Khi Harry quay về cửa hàng sau khi hoàn tất tua giao báo cuối cùng trước khi quay trở lại trường, ông Deakins đưa cho cậu một đồng shiling tiền thưởng. “Cháu là cậu bé giao báo cừ nhất mà chú từng có được”, ông nói.
“Cháu cảm ơn chú”, Harry nói, cho đồng tiền vào túi. “Chú Deakins ơi, cháu có thể hỏi chú một chuyện được không ạ?”
“Tất nhiên là được chứ, Harry”.
Harry bước tới tủ bày hàng, nơi hai chiếc đồng hồ đeo tay được bày cạnh nhau trên tầng ở giá trên cùng. “Cái đồng hồ kia có giá bao nhiêu ạ?” cậu hỏi, chỉ tay về phía chiếc đồng hồ hiệu Ingersoll.
Chú Deakins mỉm cười. Ông đã chờ đợi Harry hỏi câu hỏi này từ mấy tuần qua, và cũng đã chuẩn bị sẵn sàng câu trả lời. “Sáu shiling”, ông nói.
Harry không tin nổi. Cậu vẫn tin chắc một món đồ tuyệt đẹp như thế phải có giá hơn gấp đôi từng ấy. Nhưng bất chấp việc đã để dành ra nửa số tiền kiếm được mỗi tuần, ngay cả khi tính thêm khoản tiền thưởng của chú Deakins, Harry vẫn còn thiếu mất một shiling.
“Cháu có để ý rằng đây là một cái đồng hồ nữ không, Harry?” chú Deakins hỏi.
“Có chứ, thưa chú”, Harry nói. “Cháu đang hy vọng có thể tặng nó cho mẹ cháu”.
“Vậy thì cháu có thể có nó với giá năm shiling”.
Harry không tin nổi vận may của cậu.
“Cháu cảm ơn chú”, cậu nói trong lúc đưa cho ông chủ cửa hàng bốn đồng một shiling, một đồng sáu penny, một đồng ba penny và ba đồng một penny, không còn một đồng lẻ nào trong túi.
Ông Deakins lấy chiếc đồng hồ đeo tay ra khỏi tủ bày hàng, tế nhị bóc đi mảnh giấy ghi giá mười sáu shiling rồi để nó vào trong một cái hộp lịch sự.
Harry hân hoan huýt sáo rời khỏi cửa hàng. Chú Deakins mỉm cười bỏ tờ giấy bạc mười shiling vào ngăn kéo quầy thu ngân, cảm thấy thật hạnh phúc vì ông đã hoàn thành phần của mình trong thỏa thuận.