Chỉ Thời Gian Có Thể Cất Lời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
*

❊ ❊ ❊

Phải mất một thời gian trước khi tôi có thể chấp nhận được sự thật là Arthur sẽ không bao giờ quay trở về nữa.

Stan mới chỉ bị bắt vài ngày thì tôi đã khám phá ra ý nghĩa thực sự của khái niệm “cháy túi”. Với một trong hai trụ cột kiếm bánh mì chính của gia đình bị tống vào tù, trong khi người kia thì chỉ Chúa mới biết đang ở đâu, chẳng mấy chốc chúng tôi nhận ra mình sắp chết đói theo đúng nghĩa đen. Thật may vẫn có một quy định bất thành văn hiện hữu ở Still House Lane: nếu có ai đó đang “đi nghỉ”, xóm giềng sẽ làm tất cả những gì họ có thể để hỗ trợ cho gia đình anh ta.

Mục sư Watts đều đặn ghé qua, và thậm chí còn trả lại một phần những đồng xu chúng tôi từng để lên đĩa quyên góp của ông từ năm này qua năm khác. Cô Monday thỉnh thoảng lại xuất hiện, chia sẻ không chỉ những lời khuyên hữu ích, luôn ra về với cái giỏ rỗng không. Nhưng không gì có thể bù đắp lại cho tôi việc mất đi một người chồng, một người anh trai vô tội bị nhốt trong tù và một đứa con trai thơ dại giờ đây không còn bố.

Harry mới vừa chập chững những bước đi đầu tiên, song tôi đã thấy sợ phải nghe thấy những lời đầu tiên con trai tôi nói. Thậm chí liệu thằng bé có thể nhớ nổi người từng ngồi ở đầu bàn, và rồi thắc mắc tại sao bố nó không còn ngồi ở đó nữa? Chính bố tôi là người đã đưa ra một giải pháp về những gì chúng tôi cần nói nếu Harry bắt đầu đặt ra các câu hỏi. Tất cả chúng tôi đều thỏa thuận sẽ cùng bám lấy một câu chuyện duy nhất; nói cho cùng, sẽ khó có khả năng Harry gặp gỡ Già Jack.

Nhưng vào thời gian ấy, vấn đề cấp bách nhất với gia đình Tancock là làm cách nào để không chết đói, hay quan trọng hơn thế, làm thế nào để đối phó với người thu tiền nhà và chủ nợ. Sau khi tôi tiêu hết năm bảng của Stan, đem cầm cố chiếc ấm chuyên trà bằng bạc của mẹ tôi, chiếc nhẫn đính hôn của tôi, và cuối cùng là cả nhẫn cưới, tôi sợ rằng chẳng bao lâu nữa chúng tôi sẽ bị đuổi ra ngoài đường.

Nhưng tai họa này đã được trì hoãn lại vài tuần nhờ một cú gõ cửa khác. Lần này không phải cảnh sát, mà là một người tự xưng là ông Spark, ông ta nói với tôi mình là đại diện công đoàn của Arthur, và ông ta tới để tìm hiểu xem tôi đã nhận được tiền bồi thường từ công ty chưa.

Sau khi dẫn ông Spark xuống bếp và rót cho ông ta một tách trà, tôi cho ông ta hay, “Không một xu. Họ nói chồng tôi vắng mặt không báo trước, vì thế họ không phải chịu trách nhiệm về hành động của chồng tôi. Và tôi vẫn chưa biết điều gì đã thực sự xảy ra ngày hôm đó”.

“Tôi cũng thế”, ông Spark nói. “Tất cả bọn họ đều câm như hến, và không chỉ mình ban quản lý, mà cả các công nhân cũng thế. Tôi không thể moi được lời nào từ họ. ‘Còn hơn giá mạng sống của tôi’, một người trong bọn họ nói với tôi. Nhưng các khoản lệ phí của chồng bà đã được đóng đầy đủ”, ông ta nói thêm, “vì thế bà sẽ được công đoàn đền bù”.

Tôi chỉ biết đứng đó, không hiểu người đàn ông này định làm gì. Ông Spark lấy từ trong cặp ra một tập tài liệu, đặt nó lên bàn bếp và giở tới trang cuối cùng.

“Bà hãy ký vào đây”, ông ta nói và chỉ ngón trỏ vào một dòng kẻ nét đứt.

Sau khi tôi viết một dấu X vào chỗ ông ta chỉ, người đàn ông lấy từ trong túi ra một chiếc phong bì. “Tôi xin lỗi chỉ có ít như vậy”, ông ta nói trong khi đưa phong bì cho tôi.

Tôi không mở phong bì cho tới khi ông ta uống xong tách trà và ra về.

Bảy bảng, chín shiling và sáu penny hóa ra là giá trị họ dành cho mạng sống của Arthur. Tôi ngồi một mình bên bàn bếp, và tôi nghĩ đó chính là khoảnh khắc tôi biết tôi sẽ không bao giờ gặp lại chồng mình nữa.

Chiều hôm ấy, tôi quay lại hiệu cầm đồ và chuộc lại chiếc nhẫn cưới từ tay ông Cohen; đó là điều tối thiểu tôi có thể làm để tưởng nhớ Arthur. Sáng hôm sau, tôi thanh toán hết khoản tiền nhà còn nợ, cũng như các món mua chịu ở hàng thịt, hàng bánh mì và, phải, cửa hàng bán nến. Chỉ còn lại vừa đủ tiền để mua vài món quần áo cũ từ cuộc bán hạ giá từ thiện của nhà thờ, phần lớn là dành cho Harry.

Nhưng chưa đến một tháng sau, những dòng ghi nợ bằng phấn lại xuất hiện trên bảng bán chịu ở hàng thịt, hàng bánh mì và hàng bán nến, và không lâu sau đó tôi buộc phải quay lại hiệu cầm đồ và đưa chiếc nhẫn cưới của mình lại cho ông Cohen.

Khi người thu tiền nhà tới gõ cửa số nhà 27 và không hề được trả lời, tôi nghĩ không ai trong gia đình sẽ ngạc nhiên khi người gõ cửa tiếp theo sẽ là viên chưởng lý tới tịch thu nhà. Đó là lúc tôi quyết định đã tới lúc mình cần đi tìm việc làm.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.