp xếp lại chỗ cho quan khách ở bàn trên. Nói cho cùng, ông già Joshua Barrington từng là một thành viên sáng lập của Hiệp hội.
Sau khi ông Giám mục thành phố Newcastle đọc xong lời cầu nguyện trước khi vào tiệc, Hugo không tìm cách ngắt lời vị khách danh giá ngồi cạnh mình khi ông ta bận trò chuyện với người ngồi kế bên phải. Tuy vậy, khi vị luật sư cuối cùng cũng chuyển sự chú ý sang vị khách lạ mặt được xếp ngồi bên trái mình, Hugo không vòng vo mà đi thẳng vào việc.
“Bố tôi, Sir Walter Barrington”, anh ta bắt đầu lên tiếng, thu hút sự chú ý của người đối thoại với mình, “rất quan ngại về dự luật thuế suất nhập khẩu sắp được thông qua tại Hạ viện cũng như những tác động nó có thể gây ra với ngành hàng hải. Ông băn khoăn không rõ có thể tìm kiếm sự tư vấn từ ngài trong lần tới ông lên London hay không”.
“Rất sẵn sàng thôi, chàng trai”, Sir James nói. “Chỉ cần lưu ý thư ký của ông ấy liên lạc trước với trợ lý của tôi, và tôi sẽ đảm bảo để mình không bận gì vào dịp bố cậu lên thủ đô”.
“Cảm ơn ngài, thưa ngài”, Hugo nói. “Còn một chuyện nhỏ nữa, tôi không rõ ngài đã từng đọc qua tác phẩm nào của Agatha Christie chưa?”
“Tôi không thể nói là rồi”, Sir James nói. “Truyện của cô ta có hay không?”
“Tôi rất thích tác phẩm mới nhất của tác giả này, Nơi có một bản di chúc”, Hugo nói, “nhưng tôi không dám chắc câu chuyện trong đó có đứng vững được trước một phiên tòa hay không”.
“Quý cô này đã đưa ra giả thiết gì vậy?” Amhurst hỏi trong lúc một miếng bít tết được nướng chín kỹ để trên một cái đĩa lạnh tanh được để xuống trước mặt ông.
“Theo cô Christie, thì con đầu của một hiệp sĩ có tước hiệu được thừa kế sẽ đương nhiên được hưởng tước vị của bố anh ta, thậm chí dù đó có là con ngoài giá thú”.
“À, đây quả thực là một vấn đề tư pháp hóc búa rất lý thú”, Sir James nói. “Trên thực tế, Ủy ban Tư pháp Thượng viện mới đây đã phải phân xử một trường hợp như thế. Vụ Benson chống lại Castairs, nếu tôi nhớ không nhầm. Nó vẫn hay được báo chí nhắc đến như là một vụ ‘tu chính án con hoang’”.
“Và Ủy ban đã đi tới kết luận thế nào thưa ông?” Hugo hỏi, cố tỏ ra như không quan tâm lắm.
“Nếu không tìm thấy kẽ hở nào trong bản di chúc ban đầu, họ sẽ đưa ra phán quyết có lợi cho người được sinh ra trước, cho dù anh chàng trẻ tuổi được nói đến có là con ngoài giá thú”. Thêm một câu trả lời nữa mà Hugo không hề muốn nghe. “Tuy nhiên”, Sir James nói tiếp, “các thành viên Ủy ban cũng quyết định chừa lại đường lui cho họ, và thêm vào một điều khoản bổ sung quy định mỗi trường hợp cụ thể cần được phán xử theo những đặc thù riêng của nó, và cũng chỉ sau khi vụ việc đã được Đại thần Nghi lễ thẩm tra. Chuyện thường tình ở Ủy ban Tư pháp”, vị luật sư nói thêm trước khi cầm dao nĩa lên và tập trung vào miếng bít tết. “Luôn sợ tạo nên tiền lệ, nhưng lúc nào cũng sẵn sàng đẩy trách nhiệm cho người khác”.
Khi Sir James lại quay sang vị khách bên phải, Hugo ngẫm nghĩ đến những hệ lụy sẽ đến nếu Harry Clifton biết được rằng rất có thể cậu ta có quyền thừa kế không chỉ công ty vận tải hàng hải Barrington, mà cả lãnh địa của gia đình này. Buộc phải thừa nhận anh có một đứa con ngoài giá thú cũng đã đủ tồi tệ, nhưng ý nghĩ Harry Clifton sẽ thừa kế tước vị của gia đình sau khi anh chết và trở thành Sir Harry quả là không thể chịu đựng nổi. Anh sẵn sàng làm bất cứ điều gì trong khả năng của mình để đảm bảo viễn cảnh ấy không trở thành hiện thực.