Chỉ Thời Gian Có Thể Cất Lời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 13 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7

❊ ❊ ❊

Cửa hiệu bánh kẹo của trường mở cửa từ bốn giờ đến sáu giờ các buổi chiều thứ Ba và thứ Năm.

Harry hiếm khi tìm đến “Emporium”, là cách mà các cậu bé vẫn gọi cửa hàng này, vì cậu chỉ có hai shiling tiền tiêu vặt mỗi học kỳ, và cậu biết mẹ cậu sẽ không tán thành bất kỳ khoản chi phí phụ trội nào dù nhỏ nhất xuất hiện trong hóa đơn cuối kỳ của cậu. Tuy vậy, vào ngày sinh nhật của Deakins, cậu có một ngoại lệ, vì Harry đã dự định mua một thanh kẹo ngọt mềm có giá một penny cho bạn mình.

Bất chấp những chuyến ghé thăm hiếm hoi đến cửa hàng bánh kẹo của Harry, lúc nào cũng có một thanh sô cô la hiệu Fry’s Five Boys xuất hiện trên bàn học của cậu vào các buổi tối thứ Ba và thứ Năm. Cho dù đã có quy định của trường là không cho phép một học sinh tiêu quá sáu penny mỗi tuần ở cửa hàng bánh kẹo, Giles cũng luôn để lại một gói kẹo cam thảo Liquorice Allsorts cho Deakins, đồng thời tuyên bố rõ với hai người bạn là cậu ta không trông đợi gì đổi lại.

Khi Harry tới cửa hàng bánh kẹo vào ngày thứ Ba ấy, cậu đứng vào một hàng dài học sinh đang chờ đến lượt được phục vụ. Miệng cậu ứa nước bọt khi cậu nhìn đăm đăm lên những chiếc giá ngăn nắp xếp đầy sô cô la, kẹo mềm, kẹo dẻo, kẹo cam thảo, và món quà vặt mới xuất hiện gần đây nhất, khoai tây lát chiên giòn. Harry cân nhắc việc tự mua cho mình một gói, nhưng sau lần được giới thiệu với ông Wilkins Micawber gần đây, cậu không còn chút nghi ngờ nào về giá trị của một đồng sáu penny.

Trong lúc Harry còn đang thèm thuồng ngắm nghía kho báu của Emporium, cậu chợt nghe thấy giọng nói của Giles và nhận thấy cậu bạn đang đứng xếp hàng trên cậu vài chỗ. Đang định lên tiếng gọi bạn mình, thì cậu nhìn thấy Giles lấy một thanh sô cô la từ trên giá và nhẹ nhàng nhét nó vào trong túi quần. Vài giây sau, đến lượt một gói kẹo cao su. Khi đến lượt Giles tới đầu hàng, cậu ta để lên quầy một hộp Liquorice Allsorts có giá hai penny cùng một túi khoai tây giá một penny, hai món hàng được ông Swivals, nhân viên của trường phụ trách cửa hàng, nắn nót vào sổ dưới tên của Barrington. Hai món còn lại vẫn nằm yên trong túi quần Giles, không được tính tiền.

Harry kinh hoàng, và trước khi Giles kịp quay lại, cậu đã lẳng lặng rời khỏi cửa hàng, không muốn để bạn nhìn thấy mình. Harry lững thững đi một vòng quanh khối nhà của trường, cố gắng lý giải tại sao Giles lại muốn đánh cắp một món đồ, trong khi cậu ta hiển nhiên có thể trả tiền được. Harry đoán chắc phải có một lời giải thích đơn giản, cho dù cậu không thể hình dung ra nó có thể là gì.

Harry lên tới phòng học vừa kịp lúc giờ tự học bắt đầu, và thấy một thanh số cô la đặt sẵn trên bàn, còn Deakins thì đang mải mê khám phá một hộp Liquorice Allsorts. Cậu bé cảm thấy khó lòng tập trung nổi vào các nguyên nhân của Cách mạng Công nghiệp trong khi cố quyết định xem điều gì, nếu có, mà cậu có thể làm về điều cậu vừa biết.

Cho đến khi giờ tự học kết thúc, cậu đã đi đến quyết định. Harry cất thanh sô cô la còn nguyên vào ngăn kéo trên cùng bàn học của cậu, quyết định rằng cậu sẽ trả lại cửa hàng thanh kẹo vào thứ Năm, đồng thời sẽ không nói gì với Giles.

Tối hôm ấy, Harry không tài nào ngủ được, và sau bữa sáng cậu kéo Deakins sang một bên để giải thích tại sao cậu không thể tặng được cho bạn một món quà sinh nhật. Deakins không giấu nổi vẻ kinh ngạc.

“Bố tớ từng gặp chuyện tương tự tại cửa hàng của ông”, Deakins nói. “Chuyện ấy gọi là ăn cắp trong cửa hàng. Tờ Daily Mail cho rằng nguyên nhân là do cuộc Suy Thoái”.

“Tớ không nghĩ gia đình Giles bị ảnh hưởng nhiều từ cuộc Suy Thoái”, Harry nói, không khỏi có chút bất bình.

Deakins gật gù nghĩ ngợi. “Có lẽ cậu nên báo thầy Frob”.

“Mách lẻo người bạn thân nhất của tớ ư?” Harry nói. “Không đời nào”.

“Nhưng nếu Giles bị bắt quả tang, cậu ấy có thể bị đuổi học”, Deakins nói. “Điều tối thiểu cậu có thể làm là cảnh báo trước rằng cậu đã biết chuyện cậu ấy làm”.

“Tớ sẽ suy nghĩ về chuyện đó”, Harry nói. “Song cho tới lúc ấy tớ sẽ trả lại tất cả những gì Giles cho tớ về cửa hàng bánh kẹo mà không cho cậu ấy biết”.

Deakins cúi lại gần Harry. “Cậu có thể trả luôn hộ tớ không?” cậu bé thì thầm. “Tớ chưa bao giờ đến cửa hàng bánh kẹo cả, thành ra tớ chẳng biết phải làm gì”.

Harry đồng ý nhận trách nhiệm, và từ đó trở đi cậu tới cửa hàng bánh kẹo hai lần một tuần để trả lại những món quà không mong muốn của Giles về giá hàng. Cậu đã đi tới kết luận Deakins có lý và cậu cần nói chuyện thẳng thắn với bạn của mình trước khi Giles bị bắt quả tang, nhưng quyết định hoãn chuyện này tới cuối học kỳ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.