Chỉ Thời Gian Có Thể Cất Lời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
*

❊ ❊ ❊

“Ông Prendergast muốn gặp ngài”, cô Potts nói, rồi đứng tránh sang bên để ông giám đốc ngân hàng bước vào phòng làm việc của giám đốc điều hành.

“Ông thật tử tế khi tới tận đây như thế này”, Hugo nói. “Tôi tin chắc ông sẽ hiểu tại sao tôi lại không muốn trao đổi một vấn đề bí mật như thế này tại ngân hàng”.

“Tôi hiểu”, Prendergast nói, mở cặp hiệu Gladstone và lấy ra một tập tài liệu dày thậm chí trước cả khi ngồi xuống. Ông ta đưa một tờ giấy qua bàn cho ông Barrington.

Hugo đọc qua dòng dưới cùng, trước khi ngồi ngay ngắn lại trên ghế.

“Để tôi tóm tắt lại nhé”, Prendergast nói. “Ngài đã dựng nên một nguồn quỹ tổng cộng là năm trăm bảng, cho phép bà Clifton mua lại cơ sở kinh doanh có tên là Tilly’s, một tiệm trà trên phố Broad. Hợp đồng cho vay đã ký kết có giá trị cho toàn bộ khoản tiền kể trên, cộng thêm mức lãi suất năm phần trăm một năm, cần được trả lại toàn bộ cho người cho vay trong vòng năm năm”.

“Cho dù tiệm Tilly’s đã có được mức lợi nhuận nhỏ trong năm đầu tiên và cả năm thứ hai dưới sự điều hành của bà Clifton, chưa bao giờ có được một khoản lợi tức đủ lớn để bà ấy có thể trả lãi hay hoàn lại một phần khoản tiền vốn gốc, vì vậy vào thời điểm xảy ra hỏa hoạn, bà Clifton nợ ông 572 bảng 16 shiling. Khoản tiền này, cộng thêm phí dịch vụ ngân hàng là 20 bảng nữa, nâng tổng số tiền lên thành 592 bảng và 16 shilling. Số tiền này đương nhiên là có thể được trang trải đầy đủ với số tiền bảo hiểm chi trả, điều đó có nghĩa là trong khi số vốn đầu tư của ngài được bảo đảm an toàn, bà Clifton gần như sẽ không còn lại gì”.

“Thật không may làm sao”, Hugo nói. “Tôi có thể biết vì sao những con số tổng kết cuối cùng dường như không bao gồm bất cứ khoản phí nào phải trả cho ông Casey không?” anh ta hỏi sau khi xem xét kỹ lưỡng các con số.

“Vì ông Casey đã thông báo với ngân hàng rằng ông ấy không gửi tới bất cứ hóa đơn nào yêu cầu thanh toán cho phần dịch vụ của ông ta”.

Hugo cau mày. “Ít nhất cũng có một tin mừng cho người phụ nữ khốn khổ”.

“Quả vậy. Nhưng dù thế, tôi e rằng bà ấy sẽ không thể tiếp tục trang trải được các khoản phí cho con trai mình tại Bristol Grammar School trong học kỳ tới”.

“Thật đáng buồn”, Hugo nói. “Vậy là cậu bé sẽ phải thôi học?”

“Tôi rất tiếc phải nói đó là kết cục không thể tránh khỏi”, Prendergast nói. “Thật đáng buồn, vì bà ấy rất yêu quý con trai mình, và tôi tin bà ấy sẵn sàng chấp nhận hy sinh tất cả để cậu bé tiếp tục được theo học tại đó”.

“Thật đáng buồn vô cùng”, Hugo nói trong lúc anh ta đóng tập tài liệu lại và đứng dậy khỏi ghế. “Tôi sẽ không giữ ông lâu hơn nữa, ông Prendergast”, anh ta nói thêm. “Tôi có một cuộc hẹn trong thành phố sau khoảng nửa giờ nữa. Tôi đưa ông về cùng được chứ?”

“Ngài thật chu đáo, ngài Barrington, nhưng không cần vậy đâu. Tôi đã tự lái xe đến đây”.

