Tôi mừng đến gai người khi trông thấy Harry bước qua cổng trường vào ngày đầu tiên của học kỳ mới. Tôi đã trải qua kỳ nghỉ hè tại biệt thự của gia đình tại Tuscany, vì thế đã không có mặt ở Bristol khi tiệm Tilly’s bị thiêu trụi và chỉ biết chuyện khi trở về Anh vào dịp cuối tuần trước khi năm học bắt đầu. Tôi rất muốn Harry đi nghỉ cùng chúng tôi ở Italia, nhưng bố tôi nhất định không đồng ý.
Tôi chưa từng gặp ai không thích Harry, chỉ có mỗi bố tôi là ngoại lệ, ông thậm chí còn không cho phép nhắc đến tên cậu ấy trong nhà. Tôi từng có lần hỏi mẹ tại sao ông lại có ác cảm dữ dội đến thế, song dường như mẹ tôi cũng không biết gì nhiều hơn.
Tôi cũng không nằn nì quá nhiều với bố về chuyện đó, vì trong mắt ông không phải lúc nào tôi cũng là một cậu con trai đáng để ông tự hào. Tôi suýt nữa thì bị đuổi ra khỏi trường nội trú vì tội ăn cắp - có Chúa mới hiểu nổi ông đã làm cách nào để xoay xở giải quyết được vụ đó - rồi sau đó tôi lại khiến ông thất vọng vô cùng khi không vào được Eton. Tôi nói với bố sau khi ra khỏi phòng thi là tôi đã cố hết khả năng của mình, và đúng là thế thật. À phải, một nửa sự thật chứ. Đáng ra tôi có thể thoát được nếu kẻ đồng mưu với tôi biết giữ mồm giữ miệng. Ít nhất vụ này cũng dạy cho tôi một bài học đơn giản: nếu bạn đồng hội đồng thuyền với một gã ngốc, đừng ngạc nhiên khi thấy hắn hành động một cách ngu ngốc.
Kẻ đồng loã với tôi là Percy, con trai của bá tước Bridport. Anh chàng này còn phải đối diện với một tình thế nan giải hơn cả tôi, vì bảy thế hệ của gia tộc Bridport đã được giáo dục tại Eton, và có vẻ anh chàng Percy trẻ tuổi sẽ làm hỏng mất truyền thống tương đối đáng tự hào đó.
Eton vẫn được biết đến với việc uốn cong luật lệ đối với các thành viên của giới quý tộc và sẽ thỉnh thoảng cho phép một cậu nhóc ngớ ngẩn làm tối đi những cánh cửa của nó, và đây cũng chính là lý do tại sao tôi lựa chọn Percy làm công cụ cho màn lừa đảo nho nhỏ của mình ngay từ đầu. Quyết định này được đưa ra sau khi tôi nghe lỏm được cuộc nói chuyện của thầy Frob nói với một giáo viên khác, “Nếu Bridport khá hơn chút nữa, cậu ta có thể coi là người khờ khạo”, lúc ấy tôi biết ngay mình không cần tìm kiếm kẻ đồng loã ở đâu xa nữa.
Percy cũng khổ sở muốn kiếm được một chỗ tại Eton bằng mọi giá hệt như tôi muốn bị loại, vì vậy tôi thấy đây chính là cơ hội để cả hai chúng tôi đạt được mong muốn của mình.
Tôi không hề thảo luận kế hoạch của mình với Harry hay Deakins. Harry kiểu gì cũng sẽ phản đối, cậu ta quả là một anh chàng chính trực, còn Deakins sẽ chẳng tài nào hiểu nổi tại sao lại có ai đó muốn thi trượt.
Vào trước hôm diễn ra kỳ thi, bố tôi đưa tôi đến Eton trên chiếc Bugatti mới cáu cạnh của ông, chiếc xe có thể phóng tới một trăm dặm[1] một giờ, và khi chúng tôi ra tới xa lộ A4, bố tôi đã chứng thực điều đó. Chúng tôi nghỉ đêm tại Swann Arms, cũng là khách sạn ông đã nghỉ lại hơn hai mươi năm trước trước khi ông dự kỳ thi đầu vào. Trong bữa tối, bố tôi cho thấy rõ ông mong mỏi được thấy tôi vào học tại Eton đến mức nào, và suýt chút nữa tôi đã yếu lòng vào phút chót, song tôi đã hứa với Percy Bridport, và cảm thấy tôi không thể thất hứa với cậu ta.
Percy và tôi đã bắt tay thỏa thuận với nhau tại St. Bede, nhất trí rằng khi vào phòng thi, mỗi chúng tôi sẽ đăng ký bài thi bằng tên của người kia. Tôi thực sự rất khoái khi được tất cả mọi người gọi là “ngài”, cho dù chỉ là trong vài giờ.
Các bài thi không khó bằng những bài tôi đã phải làm nửa tháng trước khi thi vào Bristol Grammar School, và tôi cảm thấy mình đã làm nhiều hơn mức cần thiết để đảm bảo Percy sẽ được học tại Eton vào tháng Chín. Tuy nhiên, chúng vẫn đủ khó để tôi cảm thấy tự tin rằng ngài bá tước trẻ sẽ không làm tôi thất vọng.
Sau khi chúng tôi đã nộp bài thi và trở lại với danh tính thật của mình, tôi đi ăn chiều cùng bố tại Windsor. Khi ông hỏi tôi chuyện thi cử thế nào, tôi trả lời ông là tôi đã làm tốt nhất trong khả năng của mình. Ông dường như hài lòng với câu trả lời đó, và thậm chí còn bắt đầu tỏ ra thư thái, một điều khiến tôi cảm thấy có lỗi nhiều hơn. Tôi không mấy vui vẻ trong chuyến trở về Bristol, và còn cảm thấy tệ hại hơn nữa khi mẹ tôi cũng đưa ra những câu hỏi tương tự.
Mười ngày sau, tôi nhận được một lá thư Tôi lấy làm tiếc phải thông báo với ngài từ trường Eton. Tôi chỉ đạt được 32%, Percy đạt 56% và giành được một suất học vào học kỳ thu, một thông báo làm bố cậu ta mừng khôn tả và khiến thầy Frob không tài nào tin nổi.
Mọi thứ đáng lẽ đã có thể thuận buồm xuôi gió, nếu Percy không kể cho một người bạn của cậu ta cách nào mà cậu đã thi đỗ được vào Eton. Cậu bạn này lại kể với một cậu khác, anh chàng này lại kể cho một cậu bạn nữa, cậu ta đến lượt mình lại kể cho bố của Percy. Bá tước Bridport, vốn là một người trọng danh dự, lập tức thông báo cho hiệu trưởng của Eton. Kết quả của việc này là Percy bị đuổi học từ trước khi anh chàng kịp đặt chân vào trường. Nếu không có sự can thiệp trực tiếp của thầy Frob, rất có thể tôi đã phải chịu chung số phận tại Bristol Grammar School.
Bố tôi đã cố thuyết phục ông hiệu trưởng trường Eton rằng đó chỉ là một nhầm lẫn tên họ đơn thuần, và rằng vì trên thực tế tôi đã dành được mức kết quả 56% trong kỳ thi, tôi nên được ghi danh thế chỗ Bridport. Thứ lập luận này đã bị bác bỏ bằng cách gửi trả thư qua đường bưu điện, vì Eton không phải đang trong lúc cần thêm một tuyển thủ cricket nữa. Vậy là tôi đúng hẹn có mặt tại Bristol Grammar School vào ngày đầu tiên của học kỳ mới.
❀ ❀ ❀
[1] * 1 dặm = 1,609 km.