Chỉ Thời Gian Có Thể Cất Lời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 13 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
*

❊ ❊ ❊

Có thực đăng ký xin một suất học bổng vào trường St. Bede sẽ tốt nhất cho Harry không?

Maisie không biết nên trao đổi việc này với ai nữa. Stan chắc chắn sẽ phản đối ý tưởng đó, và không có vẻ gì sẽ cân nhắc tới những ý kiến ngược lại. Cô Tilly là một người bạn quá thân thiết của cô Monday để có thể đưa ra một cái nhìn phản biện, còn mục sư Watts thì khuyên cô nên tìm đến sự chỉ dẫn của Chúa, một điều đã được chứng minh rằng không thực sự đáng tin cậy trong quá khứ. Ông Frobisher dường như có vẻ là một người có thể trông cậy, nhưng ông ta đã nói rõ cô phải là người đưa ra quyết định cuối cùng. Thầy Holcombe không cho cô bất cứ lý do nào để nghi ngờ về suy nghĩ của ông.

Maisie không hề nghĩ đến ông Frampton cho tới khi cô đã hoàn tất việc phục vụ vị khách cuối cùng của mình. Sau đó cô cởi chiếc váy yếm phục vụ ra và mặc áo khoác vào.

Cô Tilly quan sát qua cửa sổ trong lúc Maisie bước đi về hướng khách sạn Royal. Bà cảm thấy có chút lo lắng, mà không rõ tại sao.

Dù cho trước đây Maisie chưa bao giờ tới khách sạn Royal, cô vẫn biết nơi này có tiếng là một trong những khách sạn được quản lý tốt nhất vùng West Country, và có cơ hội được ngắm nhìn nó từ bên trong là một trong những lý do khiến cô đồng ý tới gặp ông Frampton.

Cô đứng trên vỉa hè phía đối diện quan sát trong lúc khách hàng ra vào qua cửa xoay. Cô chưa từng thấy thứ cửa này bao giờ, và chỉ khi đã tự tin rằng mình biết chắc chúng hoạt động ra sao cô mới băng qua đường và bước vào trong. Cô đẩy cửa có phần hơi mạnh quá và thấy mình bị văng vào trong tiền sảnh nhanh hơn cô đã dự kiến.

Maisie nhìn quanh và trông thấy ông Frampton đang ngồi trong một góc riêng yên tĩnh ở góc sảnh. Cô bước qua sảnh tới chỗ ông. Ông lập tức đứng dậy, bắt tay cô, và đợi cho tới khi cô đã ngồi xuống ghế đối diện với mình.

“Tôi có thể mời bà một tách cà phê chứ, bà Clifton?” ông hỏi, và trước khi cô kịp trả lời, ông nói thêm, “tôi cần cảnh báo với bà là nó không có được cùng đẳng cấp như ở tiệm Tilly đâu”.

“Không, cảm ơn ông, ông Frampton”, Maisie nói, mối quan tâm duy nhất của cô là khám phá xem vì sao người đàn ông này lại muốn gặp cô.

Ông Frampton thong thả châm một điếu thuốc, sau đó rít một hơi sâu. “Bà Clifton”, ông ta bắt đầu nói trong lúc dụi điếu thuốc xuống gạt tàn, “bà không thể không nhận thấy tôi mới trở thành khách quen của tiệm Tilly gần đây”. Maisie gật đầu. “Tôi phải thú thực lý do duy nhất khiến tôi tìm đến đó là bà”. Maisie chuẩn bị sẵn sàng câu trả lời quen thuộc cho một “người theo đuổi si tình” để đưa ra ngay khi ông ta ngừng lời. “Trong suốt bao nhiêu năm lăn lộn trong ngành kinh doanh khách sạn”, ông nói tiếp, “tôi chưa từng gặp ai làm công việc của mình hiệu quả như bà. Tôi ước gì mọi nhân viên phục vụ bàn tại khách sạn này có được năng lực như của bà”.

“Tôi đã được huấn luyện chu đáo”, Maisie nói.

“Bốn nhân viên phục vụ bàn còn lại trong tiệm trà đó cũng vậy, nhưng không ai trong họ có được đẳng cấp của bà”.

“Tôi rất hân hạnh, ông Frampton. Nhưng tại sao ông lại nói...”

“Tôi là giám đốc điều hành của khách sạn này”, ông Frampton nói, “và tôi muốn bà phụ trách tiệm cà phê của chúng tôi, có tên là Palm Court. Như bà có thể thấy”, ông khoát tay đưa một vòng rộng, “chúng tôi có chừng một trăm bàn, nhưng chỉ có chưa đến một phần ba số đó thường xuyên có khách. Đó không phải là một kết quả xứng đáng với sự đầu tư mà công ty bỏ ra. Và chắc chắn là tình hình này sẽ thay đổi nếu bà tiếp nhận việc phụ trách. Tôi tin tôi có thể đảm bảo để công sức bà bỏ ra được đền đáp xứng đáng”.

Maisie không hề ngắt lời ông.

“Tôi không thấy lý do nào buộc giờ giấc của bà phải thay đổi nhiều so với công việc hiện tại. Tôi sẵn sàng trả bà năm bảng mỗi tuần, và tất cả số tiền thưởng của các nhân viên phục vụ bàn tại Palm Court nhận được sẽ được chia đôi với bà. Nếu bà có thể xây dựng một lượng khách hàng trung thành, điều đó sẽ rất có lợi cho thu nhập của bà. Và khi đó tôi...”

“Nhưng tôi không thể nghĩ tới chuyện rời bỏ cô Tilly”, Maisie ngắt lời vị giám đốc. “Bà ấy đã rất tử tế với tôi trong suốt sáu năm qua”.

“Tôi hoàn toàn tán thưởng suy nghĩ của bà, bà Clifton. Thành thực mà nói, tôi chắc sẽ rất thất vọng nếu đó không phải là phản ứng ngay lúc này của bà. Lòng trung thành là một phẩm chất tôi rất ngưỡng mộ. Tuy vậy, bà cũng nên không chỉ cân nhắc tới tương lai của mình, mà của cả con trai bà nữa, nếu cậu bé được nhận học bổng đồng ca của trường St. Bede”.

Maisie không biết nói sao.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.