“Ông lái xe gì vậy?” Hugo vừa hỏi vừa cầm ca táp lên và bước ra phía cửa.

“Một chiếc Morris Oxford”, Prendergast nói, nhanh chóng thu lại một số giấy tờ cho vào cặp của ông ta và đi theo Hugo ra khỏi phòng làm việc.

“Chiếc xe quốc dân”, Hugo nói. “Tôi nghe nói rằng, cũng giống như ông, ông Prendergast ạ, chiếc xe này rất đáng tin cậy”. Cả hai người đàn ông cùng bật cười trong lúc đi xuống cầu thang. “Một chuyện thật đáng buồn, vụ bà Clifton đó”, Hugo nói khi họ đi ra khỏi tòa nhà. “Nhưng thực ra, tôi không hoàn toàn tán thành chuyện phụ nữ tham gia kinh doanh. Điều đó không hề thuận với tự nhiên”.

“Tôi hoàn toàn tán thành”, Prendergast nói khi hai người dừng bước cạnh chiếc xe của Barrington. “Ngài biết đấy”, ông giám đốc ngân hàng nói, “ngài đã làm tất cả những gì có thể cho người phụ nữ đó rồi”.

“Ông thật tử tế khi nói vậy, ông Prendergast”, Hugo nói. “Nhưng bất chấp điều đó, tôi vẫn sẽ rất biết ơn nếu việc can dự của tôi được giữ kín giữa hai chúng ta”.

“Tất nhiên rồi, thưa ngài”, Prendergast nói trong lúc hai người bắt tay, “ngài có thể trông cậy vào tôi.”.

“Hãy giữ liên lạc với tôi, ông bạn thân mến”, Hugo nói trong khi chui vào trong xe. “Tôi tin chắc sẽ có lúc tôi lại phải cần đến dịch vụ ngân hàng”. Prendergast mỉm cười.

Trong khi Hugo lái xe vào thành phố, suy nghĩ của anh quay trở lại với Maisie Clifton. Anh đã giáng cho người phụ nữ một đòn khiến cô khó lòng gượng dậy nổi, nhưng giờ anh dự định sẽ tung ra cú đòn chí tử.

Trên đường lái xe vào thành phố Bristol. Anh tự hỏi lúc này Maisie đang ở đâu. Nhiều khả năng là đang ngồi xuống cùng con trai để giải thích cho cậu nhóc vì sao cậu ta sẽ phải rời khỏi Bristol Grammar School vào cuối học kỳ hè. Liệu cô ta có khi nào, dù chỉ là thoáng qua, từng hình dung rằng Harry vẫn có thể cứ tiếp tục việc học hành như thể chưa có chuyện gì xảy ra cả? Hugo quyết định anh sẽ không động tới chủ đề này với Giles cho tới khi con trai anh kể cho bố biết tin buồn về việc cậu bạn Harry sẽ không thể quay trở lại Bristol Grammar School để cùng học với cậu học kỳ thứ sáu.

Ngay cả ý nghĩ con trai anh phải theo học tại Bristol Grammar School vẫn còn khiến Hugo giận sôi người, nhưng anh không bao giờ để lộ cho Elizabeth hay bố mình biết lý do thực sự đã khiến Giles không giành được một chỗ tại Eton.

Sau khi đã lái xe quá nhà thờ, anh tiếp tục chạy ngang qua College Green trước khi rẽ sang lối vào khách sạn Royal. Anh đến sớm vài phút so với giờ hẹn, song tin chắc ông giám đốc điều hành sẽ không buộc anh phải đợi. Anh đi qua cửa quay, băng qua tiền sảnh, không cần ai chỉ chỗ văn phòng của ông Frampton.

Thư ký của ông giám đốc lập tức đứng dậy ngay khi Hugo bước chân vào phòng. “Tôi sẽ báo cho ông Frampton biết ngài đang ở đây”, cô ta nói, đi mà như đang chạy sang văn phòng ngay bên cạnh. Một thoáng sau, ông giám đốc điều hành xuất hiện.

“Rất hân hạnh được gặp ngài, ngài Barrington”, ông ta lên tiếng, mời vị khách vào trong phòng làm việc của mình. “Tôi hy vọng ngài và bà Barrington vẫn khỏe”. Hugo gật đầu, ngồi xuống ghế đối diện với ông giám đốc khách sạn, nhưng không bắt tay ông này.

