Chỉ Thời Gian Có Thể Cất Lời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 13 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
33

❊ ❊ ❊

"Ông muốn cái gì cơ?” cô Potts hỏi, không chắc cô ta đã nghe đúng những gì ông nói.

“Một cuộc gặp riêng với ông Hugo”, Già Jack nói.

“Và tôi có thể được phép hỏi mục đích của cuộc gặp này là gì không?” cô thư ký nói, không thèm tìm cách che giấu vẻ mỉa mai trong giọng của mình.

“Tương lai của con trai ông ấy”.

“Ông đợi ở đây một lát. Tôi sẽ xem liệu ông Barrington có sẵn lòng gặp ông hay không”.

Cô Potts khẽ gõ lên cửa phòng làm việc của giám đốc điều hành và biến mất vào trong. Một lúc sau cô ta quay ra với vẻ ngạc nhiên lộ rõ trên nét mặt.

“Ông Barrington sẻ tiếp ông ngay bây giờ”, cô ta nói, tay giữ cho cánh cửa mở.

Già Jack không thể kìm được một nụ cười khi ông đi qua cô thư ký. Hugo Barrington ngẩng lên nhìn từ sau bàn làm việc của anh ta. Anh ta không hề mời ông ngồi, và cũng không có vẻ gì muốn bắt tay ông.

“Ông có thể có lý do gì để quan tâm đến tương lai của Giles?” Barrington hỏi.

“Không gì cả”, Già Jack thừa nhận. “Tương lai cậu con trai còn lại của anh mới là điều làm tôi quan tâm”.

“Ông đang nói chuyện quái quỷ gì vậy?” Barrington hỏi, có phần hơi quá to tiếng.

“Nếu anh không biết tôi đang nói về người nào, thì hẳn anh đã không đồng ý gặp tôi rồi”, Già Jack trả lời đầy khinh miệt.

Khuôn mặt Barrington bỗng tái nhợt. Già Jack thậm chí còn tự hỏi liệu anh ta có sắp ngất xỉu hay không. “Ông muốn gì ở tôi?” cuối cùng anh ta hỏi.

“Cả đời mình anh đã là một con buôn”, Già Jack nói. “Tôi đang nắm trong tay một thứ anh sẽ muốn trao đổi”.

“Và thứ đó có thể là gì đây?”

“Vào hôm sau cái ngày Arthur Clifton bị mất tích một cách và Stan Tancock bị bắt vì một tội trạng anh ta không hề phạm phải, thám tử thanh tra Blakemore có yêu cầu tôi làm một tờ khai tường trình lại mọi thứ tôi chứng kiến buổi tối hôm ấy. Bởi vì anh đã khiến Blakemore bị gạt ra khỏi cuộc điều tra, tờ khai đó vẫn còn nằm trong tay tôi. Tôi có cảm giác đó sẽ là một tài liệu rất thú vị nếu có lúc nào đó nó đi sai chỗ đến tay ai đó”.

“Tôi nghĩ ông sẽ thấy chuyện này là tống tiền”, Barrington nói, gằn mạnh từng tiếng, “và có thể khiến ông phải ngồi tù lâu đấy”.

“Có những người sẽ coi việc một tư liệu như thế được công bố công khai chỉ đơn thuần là vấn đề trách nhiệm công dân”.

“Và theo ông ai sẽ thèm quan tâm tới những lời mê sảng của một ông già? Chắc chắn không phải báo giới rồi, một khi các luật sư của tôi giải thích về luật truy tố việc vu khống cho họ. Và vì cảnh sát đã khép hồ sơ cuộc điều tra lại từ vài năm trước, tôi không thấy tại sao ông cảnh sát trưởng lại nhọc công bỏ thời gian và chi phí ra để thẩm tra lại nó chỉ dựa trên lời nói của một ông già mà khá nhất cũng chỉ có thể coi là lập dị, và tệ nhất có thể coi là kẻ tâm thần. Vậy thì tôi buộc phải hỏi rằng còn ai nữa ông định sẽ tìm đến chia sẻ những nghi ngờ vô lý của ông đây?”

