Khi Athur và tôi kết hôn, lễ cưới của chúng tôi khó có thể mô tả là xa hoa tốn kém, nhưng vậy đấy, cả gia đình Tancock lẫn gia đình Clifton đều chẳng có lấy một đồng xu dính túi. Món chi phí lớn nhất cuối cùng lại là tiền thuê ban đồng ca, mất nửa crown[1], và quả thực đáng giá đến từng xu. Tôi vẫn luôn muốn được là một thành viên trong ban đồng ca của cô Monday, và cho dù cô ấy có nói với tôi rằng giọng hát của tôi đủ tốt, tôi không thể cân nhắc tới chuyện đó vì trên thực tế tôi không hề biết đọc biết viết.
Lễ cưới, nếu bạn có thể gọi nó như thế, diễn ra tại ngôi nhà có sân trước của bố mẹ Arthur tại Still House Lane: một thùng bia, vài chiếc xăng - uých phết bơ lạc và một tá bánh nhân thịt lợn. Anh trai Stan của tôi còn tự mua cá và khoai tây chiên mang tới. Và đã thế chúng tôi còn phải rời nhà sớm để bắt kịp chuyến xe buýt cuối cùng tới Weston- super-Mare cho kỳ trăng mật của hai vợ chồng. Arthur đã đặt phòng cho chúng tôi tại một nhà nghỉ sát biển vào tối thứ Sáu, và vì trời mưa suốt cả dịp cuối tuần, chúng tôi hiếm khi rời khỏi phòng ngủ.
Cảm giác thật lạ lùng khi lần thứ hai tôi làm tình cũng tại Weston- super-Mare. Tôi thực sự sốc khi lần đầu tiên thấy Arthur trần truồng. Một vết sẹo sâu đỏ lựng, sần sùi chạy ngang qua bụng anh. Quỷ tha ma bắt bọn Đức đi. Chồng tôi chưa bao giờ nói anh bị thương trong chiến tranh.
Tôi không ngạc nhiên khi Arthur đã “dựng lên” ngay khi tôi vừa cởi quần lót ra, nhưng tôi phải thú thực rằng tôi đã trông đợi anh cởi ủng ra trước khi chúng tôi làm tình.
Chúng tôi trả phòng vào chiều Chủ nhật và bắt chuyến xe buýt cuối cùng quay về Bristol vì Arthur phải có mặt ở cầu tàu vào lúc sáu giờ sáng thứ Hai.
Sau đám cưới, Arthur chuyển đến nhà tôi ở – chỉ cho tới khi chúng tôi có thể thu xếp được một chỗ ở riêng, anh nói với bố tôi, và điều này thường có nghĩa là cho tới khi một trong bố mẹ hai bên qua đời. Dù thế nào đi nữa, cả hai gia đình chúng tôi đều đã sống ở Still House Lane lâu đến nỗi chẳng còn ai nhớ là từ bao giờ.
Arthur đã rất phấn khởi khi tôi nói cho anh biết là mình có thai, vì chồng tôi muốn có ít nhất sáu đứa con. Điều tôi lo lắng là liệu đứa trẻ đầu tiên có phải là con anh không, nhưng vì chỉ có mẹ và tôi biết sự thật, chẳng có lý do gì để Arthur nghi ngờ cả.
Tám tháng sau, tôi sinh được một bé trai, và tạ ơn Chúa, không có bất cứ điều gì có thể cho rằng đứa nhỏ không phải là con của Arthur. Chúng tôi đặt tên thằng bé là Harold, điều làm bố tôi rất vui, vì như thế có nghĩa là tên của ông sẽ được lưu lại thêm một thế hệ nữa.
Từ đó trở đi, tôi cứ tin chắc rằng, cũng giống như mẹ và Bà tôi, tôi cũng sẽ ở nhà và hai năm lại cho ra đời một đứa con. Nói gì thì nói, Arthur sinh ra trong một gia đình có tám người con, còn tôi là con thứ tư trong năm anh chị em. Nhưng hóa ra Harry lại là đứa con duy nhất của tôi.
❀ ❀ ❀
[1] * Một đồng tiền xu của Anh trị giá bằng 1/8 bảng, hay 2 shiling và 6 penny.