“Khi ngài nói muốn gặp tôi, tôi đã mạo muội kiểm tra qua việc chuẩn bị cho bữa dạ tiệc hàng năm của công ty ngài”, Frampton nói. “Theo tôi hiểu sẽ có khoảng hơn ba trăm quan khách tham dự?”

“Tôi không quan tâm đến việc có bao nhiêu khách tham dự”, Hugo nói. “Đó không phải là lý do tôi tới gặp ông, ông Frampton. Tôi muốn trao đổi về một vấn đề riêng tư khiến tôi thấy hết sức bất bình”.

“Tôi lấy làm tiếc được biết như thế”, Frampton nói, ngồi thẳng người dậy.

“Một trong các giám đốc của chúng tôi có nghỉ lại khách sạn này tối thứ Năm, và đến hôm sau ông ấy có một cáo buộc nghiêm trọng đến mức tôi cảm thấy mình có trách nhiệm phải lưu ý với ông”.

“Vâng, tất nhiên rồi”, Frampton nói, lau hai lòng bàn tay đẫm mồ hôi lên ống quần. “Làm phật ý một trong những khách hàng quý giá nhất của mình là điều cuối cùng chúng tôi muốn”.

“Tôi rất mừng được biết vậy”, Hugo nói. “Quý ông tôi đang nhắc tới đã tới khách sạn thuê phòng sau khi nhà hàng đóng cửa, và tới Palm Court với hy vọng được phục vụ đồ ăn nhẹ”.

“Một dịch vụ do chính tôi lập nên”, Frampton nói, tự cho phép mình mỉm cười gượng gạo.

“Ông ấy gọi món với một người phụ nữ có vẻ như đang phụ trách tối hôm đó”, Hugo nói tiếp, tảng lờ câu nói của ông giám đốc khách sạn.

“Vâng, hẳn đó là bà Clifton của chúng tôi”.

“Tôi không rõ đó là ai”, Hugo nói. “Tuy nhiên, trong khi người phụ nữ mang một tách cà phê cùng mấy chiếc xăng - uých tới phục vụ ông ấy, một quý ông khác bước vào Palm Court, đưa ra yêu cầu và hỏi liệu đồ ăn có thể được mang lên tận phòng cho ông ta hay không. Điều duy nhất bạn tôi nhớ được về quý ông nọ là ông ta hơi có khẩu âm của Ireland. Bạn tôi sau đó ký hóa đơn và về phòng nghỉ. Ông ấy dậy sớm vào sáng hôm sau, vì muốn ăn sáng và xem lại giấy tờ trước cuộc họp hội đồng quản trị. Khi ra khỏi phòng, ông ấy nhìn thấy đúng người phụ nữ tối hôm trước, vẫn mặc đồng phục của khách sạn, rời khỏi phòng 371. Sau đó cô này đi tới cuối hành lang, leo qua cửa sổ và trèo xuống theo lối thoát hiểm”.

“Tôi thực sự ngỡ ngàng, thưa ngài. Tôi...”

“Thành viên kể trên của hội đồng quản trị đã yêu cầu bất cứ khi nào ông ấy tới Bristol trong tương lai, ông ấy phải được đặt phòng tại một khách sạn khác. Tôi không muốn tỏ ra quá khắt khe, Frampton, nhưng Royal vẫn luôn là nơi tôi từng sẵn lòng đưa vợ con tôi đến”.

“Xin ngài hãy yên tâm, ngài Barrington, nhân viên ngài vừa nói đến sẽ bị sa thải ngay lập tức, và không được cấp giấy giới thiệu. Tôi cũng xin bày tỏ lòng biết ơn đối với ngài vì đã lưu ý tôi về chuyện này”.

Hugo đứng dậy khỏi ghế. “Tất nhiên tôi không muốn có lời nào đề cập đến tôi hay công ty của tôi trong trường hợp ông cảm thấy cần thiết phải sa thải người nhân viên chúng ta đang nói tới”.