“Bố anh”, Già Jack nói, một lời nói dối, song Barrington đâu biết về lời hứa của ông với Maisie.

Barrington lùi ra phía sau, anh ta hiểu quá rõ ảnh hưởng của Già Jack với bố mình, cho dù anh ta không bao giờ hiểu nổi nguyên do tại sao. “Ông muốn tôi trả bao nhiêu cho tờ khai đó?”

“Ba trăm bảng”.

“Như thế là ăn cướp trắng trợn ngay giữa ban ngày ban mặt”.

“Đó không hơn không kém khoản tiền cần thiết để trang trải học phí và các khoản phụ phí nhỏ sẽ cho phép Harry Clifton ở lại Bristol Grammar School trong hai năm tới“.

“Tại sao tôi không thể đơn giản trả học phí cho cậu ta vào đầu mỗi học kỳ, giống như tôi vẫn làm cho con trai tôi?”

“Bởi vì anh sẽ ngừng trả học phí cho một trong hai đứa con trai của anh ngay khi anh chạm được tay lên tờ khai”.

“Ông sẽ phải lấy tiền mặt”, Barrington nói, lấy từ trong túi áo ra một chiếc chìa khóa.

“Không, cảm ơn anh”, Già Jack nói. “Tôi vẫn nhớ quá rõ chuyện gì đã xảy ra với Stan Tancock sau khi anh đưa tiền cho anh ta. Và tôi không hề có ý trải qua ba năm tới trong tù về một tội lỗi tôi không hề phạm phải”.

“Vậy tôi sẽ phải gọi cho ngân hàng nếu tôi cần viết một tờ séc có giá trị lớn đến thế”.

“Cứ tự nhiên”, Già Jack nói, chỉ tay về phía chiếc điện thoại trên bàn làm việc của Barrington.

Barrington do dự trong giây lát trước khi nhấc ống nghe lên. Anh ta đợi một giọng nói vang lên trên đường đây. “TEM 3731”, anh ta nói.

Thêm một quãng chờ đợi nữa trước khi một giọng nói khác vang lên, “Vâng?”

“Có phải ông đó không, Prendergast?”

“Không, thưa ngài”, giọng nói nọ trả lời.

“Tốt, ông đúng là người tôi cần nói chuyện”, Barrington đáp. “Tôi sẽ gửi một ông Tar tới gặp ông trong vòng một giờ nữa, cùng với một tờ séc trị giá ba trăm bảng do Bristol Municipal Charities thanh toán. Ông hãy đảm bảo giao dịch được thực hiện ngay lập tức, và nhớ gọi lại cho tôi ngay lập tức”.

“Nếu ông muốn tôi gọi lại cho ông, chỉ cần nói ‘Phải, đúng thế’, và tôi sẽ gọi cho ông sau vài phút”, giọng nói trên đường dây đáp.

“Phải, đúng thế”, Barrington nói, và gác máy.

Anh ta mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một cuốn séc và viết lên một tờ Thanh toán cho Bristol Municipal Charities rồi sau đó viết tiếp lên một dòng khác, Ba trăm bảng. Sau đó anh ta ký tấm séc rồi đưa nó cho Già Jack, ông lão xem xét cẩn thận rồi gật đầu.

“Tôi sẽ cho nó vào một cái phong bì”, Barrington nói. Anh ta bấm nút gọi thư ký dưới bàn làm việc. Già Jack đưa mắt nhìn cô Potts khi cô ta bước vào phòng.

“Vâng, thưa ngài?”

“Ông Tar đây chuẩn bị tới ngân hàng”, Barrington nói, cho tấm séc vào trong phong bì. Anh ta dán lại và đề gửi tới ông Prendergast, thêm từ CÁ NHÂN viết bằng chữ đậm, sau đó đưa cho Già Jack.

“Cảm ơn”, Jack nói. “Tôi sẽ đích thân đưa tờ khai cho anh ngay khi tôi quay về”.

Barrington gật đầu, đúng lúc điện thoại trên bàn bắt đầu đổ chuông. Anh ta đợi đến khi Già Jack rời khỏi phòng rồi mới nhấc máy.

Già Jack quyết định đi tàu điện vào Bristol, cảm thấy khoản chi phí tàu điện là hoàn toàn xứng đáng vào một dịp như thế này. Hai mươi phút sau, khi ông bước chân vào ngân hàng, ông nói cậu thanh niên trẻ tuổi ngồi ở quầy tiếp tân là ông có một bức thư gửi cho ông Prendergast. Người nhân viên tiếp tân có vẻ không mấy bận tâm cho tới khi Già Jack nói thêm, “thư của ông Hugo Barrington gửi”.

Người đàn ông trẻ lập tức đứng dậy khỏi chỗ của anh ta, dẫn Già Jack qua tiền sảnh của ngân hàng, đi dọc theo một hành lang dài tới phòng làm việc của giám đốc điều hành. Anh ta gõ cửa, mở cửa và lên tiếng thông báo, “Quý ông đây có một lá thư gửi từ ông Barrington, thưa ngài”.

Ông Prendergast đứng dậy từ sau bàn làm việc, bắt tay ông lão và mời ông ngồi xuống chiếc ghế ở phía đối diện của bàn. Già Jack đưa phong bì cho Prendergast, đồng thời nói, “Ông Barrington yêu cầu tôi đích thân đưa cái này cho ông”.

“Vâng, tất nhiên rồi”, Prendergast nói, ông ta ngay lập tức nhận ra nét chữ quen thuộc do một trong những khách hàng giá trị nhất của mình viết. Vị giám đốc mở phong bì và lấy tấm séc ra. Ông ta nhìn nó giây lát trước khi nói. “Chắc hẳn phải có một nhầm lẫn nào đó”.

“Không có nhầm lẫn nào hết”, Già Jack nói. “Ông Barrington muốn toàn bộ khoản tiền được chi trả cho Bristol Municipal Charities sớm nhất có thể được, như ông ấy đã yêu cầu với ông qua điện thoại cách đây nửa giờ”.

“Nhưng sáng nay tôi chưa hề nói chuyện với ông Barrington”, Prendergast nói và đưa trả tấm séc lại cho Già Jack.

Già Jack nhìn chằm chằm không tin nổi vào tấm séc trắng trơn. Ông chỉ mất giây lát để hiểu ra Barrington hẳn đã đánh tráo hai tấm séc khi cô Potts bước vào phòng. Chi tiết khôn khéo nhất của anh ta là đề rõ phong bì gửi cho ông Prendergast đồng thời ghi chú cá nhân lên đó, nhờ vậy đảm bảo nó sẽ không bị mở ra cho tới khi được trao tận tay ông giám đốc điều hành. Nhưng có một bí ẩn Jack không thể lý giải được: ai đã nghe máy ở đầu kia của đường dây điện thoại?

Già Jack hối hả rời khỏi phòng làm việc mà không nói thêm một lời nào với Prendergast. Ông đi qua tiền sảnh của ngân hàng, ra ngoài phố. Ông chỉ phải đợi vài phút để có một chuyến tàu điện tới khu bến tàu. Ông chỉ vắng mặt không quá một giờ đồng hồ cho tới thời điểm ông đi qua cổng vào khu cầu tàu.

Một người ông lão không quen biết bước đi về phía ông. Anh ta có dáng vẻ của một quân nhân và Già Jack thầm tự hỏi liệu có phải dáng đi tập tễnh của anh ta là hậu quả từ một vết thương anh ta gặp phải trong Cuộc Chiến Vĩ Đại hay không.

Già Jack bước vội qua anh ta và tiếp tục hướng về phía cuối cầu tàu. Ông thấy nhẹ nhõm khi cửa toa xe lửa vẫn còn khóa, và khi mở cửa, ông lão còn mừng hơn khi thấy mọi thứ vẫn y nguyên như lúc ông rời khỏi. Ông quỳ xuống nhấc góc tấm thảm trải sàn lên, nhưng tờ khai ông viết cho cảnh sát đã không còn ở đó. Thám tử thanh tra Blakemore chắc hẳn sẽ mô tả vụ trộm như việc làm của một tay chuyên nghiệp.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.