“Ngài có thể yên tâm về sự kín đáo của tôi”, Frampton nói.

Hugo mỉm cười lần đầu tiên. “Có việc này vui vẻ hơn, cho phép tôi được nói tất cả chúng tôi đều nóng lòng trông đợi bữa dạ tiệc hàng năm, một sự kiện chắc chắn sẽ được tổ chức đúng đẳng cấp quen thuộc của các ông. Năm tới, chúng tôi sẽ kỷ niệm một trăm năm ngày thành lập công ty, vì thế tôi cảm thấy bố tôi sẽ muốn tổ chức đặc biệt hoành tráng”. Cả hai người đàn ông cùng bật cười hơi quá lớn.

“Ngài có thể đặt niềm tin vào chúng tôi, ngài Barrington”, Frampton nói trong lúc tiễn vị khách ra khỏi phòng làm việc của mình.

“Còn việc này nữa, Frampton”, Hugo nói trong khi hai người đi qua tiền sảnh. “Tôi nghĩ tốt hơn ông không nên nói gì về chuyện này với Sir Walter. Bố tôi có phần hơi bảo thủ trong những chuyện như thế, vì vậy tôi nghĩ chỉ nên giữ riêng lại giữa hai chúng ta”.

“Tôi cũng không mong gì hơn, ngài Barrington”, Frampton nói. “Ngài có thể tin chắc tôi sẽ đích thân xử trí việc này”.

Trong khi Hugo bước qua cửa quay, anh không khỏi tự hỏi Mitchell đã bỏ ra bao nhiêu giờ tại Royal trước khi viên cựu cảnh sát có thể cung cấp cho anh một thông tin vô giá như thế.

Anh chui lại vào trong xe, khởi động động cơ và tiếp tục cuộc hành trình trở về nhà. Anh ta vẫn đang tiếp tục nghĩ tới Maisie Clifton khi cảm thấy bị ai đó vỗ lên vai. Hugo trải qua một khoảnh khắc kinh hoàng tột độ khi quay đầu lại và nhìn thấy người ngồi trên băng ghế sau. Thậm chí anh ta còn tự hỏi liệu có phải bằng cách nào đó người phụ nữ này biết được cuộc gặp của anh ta với Frampton.

“Cô muốn gì?” anh hỏi, không hề chạy chậm lại vì sợ ai đó nhìn thấy hai người họ ở cùng nhau.

Trong khi nghe yêu cầu của người phụ nữ, anh chỉ có thể tự hỏi làm thế nào cô ta biết nhiều đến thế. Khi người phụ nữ nói xong, anh sẵn sàng đồng ý với những yêu sách của cô ta, hiểu rằng đó là cách dễ nhất để tống khứ cô ta ra khỏi xe.

Bà Clifton đặt một phong bì mỏng màu nâu lên ghế hành khách cạnh anh. “Tôi sẽ đợi hồi âm của ông,” cô nói.

Hugo nhét chiếc phong bì vào túi áo trong. Anh chỉ chạy chậm lại khi tới một đường hẻm tối tăm, nhưng chỉ dừng hẳn khi đã chắc chắn không ai để ý đến họ. Anh ra khỏi xe, bước tới mở cửa sau. Khi anh nhìn thấy vẻ mặt người phụ nữ, có thể thấy rõ cô ta nghĩ rằng mình đã đạt được nhiều hơn mong đợi.

Hugo cho phép cô ta được tận hưởng một khoảnh khắc đắc thắng, rồi mới chộp lấy vai người phụ nữ lắc mạnh như thể đang muốn lay một quả táo bướng bỉnh trên cây phải rụng xuống. Sau khi đã cho Maisie hiểu rõ chuyện gì sẽ đến với cô nếu cô còn quấy rầy anh lần nữa, Hugo lấy hết sức bình sinh đấm vào mặt cô. Người phụ nữ khuỵu xuống, co tròn người lại như một quả bóng, và không ngừng run rẩy. Hugo nghĩ đến chuyện đá vào bụng cô nhưng không muốn mạo hiểm với nguy cơ bị người đi đường nhìn thấy. Anh lái xe đi, không nghĩ gì đến người phụ nữ nữa.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.